BÁO ỨNG HIỆN ĐỜI
TẬP III
Hạnh Đoan biên dịch

 

29. NỬA CÁI BÁNH

Gia đình ông Trình có ba người, sau khi qui y Phật rồi thì giữ giới rất nghiêm. Nhà ông giàu có ngàn vạn, lại một bề trì giới chu toàn, khiến mọi người rất kính phục. (Xem ra phú quý học đạo cũng không khó? Mấu chốt nằm ở chỗ bạn có huệ căn và cùng Phật có duyên hay chăng thôi).

Con trai của ông là Trình Vĩ vừa mới lên cao trung. Ngày nọ tan học chàng ra về cùng các bạn, trong nhóm có bạn X đang đói bụng, nên đã mua một cái bánh nướng, vừa mới cắn một miếng, thì X nhổ ra ngay rồi vứt miếng bánh ra xa.

Trình Vĩ hỏi:

– Sao lại ném bánh đi?

X nói:

– Dở quá! Ăn không ngon.

Đang trả lời thì X đi đến gần cái bánh vừa ném đó. Thuận chân anh đá nó văng ra xa thêm mấy mét nữa. Trình Ví vội chạy đến lượm cái bánh lên, đưa cho bạn, ôn tồn nói:

– Đừng có vứt bỏ bánh như vậy rất uổng, bạn hãy ăn đi nha. Lãng phí lương thực là có tội nhiều lắm đó!

X cười khẩy, bảo:

– Bánh này tôi mua, không ưa thì ném đi, có tội gì chứ hả? Nếu anh sợ lãng phí thì tự mà ăn đi!

Trình VT nói:

– Vậy tôi ăn thay anh nha!

Nói xong, liền ăn cái bánh đó. Khi mẹ Trình Vĩ mách Hòa thượng chuyện này, mắt bà đỏ lên. Bà nói mình đã khóc khi nghe con trai thuật lại cảnh trạng đó.

Hòa thượng nghe xong, nhìn thật lâu vào cậu con đang ngồi im lặng bên mẹ, mỉm cười khen:

– Con trai ngoan, học tập giỏi, tiền đồ xán lạn vô cùng a!

Ba Trình Vĩ nói:

– Trình Vĩ ngày nhỏ rất ưa tĩnh tọa, có lúc nó chơi đùa trong nhà, khi tìm thì chẳng thấy đâu. Do chẳng nghe tiếng mở cổng lớn, nên con và mẹ nó rất thắc mắc, cùng đi tìm thì bỗng nghe tiếng động trong tủ quần áo. Chúng con mở tủ ra, nhìn vào thấy thằng bé đang ngồi xếp bằng trang nghiêm trong đó, mắt nhắm, miệng chẳng nói lời nào, nhưng giống như đang niệm gì đó. Con kéo cháu ra, hỏi:

– Ngồi trong đây làm chi?

Nó đáp: – Con không biết.

– Thưa sư phụ, Ngài nói xem, thằng bé này có duyên với Phật phải không? Nó luôn nói tương lai mình không kết hôn, chẳng thèm chuốc phiền làm chi.

Hòa thượng bảo:

– Đúng đấy! Các ngươi ráng nuôi dạy nó cho tốt, để nó làm thiện tri thức cho Phật giáo, tương lai sẽ cống hiến rất lớn cho đạo.

Ba Trình Vĩ nói:

– Con có một việc nghĩ hoài không hiểu, ôm thắc mắc mãi suốt bao năm nay. Xin thỉnh giáo sư phụ. Con vốn chĩ có tấm bằng cao trung, sau đó gặp cơ hội, chĩ tính làm ăn nhỏ thôi, ngờ đâu việc hết sức phát đạt, thuận lợi vô cùng, mãi cho tới giờ. Sự nghiệp quá thảnh cồng có lúc khiến bản thân con cũng lấy làm lạ. Vì có nhiều người bằng cấp rất cao, lại cực kỳ thông minh, thậm chí ra làm việc sớm hơn con, nhưng trước sau không phát, hoặc có hưng thịnh được mấy năm thì bị suy sụp, còn con thì không những phát đạt thuận lợi, mà còn may mắn được gặp Phật pháp, biết niệm Phật, tụng kinh, in ấn kinh, tạo Phật tượng… công việc làm ăn ngày càng tốt. Đây không thể nói là không có phúc báu. Sư phụ có thể giảng cho con hiểu, con đã trồng nhân tốt gỉ trong quá khứ mà được kết quả như hôm nay chăng?

Sư phụ nói:

– Vấn đề này phải do chính mình tự tham thiền, công phu đạt, thì sẽ hiểu minh bạch thôi. Chắc hẳn anh làm ăn, từ sáng đến tối toàn lo kiếm tiền, không có thời gian tĩnh tọa? Để cháu Trình Vĩ và mọi người hiểu rõ nhân quả, tôi sẽ kể cho nghe một câu chuyện:

“Thời Phật Thích Ca Mâu Ni trụ thế, lần nọ, có hơn ngàn vị đệ tử Phật đang ngồi trong giảng đường, chăm chú nghe Ngài thuyết pháp. Khi đó có một vị Tỳ kheo ngồi ở tận ngoài cùng, gần cổng lớn, Trong bụng đột nhiên vang lên tiếng sôi rồn lột, nhưng do các Tỳ kheo quanh đó đang chú tâm nghe pháp nên không ai để ý. Vị Tỳ kheo này bỗng nghe phía sau mình có tiếng cười, liền quay đầu lại dòm, thì thấy ngoài cổng có một bé trai khoảng 9 tuổi đang cười hi hi, mồm đang nhai gì đó, tay còn cầm nửa cái bánh, nhỏ tiếng hỏi:

– Sư đói hả?

Tỳ kheo gật đầu. Thế là thằng bé tặng nửa cái bánh cho vị Tỳ kheo rồi xoay mình bò đi chơi tiếp”.

Hòa thượng bảo ba Trình Vĩ:

Đứa bé đó là tiền thân của anh, do biếu vị tỳ kheo nửa cái bánh đang lúc đói lòng, giúp ông ta vững tâm nghe pháp, công đức này hết sức lớn. Đây chính là nguyên nhân khiến đời này anh giàu có sung túc.

Trong “Kinh Địa Tạng” nói: “Đời vị lai nếu có thiện nam thiện nữ, ở trong Phật pháp, trồng chút thiện căn bằng hạt cát, mảy tơ, sợi tóc, thì phúc lợi được hưởng không thể ví dụ… Trong đời vị lai, nếu có thiện nam thiện nữ gặp kinh điển đại thừa, hoặc nghe một câu, một bài kệ, phát tâm ân trọng, tán thán cung kính, bố thí cúng dường, thì người đó được phúc báu lớn vô lượng vô biên, nếu có thể hồi hướng cho pháp giới, thì phúc này không thể ví dự’.

Đứa bé kia do hiếu kỳ mà đến cổng giảng đường nghe mấy câu Phật pháp, có thể bé chẳng hiểu rõ nghĩa lý, nhưng trong nhiều đời sau, từ đó đến nay, nhân duyên chín mùi, bé không những thảnh đệ tử Phật, mà còn rất giàu có, chính là anh đấy –

Phải biết vị Tỳ kheo được bé tặng nửa cái bánh lót dạ lúc đói lòng, nhờ vậy mà vững tâm nghe pháp Phật, được khai ngộ và chứng quả. Nhân đây mà có duyên với anh, biết đâu chừng đời này cũng đến tụ hội hoặc cùng anh gặp gỡ, chung sức hoằng dương Phật pháp… Chỉ cần anh không ngừng tu tinh tấn, chịu khỏ tham thìèn tĩnh tọa, sẽ có ngày anh hiểu rõ hết.

Còn những người làm ăn mà sự nghiệp không thành công, đa phần do đời trước hoặc đời này họ không chịu bố thí, hoặc đã từng tạo nhiều chướng ngại khác. Muốn chuyển biến vận mệnh thì phải biết cách bố thí, làm nhiều việc từ thiện ích quốc, lợi dân… và nhất là không nên sát, đạo, dâm, vọng. Thực hành trì chí bền tâm thì có ngày sự nghiệp sẽ thành.

Những người giàu sang mà sau đó tiền tài bị tán thất, đa số là tại họ tiêu tiền tạo nghiệp mà ra. Chẳng hạn như: tạo nghiệp tà dâm hừng thịnh, vì muốn ăn ngon sướng miệng mà tạo lắm sát nghiệp… hoặc là họ kiếm tiền bất chánh (thí như kiếm tiền bằng cách tạo các nghiệp sát, đạo, dâm, vọng). Một khi nhân duyên chín mùi, ác báo sẽ hiện tiền. Cho nên những ai làm ăn sinh sống theo nghiệp tà, thì nên sớm chuyển nghề, phải gìn giữ thân, khẩu, ý, sửa đổi hành vi xấu, sám hối tội lỗi, bỏ ác hành thiện…thì sẽ thay đổi được ác báo vị lai”.

(Tiếp theo là câu chuyện thứ hai cũng liên quan đến CON ĐƯỜNG LÀM GIÀU):

Print Friendly, PDF & Email