Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

PHẬT NÓI KINH CỬU SẮC LỘC

Hán dịch: Đời Ngô, Ưu-bà-tắc Chi Khiêm, người nước Nguyệt chi
Việt dịch: Linh-Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

Ngày xưa Bồ-tát là thân nai chín màu, nghĩa là lông của nai có chín màu. Sừng của nai trắng như tuyết. Nai thường ở bên bờ nước sông Hằng, uống nước, ăn cỏ, cùng kết bạn với một chú quạ.

Một hôm trong dòng nước có một người bị trôi, khi thì nhô lên, khi thì bị chìm xuống, tình cờ vớ được khúc cây, người đó ngẩng đầu lên kêu trời:

-Thần núi, Thần cây, chư Thiên, Long thần tại sao không thương xót ta!

Nai nghe tiếng người, vội lội vào trong nước, nói với người bị trôi:

-Ông đừng hoảng sợ. Ông có thể cỡi lên lưng và vịn vào hai sừng của tôi, tôi sẽ đưa ông lên bờ.

Khi đã cứu người bị nạn lên bờ rồi, nai đã đuối sức. Người bị nạn, cúi đầu đi quanh nai ba vòng, quay về phía nai cúi đầu, thưa:

-Xin cho cả nhà tôi được làm người nô tỳ phục dịch để hái cỏ lấy nước.

Nai nói:

-Tôi không dám phiền ông, đường ai nấy đi. Muốn báo ân tôi, xin ông chớ chỉ đường cho người khác là tôi ở đây, vì người đời tham da và sừng của tôi ắt sẽ đến giết tôi.

Người bị chìm vâng lời ra đi.

Lúc ấy phu nhân của vua ban đêm nằm mộng thấy con nai chín màu, lông của nai có chín loại màu và sừng của nó trắng như tuyết. Phu nhân cáo bệnh không chịu dậy. Vua hỏi phu nhân:

-Vì sao phu nhân không dậy?

Bà ta đáp:

-Đêm qua thiếp nằm mơ thấy con nai kỳ lạ, lông của nó có chín màu, sừng của nó trắng như tuyết. Thiếp nghĩ là phải lấy được da của nó để làm nệm ngồi và muốn lấy sừng của nó để làm cán phất trần. Bệ hạ hãy tìm nó cho thiếp, nếu vua không tìm được nó, thiếp sẽ chết ngay.

Vua nói với phu nhân:

-Phu nhân hãy trở dậy. Ta là chủ của một nước mà lại không tìm được hay sao?

Nhà vua liền kêu gọi mọi người trong nước:

-Nếu ai có thể tìm được con nai chín màu, ta sẽ chia phân nửa nước để cai trị và ban cho bát vàng đựng đầy gạo bạc, lại ban cho bát bạc đựng đầy gạo vàng.

Khi ấy người bị nạn chìm nghe vua trọng thưởng, sinh ác ý, nghĩ rằng: “Ta sẽ báo cho vua biết chỗ ở của nai để được hưởng phú quý. Dầu sao nai cũng là loài súc sinh, chết sống sá gì”. Nghĩ vậy, hắn liền nói với sứ giả của vua:

-Tôi biết chỗ ở của con nai chín màu.

Sứ giả dẫn người bị nạn chìm đến cung vua và tâu:

-Người này biết chỗ ở của con nai chín màu.

Nhà vua nghe tin này vô cùng vui mừng, nói với người bị nạn chìm:

-Nếu ngươi có thể tìm được con nai chín màu, ta sẽ ban cho ngươi một nửa đất nước của ta, ta không nói dối.

Hắn liền bảo:

-Tôi có thể tìm được.

Ngay lúc ấy trên mặt hắn ta sinh đầy mụn nhọt. Người bị nạn chìm lại tâu vua:

-Con nai này tuy là loài thú nhưng nó có oai thần rất lớn. Vua phải cho nhiều người đi theo mới bắt được nó.

Vua dẫn một đoàn người rất đông tiến đến bờ sông Hằng. Lúc đó có con quạ đang đậu trên cành cây, trông thấy đoàn người của vua, nó nghi rằng họ sẽ giết nai. Chim gọi nai:

-Bạn hiền ơi, hãy dậy đi! Nhà vua đến bắt bạn đó.

Nai vẫn không hay. Quạ liền bay xuống đậu trên đầu nai, nói: -Bạn hiền ơi! Hãy dậy đi. Nhà vua đến rồi kìa!

Nai hoảng sợ đứng dậy nhìn khắp chung quanh, thấy đoàn người của vua đã bao quanh trăm vòng, không thể chạy thoát được. Nai liền đến trước xe vua, lúc đó đoàn người của vua giương cung muốn bắn. Nai nói với họ:

-Xin đừng bắn. Tôi muốn đến chỗ vua, có việc muốn tâu.

Vua hạ lệnh quân lính:

-Không được bắn nai! Đây là con nai hiếm có, hoặc là Thần trời.

Nai lặp lại câu nói của vua:

-Xin đừng giết tôi, tôi có ân lớn đối với đất nước của vua.

Vua hỏi nai:

-Ngươi có ân gì?

-Trước đây tôi có cứu sống một người trong nước của vua.

Nai quỳ xuống hỏi lại nhà vua:

-Ai đã chỉ đường cho ngài là tôi ở đây?

Nhà vua chỉ bên xe một người mặt đầy ung nhọt. Nai nghe vua nói, nước mắt ràn rụa như mưa tâu rằng:

-Đại vương, có một ngày trước đây, người này bị chìm dưới dòng sông sâu, trôi theo dòng nước chảy, có lúc trồi lên có lúc chìm xuống. Ông ta vớ được khúc cây, ngẩng đầu than trời: “Thần núi, Thần cây, chư Thiên, Long thần, tại sao không thương xót ta”. Lúc đó tôi không tiếc thân mạng, vội lao vào trong nước cõng ông ta lên. Ông ấy đã hứa không chỉ chỗ tôi ở. Con người không biết suy xét, chẳng bằng để cho ôm khúc gỗ nổi trôi theo dòng nước cho rồi!

Vua nghe nai nói rất lấy làm hổ thẹn, trách mắng người kia: -Ngươi thọ trọng ân tại sao trở lại muốn giết nai?

Ngay khi ấy nhà vua hạ lệnh cho mọi người trong nước: Từ nay về sau nếu ai đuổi theo loài nai này ta sẽ tru di ngũ tộc.

Từ đó hàng ngàn bầy nai đều đến quây quần bên nai chín màu. Chúng ăn cỏ, uống nước không xâm phạm lúa má của người khác.

Mưa thuận, gió hòa, ngũ cốc tươi tốt, dân chúng không bị tật bệnh, tai hại không sinh, đất nước thái bình, mạng sống được lâu dài.

Đức Phật dạy:

-Con nai chín màu lúc bấy giờ chính là thân Ta và con quạ hiền khi ấy nay là A-nan. Nhà vua khi đó nay là Duyệt-đầu-đàn, phu nhân của vua nay là Tiên-đà-lợi. Người bị nạn dưới nước nay là Điều-đạt. Điều-đạt cùng Ta đời đời có ân oán với nhau. Tuy Ta có thiện ý với ông ấy nhưng rồi ông ấy vẫn muốn hại Ta. Còn A-nan có lòng chí thành sẽ đắc thành đạo Vô thượng. Bồ-tát hành sằn-đề ba-la-mật, nhẫn nhục như vậy.

(Bản dịch khác)

Phật Thuyết Kinh Cửu Sắc Lộc

Hán dịch: Nguyệt Thị Ưu-bà-tắc Chi Khiêm đời Ngô
Việt dịch: Tại gia Bồ-Tát giới Ưu-bà-tắc Nguyên Thuận

Đức Phật kể rằng:

“Ngày xưa Đức Bồ-Tát làm thân cửu sắc lộc. Lông của nai có chín màu sắc, cặp sừng trắng như tuyết. Nó thường ở tại ven bờ sông Hằng ăn cỏ, uống nước và cùng kết bạn với một con chim quạ.

Một ngày nọ, có một người sắp chết đuối bị cuốn trôi theo dòng nước chảy, chìm nổi lênh đênh và may mắn bám được một khúc gỗ. Người ấy ngước đầu lên và kêu trời rằng:

‘Thần núi, thần cây và chư thiên long thần, tại sao không thương xót tôi?’

Khi nai nghe tiếng người kêu cứu, nó liền chạy vội đến bờ nước và bảo người sắp chết đuối rằng:

‘Ông chớ đừng sợ hãi. Ông có thể cưỡi trên lưng và nắm chặt vào sừng của tôi. Tôi sẽ vác ông lên bờ.’

Khi đã lên tới bờ, nai mệt mỏi kiệt sức. Người thoát chết đuối nhiễu quanh ba vòng và hướng về nai khấu đầu, thưa rằng:

‘Tôi xin làm nô tớ để hái cỏ và lấy nước, tùy ý sai sử.’

Nai nói:

‘Không cần làm thế! Ông hãy trở về đi. Như muốn báo ân tôi thì chớ nói với kẻ khác là đã gặp tôi ở nơi này. Người đời rất tham muốn da và sừng của tôi nên sẽ đến đây giết hại.’

Sau đó, người thoát chết đuối vâng lời và từ biệt.

Lúc bấy giờ, hoàng hậu của nhà vua trong nước đó, ban đêm bà mộng thấy cửu sắc lộc. Trong lòng muốn có da và sừng của nó nên liền mượn cớ bị bệnh và không chịu ngồi dậy. Khi ấy, vua hỏi hoàng hậu:

‘Sao nàng không chịu ngồi dậy?’

Hoàng hậu đáp:

‘Tối qua thần thiếp nằm mơ thấy một con nai kỳ lạ. Lông có chín màu sắc và sừng của nó trắng như tuyết. Thần thiếp muốn có được da của nó làm áo và sừng của nó làm cán cây phất trần. Xin bệ hạ hãy đi bắt cho thần thiếp. Nếu bệ hạ không thể tìm được thì thần thiếp sẽ chết mất.’

Vua nói với hoàng hậu:

‘Nàng hãy ngồi dậy. Trẫm làm vua của một nước mà không thể tìm được hay sao?’

Nhà vua liền ra thông cáo trong nước:

‘Nếu ai có thể bắt được cửu sắc lộc thì sẽ cùng trẫm phân hưởng giang sơn và ban cho bát vàng đựng đầy bạc với thóc gạo, ban cho bát vàng đựng đầy bạc với thóc gạo!’

Người thoát chết đuối nghe chiếu chỉ trọng thưởng của nhà vua nên sanh lòng tà ác và thầm nghĩ:

‘Nếu ta nói con nai này ở đâu thì sẽ được vinh hoa phú quý. Nai là loài súc sanh, việc sống hay chết đâu có xá là chi?’

Rồi hắn nói với người truyền thông cáo rằng:

‘Tôi biết cửu sắc lộc ở đâu.’

Người truyền thông cáo dẫn kẻ đó đến gặp nhà vua và tâu rằng:

‘Khải bẩm đại vương! Người này biết cửu sắc lộc ở đâu.’

Nhà vua nghe xong liền rất vui mừng mà nói rằng:

‘Nếu ngươi có thể mang da và sừng của nó đến đây, trẫm sẽ chia cho một nửa lãnh thổ.’

Khi ấy, trên mặt của kẻ thoát chết đuối liền sinh ra đầy mụt nhọt. Kẻ thoát chết đuối tâu rằng:

‘Tâu đại vương! Con nai này tuy là súc sanh nhưng có uy thần lớn. Đại vương phải cho nhiều binh tướng thì mới có thể bắt được.’

Nhà vua liền thống lãnh rất nhiều binh lính đi đến ven bờ sông Hằng. Khi ấy, chú quạ ở trên cây đã từ xa trông thấy đoàn người của nhà vua đang tiến tới và nghĩ họ đến để giết bạn nai của mình, nên liền hô réo chú nai rằng:

‘Thức dậy đi, nhà vua đến bắt anh kìa!’

Nai do ngủ say nên chẳng hay biết. Chú quạ lại kêu:

‘Bạn ơi, mau thức dậy đi, binh tướng của nhà vua đến kìa!’

Thế nhưng nai vẫn còn chưa tỉnh giấc, chú quạ liền từ trên cây bay xuống và đậu ở đầu nai, rồi kêu lớn vào lỗ tai của nai rằng:

‘Bạn ơn, hãy mau dậy, binh lính của nhà vua đã trùng trùng bao vây anh.’

Khi thức giấc, nai hoảng sợ, nhìn khắp bốn phía mà chẳng có cách nào chạy thoát được nên rảo về hướng chiếc xe của nhà vua. Lúc đó, quân lính của quốc vương giương cung muốn bắn. Nhà vua truyền lệnh:

‘Đừng bắn con nai này! Nai này rất khác thường. Có phải là thiên thần không?’

Nai liền nói:

‘Xin đừng bắn giết tôi! Tôi có ân với nước của ngài.’

Nhà vua hỏi:

‘Có ân gì?’

‘Tôi đã từng cứu sống một người trong vương quốc của ngài.’

Lúc đó, nai quỳ hai gối và lại hỏi nhà vua:

‘Ai đã chỉ dẫn ngài là tôi ở đây?’

Nhà vua đáp:

‘Chính là người mặt mụt nhọt đang ở bên cạnh chiếc xe.’

Chú nai ngẩng đầu nhìn người đó, nước mắt rưng rưng tuôn rơi mà chẳng thể nào ngăn được, tâu rằng:

‘Thưa đại vương! Kẻ đó chính là người sắp chết đuối bị cuốn trôi theo dòng nước chảy, chìm nổi lênh đênh và may mắn bám được một khúc gỗ. Người ấy ngước đầu lên và kêu trời rằng:

Thần núi, thần cây và chư thiên long thần, tại sao không thương xót tôi?

Tôi lúc đó chẳng hề tiếc tánh mạng của mình và đã liều chết vào trong nước vác người đó ra. Người đó thề là sẽ không chỉ nơi này. Kẻ ấy lấy ân báo oán, bằng chi hãy mặc hắn ôm khúc gỗ để nước cuốn trôi.’

Khi nhà vua nghe nai nói xong, liền cảm thấy hổ thẹn.

‘Dân của trẫm thật bất nghĩa!’

Nhà vua liền quát kẻ kia:

‘Tại sao, tại sao nhờ ơn cứu giúp mà vong ân muốn sát hại người cứu mình?’

Nhà vua liền thả cho nai đi và hạ lệnh trong nước:

‘Nếu có ai đuổi bắt con nai này thì kẻ đó sẽ bị tru di ngũ tộc.’

Sau đó, nhà vua hồi cung và nai trở về chốn cũ.

Kể từ ấy, trong quốc gia đó có hàng ngàn con nai đều đến vây quanh cửu sắc lộc để làm nơi nương tựa và mãi về sau chúng chẳng bị ai giết hại. Chúng đồng ăn cỏ uống nước và không xâm phạm rau lúa của người. Từ đó về sau, mưa gió thuận hòa, ngũ cốc chín rộ, dân chúng chẳng có tật bệnh, đất nước thái bình, trường thọ an khang.”

Đức Phật bảo các đệ tử:

“Việc làm của Bồ-Tát, tuy làm súc sanh nhưng chẳng xả tâm từ; làm người hay thú cũng luôn hành Lục Độ.

Lúc bấy giờ, hoàng hậu thuở đó chính là Tôn-đà-lợi. Chim quạ khi đó là A-Nan. Người thoát chết đuối chính là Đề-bà-đạt-đa. Còn nai là tiền thân của Ta đây vậy. Đề-bà-đạt-đa và Ta đời đời có oán thù. Từ xưa A-Nan đã có lòng tốt như thế nên sẽ đắc Đạo. Bồ-Tát luôn siêng tu hành Pháp Nhẫn Nhục Ba-la-mật như thế ấy.”

Phật Thuyết Kinh Cửu Sắc Lộc
 
Bản dịch: 24/10/2010, hiệu đính: 31/7/2013

Print Friendly, PDF & Email
Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.