Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

KINH BI HOA

Hán dịch: Đời Bắc Lương, Tam tạng Pháp sư , người Thiên trúc
Việt dịch: Linh-Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

 

Quyển 10

Phẩm 5: BỐ THÍ BA-LA MẬT

(Phần 3)

Phật bảo Bồ-tát Tịch Ý:

-Thiện nam tử, sau đó trải qua vô lượng, vô biên, vô số kiếp, cõi này đổi tên là Tuyển trạch chư ác, đại kiếp tên Thiện đẳng cái, cũng đời năm trược xấu ác.

Về phương Đông, cách đây năm mươi bốn cõi thiên hạ, cõi Diêm-phù-đề kia tên là Lư-bà-la, do nguyện lực nên Ta sinh vào nơi đó và làm Chuyển Luân Thánh vương, cai trị bốn cõi thiên hạ, hiệu là Hư Không Tịnh, chỉ dạy các chúng sinh tu tập theo mười điều thiện và ba thừaẽ Lúc ấy, Ta bố thí cho tất cả chúng sinh không có sự phân biệt. Có vô số những người ăn xin theo Ta xin các vật quý báu như vàng bạc, lưu ly, pha lê, tiền tài, hàng hóa, ngọc lưu ly xanh lớn, ngọc ma-ni đỏ… Vật quý báu thì ít mà người xin quá đông nên đại thần thưa không đủ. Ta hỏi đại thần:

-Châu báu này có từ đâu?

Đại thần tâu:

-Đó là do Long vương hiện ra. Tuy có các vật báu này nhưng chỉ để cúng dường Thánh vương, không thể có đủ để cho tất cả mọi người đến xin như thế.

Khi ấy, ta phát thệ nguyện rộng lớn:

-Thời vị lai, trong đời năm trược xấu ác, loài người thọ trăm tuổi, dày đặc phiền não, chắc chắn ta thành Chánh giác. Nếu nguyện của ta được thành tựu, bản thân được lợi ích thì ta làm Đại Long vương, hiện ra vô số kho châu báu nơi thế giới Tuyển trạch chư ác này. Khắp mọi nơi trong tứ thiên hạ, mỗi một thiên hạ ta đều có bảy lần thọ thân, mỗi thân hiện ra vô lượng trăm ngàn vạn ức na-do-tha kho châu báu, mỗi kho báu ngang dọc đều bằng một ngàn do-tuần. Các kho tàng ấy đều có đầy vô số châu báu, cung cấp cho chúng sinh như đã nói ở trên. Như trong một thế giới này, Ta luôn thể hiện sự tinh tấn, tuần tự như vậy, ở khắp cả hằng hà sa các quốc độ không có Phật, với đời năm trược xấu ác khắp mười phương, nơi mỗi thiên hạ, mỗi một Phật độ, Ta đều bảy lần thọ thân… như đã nói ở trên.

Thiện nam tử, khi Ta phát thiện nguyện như vậy thì có trăm ngàn ức chư Thiên ở trong hư không mưa vô số hoa và khen ngợi:         -Lành thay! Lành thay! Ý muốn bố thí cho tất cả, nay Đại vương đã được như nguyện.

Thiện nam tử, khi ấy đại chúng nghe chư Thiên gọi vua Hư Không Tịnh hiệu là “Bố thí tất cả” nên cùng bảo với nhau:

-Chúng ta nên đến gặp nhà Vua để cầu xin vật khó cho. Nếu Vua có thể cho, mới được gọi là “Bố thí tất cả”. Nếu không, sao có thể được gọi là “Bố thí tất cả”?

Bấy giờ, mọi người đều đi đến gặp Vua để xin Phu nhân, xin thể nữ và Thái tử… trong hậu cung. Nghe họ xin xong, vua Chuyển Luân rất vui mừng, theo sự cầu xin mà cung cấp cho tất cả. Mọi người lại bảo nhau:

-Thê tử đều dễ cho, không phải là việc khó. Nay chúng ta nên theo Vua xin thân thể, tay chân… Nếu Vua cho thì mới có thể được gọi là chân thật cho tất cả.

Lúc ấy, mọi người đến gặp Đại vương. Trong chúng đến xin này có một người trẻ tuổi tên Thanh Quang Minh, thọ trì giới luật của loài chó, đến trước Chuyển Luân vương thưa:

-Đại vương, nếu Ngài là người bố thí cho tất cả, cúi xin Ngài cho tôi cõi Diêm-phù-đề này.

Ta nghe xong rất vui mừng, liền đem nước thơm tắm rửa cho người đó, cho mặc y phục mềm mại hảo hạng, làm lễ quán đảnh và cho kế thừa ngôi vị Thánh vương, rồi đem cõi Diêm-phù-đề trao cho người đó. Ta lại phát nguyện:

-Như Ta đã bố thí cõi Diêm-phù-đề, do sự việc này, Ta sẽ thành Chánh giác, nguyện cầu được thành tựu, bản thân được lợi ích. Dân chúng trong cõi Diêm-phù-đề này sẽ vâng lời, tôn kính người này làm Vua; lại khiến vị Chuyển Luân vương ấy sống lâu vô cùng.

Ta thành Chánh giác xong, sẽ thọ ký cho họ: chỉ còn một đời sẽ được thành Phật.

Có Bà-la-môn tên Lư Chí đến xin Ta hai chân, nghe xong, Ta rất hoan hỷ, liền đem dao bén tự chặt hai chân cho người kia.         Cho xong, Ta phát nguyện:

-Nguyện vào đời sau Ta sẽ được chân là Giới vô thượng.

Có Bà-la-môn tên Nha, đến xin Ta hai mắt. Nghe xong Ta rất hoan hỷ, liền móc hai mắt cho người kia. Cho xong, Ta phát nguyện: -Nguyện vào đời sau Ta sẽ được đầy đủ năm loại mắt vô thượng.

Không bao lâu, có Bà-la-môn tên Tịnh Kiên Lao đến xin Ta hai tai. Nghe xong, Ta rất hoan hỷ, liền tự cắt tai cho người kia. Cho xong, Ta phát nguyện:

-Nguyện đời sau Ta sẽ có được tai đầy đủ trí tuệ vô thượng. Sau đấy, có Ni-kiền Tử tên Tưởng, đến xin Ta năm căn. Nghe xong, Ta rất hoan hỷ, liền cắt cho ngay. Cho xong, Ta phát nguyện: -Nguyện Ta vào đời sau thành Chánh giác, được tướng Mã âm tàng.

Lại có người đến xin máu thịt của thân Ta. Nghe xong, Ta rất hoan hỷ, liền cho ngay. Cho xong, Ta phát nguyện:

-Nguyện Ta vào đời sau được đầy đủ tướng thân màu vàng ròng vô thượng.

Sau đấy, có Bà-la-môn tên Mật Vị, đến xin Ta hai tay. Nghe xong, Ta rất hoan hỷ, dùng tay phải cầm dao cắt tay trái và nói:

-Tay phải này Ta không thể tự cắt, khanh hãy tự cắt lấy cho như  vậy xong, Ta phát nguyện:

-Nguyện Ta vào đời sau sẽ được tay thành thật vô thượng. Thiện nam tử, cắt tay phải như vậy xong, thân thể đổ máu, Ta lại phát nguyện:

-Nhân việc bố thí này, Ta chắc chắn thành Chánh giác, nguyện của Ta được thành tựu, bản thân được lợi ích thì phần thân còn lại này cũng có được người nhận nữa. Nếu không phải bậc Thánh thì không hiểu được ý nghĩa này.

Các vị tiểu vương và các đại thần đều bảo:

-Than ôi! Phải chăng là quá ngu muội! Vì lẽ gì tự cắt thân thể, tay chân, khiến cho trong một lúc mà các chi phần nơi thân thể bị mất hết, còn lại cục thịt này thì có giá trị gì?

Bấy giờ, các đại thần liền đem thân Ta ra ngoài thành, để giữa nghĩa địa rồi cùng trở về. Khi ấy, có vô số ruồi muỗi đến hút máu Ta. Loài chim ưng, chồn, hổ, sói… đều đến ăn thịt Ta. Lúc ấy, mạng sống Ta chưa dứt hẳn, tâm rất hoan hỷ, Ta lại phát nguyện:

-Hiện nay Ta xả bỏ tất cả tay chân và các phần thân thể của mình để bố thí, không sinh một ý niệm tức giận và hối hận. Nếu nguyện của Ta thành tựu, bản thân được lợi ích, sẽ khiến cho thân này thành núi thịt lớn, để các chúng sinh uống máu ăn thịt đến đây tùy ý ăn uống.

Ta phát nguyện như vậy xong, liền có các chúng sinh cùng nhau đến ăn uống. Do diệu lực của bản nguyện, thân Ta chuyển biến cao lớn cả ngàn do-tuần, chiều ngang, dọc đều bằng năm trăm do-tuần, cung cấp máu thịt cho chúng sinh mãn ngàn năm. Ngay khi ấy, Ta xả bỏ lưỡi, giúp cho các loài hổ lang, chim ưng, chim điêu thứu… được no đủ. Do nguyện lực nên lưỡi Ta mọc lại như cũ, nếu gom lại thì lớn như núi Kỳ-xà-quật. Làm việc bố thí này xong, Ta lại nguyện:

-Nguyện Ta vào đời sau được thành tựu đầy đủ tướng lưỡi dài rộng.

Thiện nam tử, khi Ta qua đời ở cõi Diêm-phù-đề, do bản nguyện nên sinh vào loài rồng, làm Đại Long vương tên là Thị Hiện Bảo Tàng. Ngay đêm sinh ra, Ta hiện ra trăm ngàn ức na-do-tha vô số kho báu và tự lệnh:

-Hiện nay, trong thế giới này có nhiều kho báu, ở đó gồm đầy đủ các vật báu quý lạ như kim ngân cho đến ngọc báu ma-ni.

Nghe truyền như vậy, các chúng sinh này đều tự do đến lấy các vật báu tùy ý dùng. Dùng đầy đủ xong, mọi người đều thực hành mười điều thiện, phát tâm thành Chánh giác, hoặc phát tâm Thanh văn, Bích-chi-Phật. Vào thời gian ấy, Ta sinh trở lại bảy lần, làm Long vương, sống lâu bảy vạn bảy ngàn ức na-do-tha trăm ngàn năm, hiện ra vô lượng, vô biên, vô số kho báu cho các chúng sinh, khiến vô lượng, vô biên, vô số người tu học theo ba thừa, khuyên họ thực hành đầy đủ mười đường thiện đạo. Sau khi đem vô lượng châu báu cho chúng sinh được đầy đủ, Ta lại phát nguyện:

-Nguyện vào đời vị lai Ta sẽ được đầy đủ ba mươi hai tướng tốt.

Như vậy, nơi cõi thiên hạ thứ hai, Ta cũng bảy lần sinh làm Đại Long vương như trên. Khắp nơi khắp chôn trong các thế giới, Ta đều thực hiện vô lượng lợi ích như vậy. Khắp vô lượng, vô biên thế giới trong mười phương, mỗi một cõi thiên hạ, mỗi một cõi Phật, Ta cũng sinh lại bảy lần làm Đại Long vương, sống lâu bảy vạn bảy ngàn ức na-do-tha trăm ngàn năm, hiện ra vô lượng, vô biên, vô số kho báu và cũng tạo mọi lợi ích như trước.

Thiện nam tử, ông nên biết, đó là khi làm Bồ-tát, Như Lai đã hết sức tinh tấn cầu nhân duyên để được ba mươi hai tướng.

Thiện nam tử, sự tinh tấn của Như Lai khi hành Bồ-tát đạo, trừ tám vị trượng phu kể trên, trong đời quá khứ, hoàn toàn không ai có thể sánh kịp. Nếu quá khứ đã không có ai, nên biết rằng các Bồ-tát đời vị lai cũng không ai có thể hành động siêng năng sâu xa như Ta đã làm.

Thiện nam tử, lại trải qua vô lượng, vô biên, vô số kiếp, thế giới này chuyển tên là San hô trì, kiếp tên Hoa thủ. Bấ-y giờ, vào đời năm trược không có Phật, ở đó Ta làm Thích Đề-hoàn Nhân tên Thiện Nhật Quang Minh, quan sát cõi Diêm-phù-đề thấy các chúng sinh chuyên làm việc ác, Ta liền hóa thành hình dáng Dạ-xoa đáng kinh sợ, xuống cõi Diêm-phù-đề đứng trước mọi người.         Thấy Ta mọi người đều rất sợ hãi, hỏi Ta muốn gì thì hãy nói.

Ta đáp:

-Chỉ cần ăn uống, chứ không cần gì khác.

Họ lại hỏi:

-Muốn ăn những gì?

Ta đáp:

-Chỉ cần giết người để ăn máu thịt. Nếu các ngươi có thể trọn đời giữ giới bất sát, cho đến chánh kiến, phát tâm thành Chánh giác, hoặc phát tâm thành Thanh văn, Duyên giác thì Ta sẽ không ăn nuốt các ngươi.

Thiện nam tử, khi ấy Ta thường hiện ra những hóa nhân đòi cung cấp việc ăn uống. Thấy Ta như vậy, chúng sinh càng thêm sợ hãi nên đều thọ trì giới bất sát cho đến chánh kiến trọn đời, hoặc phát tâm thành Chánh giác, hoặc phát tâm theo Thanh văn, Bích-chi-Phật thừa.

Sau khi khuyên tất cả chúng sinh trong cõi Diêm-phù-đề tu hành mười điều thiện, trụ vào Tam thừa xong, Ta lại phát nguyện:

-Nếu Ta chắc chắn thành Chánh giác, nguyện của Ta được thành tựu, bản thân được lợi ích thì Ta sẽ khuyến hóa người trong Tứ thiên hạ này làm theo mười điều thiện. Cho đến khắp trong thế giới ấy, ở bất cứ chỗ nào trong Tứ thiên hạ, Ta đều dùng tướng mạo như vậy khiến cho các chúng sinh thực hành mười điều thiện. Ta khuyến hóa khắp một thế giới.như vậy phát tâm tu tập theo ba thừa xong, cho đến trong vô lượng, vô biên vô số đời năm trược xấu ác, các quốc độ không có Phật khắp mười phương cũng được như thế.

Thiện nam tử, khi ấy, Ta phát nguyện xong, thành tựu tất cả, nơi thế giới San hô trì hóa làm hình dáng Dạ-xoa đáng sợ để điều phục chúng sinh, khiến họ tu tập theo mười điều thiện và trụ trong ba thừa. Như vậy, trong vô lượng, vô biên vô số đời năm trược xấu ác, nơi các quốc độ không có Phật khắp mười phương, Ta hóa làm hình dáng Dạ-xoa để điều phục chúng sinh, khiến tu hành theo mười điều thiện, trụ trong ba thừa. Thuở xưa, Ta đã dùng phương tiện khiến chúng sinh sợ hãi để họ thực hành mười điều thiện, tu tập theo ba thừa. Do nghiệp quả từ nhân duyên này nên nay Ta được ngồi bên cội cây Bồ-đề, khi sắp thành Chánh giác, còn bị         Thiên ma Ba-tuần cho các chúng ma đến chỗ Ta nhằm phá hoại, làm rối loạn đạo Bồ-đề của Ta.

Thiện nam tử, Ta lược thuyết về Bố thí ba-la-mật của Ta khi còn hành Đại Bồ-tát là như vậy.

Thiện nam tử, pháp nhẫn của các Đại Bồ-tát rất sâu xa, Tổng trì giải thoát, Tam-muội vi diệu, lúc ấy Ta chưa được, chỉ có hai thân: ngũ thông và hữu lậu. Khi Ta làm việc lớn như vậy, khiến cho vô lượng, vô biên, vô số người an trụ nơi đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác; vô lượng, vô biên, vô số người an trụ Bích-chi-Phật thừa; vô lượng, vô biên, vô số người an trụ Thanh văn thừa và lại được cúng dường chư Phật như vô số vi trần một thế giới Phật. Công đức đạt được nơi mỗi cõi Phật nhiều như những giọt nước trong biển lớn. Cúng dường vô lượng Thanh văn, Duyên giác, Sư trưởng, Cha mẹ, Thần tiên đạt năm phép thần thông cũng như thế. Xưa kia, khi làm Bồ-tát, Ta tự đem máu thịt cung cấp cho chúng sinh, tâm đại bi của Ta như vậy các A-la-hán ngày nay đều không có tâm này.

Print Friendly, PDF & Email
Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.