Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

CHUYỆN VÃNG SANH Ở VIỆT NAM
Nhóm Liên Hữu Miền Nam Đất Việt sưu tập

 

27. TRẦN VĂN HỰU (1923 – 2016) 93 Tuổi

Ông Trần Văn Hựu sinh năm 1923, nguyên quán  

Song thân là cụ ông Trần Văn Lộc, cụ bà là Nguyễn Thị Huyện. Ông là người thứ Ba trong gia đình có sáu anh em.

Khi đến tuổi trưởng thành ông kết hôn với bà Nguyễn Thị Gấm, sinh được 9 người con, 6 trai 3 gái. Định cư tại ấp Tân Phú, xã Tân Hòa, thành phố Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình ông sinh sống bằng nghề làm rẫy, làm vườn, và mua bán trái cây.

Tính tình ông rất hiếu thuận, chân thật, hiền từ. Có trách nhiệm đối với gia đình, hòa đồng với mọi người xung quanh. Quanh năm suốt tháng lo chăm sóc gia đình, ngoài ra không có thị hiếu chi!

Vào khoảng cuối tháng 8 năm 2008, bấy giờ ông đã 85 tuổi, một hôm nọ lúc 8 – 9 giờ tối, vùng bụng của ông đột nhiên đau dữ dội, đến 12 giờ khuya đau quá ông mới cho các con hay, gia đình bèn cấp tốc đưa ông đến Bệnh Viện Đa Khoa Vĩnh Long. Sau khi khám nghiệm xong, bác sĩ phát hiện dạ dày bị thủng, vì thế phải tiến hành phẫu thuật.

Hơn một tuần sau xuất viện, ông mới bắt đầu biết thắp nhang lễ Phật và nghe pháp mà các con ông mang về.

Ba năm sau (2011) mắt ông bị cườm, ông cứ ngỡ rằng đi mổ rồi về mắt sẽ sáng ra, nhưng không ngờ khi mổ xong ông chẳng thấy gì nữa, cứ nằm hoài một chỗ. Cô con gái thứ Sáu đã xuất gia, hôm nọ cô về thăm ông và khuyên:

-Ba ráng cố gắng niệm Phật thật nhiều đi… cho tiêu nghiệp; nếu thọ mạng còn mình hết bệnh, mắt sáng trở lại; còn như thọ mạng hết mình sẽ vãng sanh về Cực Lạc… Diệu Mẫn (cháu nội của ông) còn nhỏ như vậy mà… còn niệm được mỗi ngày ba ngàn câu… lận đó, thưa ba!

-Mấy đứa nói sao đâu,… nó là con nít làm gì niệm được ba ngàn!!!

Thế là con trai ông mua máy bấm, lụi hụi ông niệm được mỗi ngày mười ngàn câu. Không bao lâu đôi mắt của ông sáng bình thường trở lại! Lúc bấy giờ ông bắt đầu có tín tâm đối với câu Hồng Danh Vạn Đức.

*****

Người con trai thứ Tám của ông, hồi nhỏ đã ăn chay, sau lớn lên ăn nhậu quậy lắm, thậm chí nhậu vô còn chửi lại ông. Năm 2010 chú Tám tự nhiên phát tâm ăn chay trở lại, thích tu pháp môn Tịnh Độ, bỏ hút thuốc, bỏ nhậu… Rồi đi vẽ hình, như hình Diêm Vương, hình ngạ quỷ,… cho các chùa, hoặc các tư gia…

Chú về khuyên ba mẹ ăn chay, ông phát tâm ăn chay theo. Ban đầu, ông ăn chay mỗi tháng bốn ngày, khoảng 1 – 2 năm sau thì ông tăng lên mỗi tháng mười  ngày. Về sau các con khuyên ông trường chay  luôn cho thuận tiện, ông cũng nghe theo.

Cô con gái thứ Sáu của ông có lần đi tu ở Tịnh Thất Quan Âm thuộc  Đức Trọng, Lâm Đồng, Đà Lạt, cô thích lắm. Nên năm 2013 thầy Giác Nhàn về Cần Thơ, tiện dịp cô mời Thầy về nhà, lúc đó khoảng một, hai trăm người đến nghe thầy nói pháp, ông nghe qua vô cùng hoan hỷ. Người con trai thứ Tám mới đem những băng đĩa thuyết giảng của Thầy Giác Nhàn về cho ông nghe.

Có điều lạ là mỗi đêm người con trai thứ Chín, cứ đúng 8 giờ, anh mở 1 đĩa, thời lượng mỗi đĩa là 90 phút cho ông bà nghe. Bà thì vừa nghe vừa ngủ gật, còn ông thì ngồi đàng hoàng chăm chú nghe từ đầu đến cuối, hết đĩa này thì mở đĩa khác, đêm nào cũng vậy, có khi chỉ một đĩa mà mở đi mở lại 3 – 4 lần ông vẫn nghe không thấy chán.

Còn bình thường thì mở máy niệm Phật ông lần chuỗi theo. Mỗi ngày ông đều ngồi nghiêm trang trên ghế đọc từ đầu đến cuối quyển kinh Vô Lượng Thọ (ăn mặc bình thường). Sau đó ông cùng bà đồng tụng kinh Vô Lượng Thọ mỗi ngày. Thời gian tu như thế đến mất khoảng hơn 2 năm. Sự thành tín quyết tâm bền chí của ông rất đáng để cho chúng ta học tập, tương ưng như lời khai thị của Cổ Đức:

“…Muốn giải thoát được nơi khổ hải,
   Cần hy sinh nhiều cái khó làm;
       Nếu mình không tự lo kham,
Bước đường giải thoát lam nham bất thành.
   Mình biết rõ lòng mình hơn hết,
   Vọng còn sanh hay diệt mình tường;
       Án tòa trong bụng tự trương,
Tự mình trừng trị bất lương lòng mình.
   Nếu được có tự tin đầy đủ,
   Thêm vào lòng tự chủ hoàn toàn.
       Lòng mình mình tự trị an,
Khỏi đưa đến kẻ thế gian trị mình;
   Lúc nào cũng công minh trong dạ,
   Xử mình không một lẽ vị tư;
       Bao nhiêu tật xấu thói hư,
Sẽ lần tiêu tán cũng như bọt bèo.
   Niệm Phật tức mau siêu cõi Phật,
   Tham thiền thì chắc được nhập thiền;
       Muốn chi cũng được thỏa nguyền,
Là nhờ tự trị công miêng trong lòng.
   Đức tính ấy gìn xong mỗi bữa,
   Cõi hồng trần có thuở thoát ly;
       Tu hành khỏi tốn công chi,
Đạo mầu chỉ một khắc kỳ thành công.
   Vạn sự được hay không tại chí,
   Khi tìm ra chơn lý được rồi;
       Quyết làm cho được mới thôi,
Dù cho lở đất long Trời chớ nao.

Phật đang ngó mình không nháy mắt,
   Mình cũng nhìn Đức Phật trân trân;
       Hai đàng hòa một tinh thần,
Tức mình với Phật được gần nhau luôn.
   Để ngoại vật làm cuồng tâm trí,
   Trước Phật mà lòng nghĩ nơi đâu;
       Dù ngồi cho đến bao lâu,
Cũng không thể thấy Phật đầu hào quang.
   Muốn được thấy mình vàng hực hỡ,
   Khi tham thiền đừng có phóng tâm;
       Trong lòng càng lặng càng thâm,
Mình vàng càng thấy lần lần hiện ra.
   Các ma nghiệp dang xa bổn thể,
   Các nhiễm ô sạch sẽ trong lòng;
       Bỗng nhiên thấy nhẹ như không,
Cõi nào muốn đến tùy lòng tự do.
   Con ơi! Nhớ nhắc cho người biết,
   Rán tu như các việc kể trên;
       Tây Phương Cực Lạc được lên,
Sẽ cùng chư Phật ngồi trên Liên Đài.
   Mình được vượt ra ngoài sanh tử,
   Thì mẹ cha cũng khỏi luân hồi;
       Muốn đền chữ hiếu cho rồi,
Tu cho thành đạo cứu đời mẹ cha.
   Dù mỏi mệt cũng là gắng gổ,
   Gặp khó khăn cũng chớ nản lòng;
       Quyết tâm bồi đức lập công,
Đường về Tịnh độ lòng không đổi dời.
   Đạo thường gặp người đời khiêu nhử,
   Làm lành hay gặp dữ đối đầu;
       Gốc kiên nhẫn nếu không sâu,
Gió đời thổi ngả bất câu lúc nào.
   Lòng mộ đạo mặc dầu đã có,
   Không kiên tâm thì khó thành công;
       Kiên ngoài còn phải kiên trong,
Mới là chinh phục được lòng trần gian.
   Đường đi tới Tây phang rất khó,
   Nhiều yêu tinh đón ngõ ngăn đàng;
       Muốn làm chúng nó chạy tan,
Có lòng Bồ Tát có gan anh hùng.
   Thắng trần tục thung dung muôn thuở,
   Thua phàm tình khổ sở vô biên;
       Cho nên những kẻ tu hiền,
Không nên nhu nhược phải nên cang cường.

…Muốn thoát kiếp đọa đày sanh tử,
Cần chặt gìn lục tự Hồng Danh,
Thiết tha trì niệm chí thành,
Đài sen chín phẩm Phật dành một ngôi!”.

******

Bình thường ông tự chăm sóc và tự nấu ăn, ít khi bị cảm, lần tết năm 2015, con ông phát hiện thấy ông bị cảm (trong khi 2 năm qua ông chưa hề bị cảm lần nào), chích thuốc 3 ngày thì ông hết. Tháng sau, ông bị cảm lại vào mỗi chiều, lần này chích thuốc 4 – 5 ngày mới hết, đến lần sau nữa thì chích 5 – 6 ngày mới hết. Đến lần bị cảm thứ tư, ông không chịu đi chích nữa (chê bác sĩ chích dở), con ông chuyển sang hốt thuốc cho ông uống nhưng không hết, vẫn bị tái lại.

Vào khoảng tháng 7 năm 2016, đột nhiên vùng ngực của ông bị căng cứng, và “tức lói” toàn thân, không ngủ được, khó kham nhẫn. Con ông đưa ông đi chích thuốc, châm cứu đủ cách mà không hết.

Đến tháng 9 (trước khi mất 3 tháng), các con ông quyết định đưa ông đến bệnh viện Hoàn Mỹ để khám, ban đầu khám không phát hiện được gì, bác sĩ mới hỏi thăm tiền sử bệnh của ông là dạ dày, liền tiến hành nội soi, thì phát hiện có khối u rất lớn ở thực quản, nên đã tiến hành sinh thiết đồ. Sau khi xét nghiệm xong, thì bác sĩ cho biết kết quả là thực quản đã ung thư qua giai đoạn 3, di căn xuống dạ dày và các cơ quan khác, không thể can thiệp gì  được nữa, vì tuổi ông cũng đã quá cao!

Con ông nói tình trạng bịnh cho ông biết, ông không hề sợ, ông nói:

-Ba chết đi sớm còn sướng hơn sống mà đau khổ như thế này!

Về nhà, mấy người con trai nóng lòng kiếm thuốc đắp, thuốc uống cho ông cũng được gần một tháng thì ông quyết định không chịu đắp, không chịu uống thuốc nữa, vì không công hiệu mà chỉ tăng thêm bức rức khó chịu mà thôi:

-Thà để cho ba chết, chứ không có đắp thuốc, uống thuốc gì nữa hết!

Người con trai thứ Chín mới nói với ông:

– Ba nếu đã quyết định như vậy… thì thôi con liên hệ Ban Hộ Niệm, để hộ niệm cho ba nghen, thưa ba!

Rồi chú giải thích về việc vãng sanh, mà chú đã nghiên cứu băng giảng của cư sĩ Diệu Âm và của Hòa thượng Tịnh Không, những vấn đề khó, dễ, cũng như các chướng ngại của sự vãng sanh… khi nghe, ông cảm động rơi nước mắt.

Mặc dù bệnh rất nặng ông cũng rán lên gác lạy Phật, khoảng 3 – 4 ngày thì yếu không ráng được nữa, ông nằm một chỗ.

Hiện tại trong ngân hàng ông vẫn còn một số tiền, ông giao hết cho chú Chín làm gì thì làm nhưng chú quyết định không sử dụng mà đem số tiền này làm công đức cho ông. Ban đầu chú trích 10 triệu đồng gởi vào quỹ in kinh ấn tống. Đến khi ông đau nhiều chú khuyên ông đem hết số tiền còn lại là 70 triệu đi làm công đức, chú nói:

-Thôi, số tiền mà ba còn lại, ba nên phát tâm in kinh ấn tống, bố thí người nghèo,.. nếu để sau này ba mất rồi mới làm thì phước mình hưởng rất là ít!

Ông nghe xong gật đầu đồng ý. Đêm đó, ông ngủ được, bệnh khổ liền dừng lại, không còn hành hạ ông nữa. Cho đến 3 ngày cuối trước khi mất, ông mới bị bức ngặt trở lại, ông phải lăn trở và mượn đỡ lên xuống liên tục, dù vậy nhưng chưa bao giờ nghe ông rên than!

*****

Sau đó gia đình quyết định mời Ban Hộ Niệm của cô Diệu Phước đến cộng tu hộ niệm cho ông được khoảng 4, 5 lần (đến mất là khoảng hơn 1 tháng), còn lại thì ban ngày mở máy niệm Phật, ban đêm các con thay phiên niệm với ông.

Khi cô Diệu Phước đến nhà thì sắp xếp dời ông ra nhà trước, trang trí bàn Phật và hình Phật trang nghiêm để thuận tiện lạy Phật, niệm Phật hồi hướng cho ông và khuyên ông niệm Phật cầu vãng sanh.

Bà hằng ngày cũng thường nghe pháp, khi các con lo việc hộ niệm cho ông, cũng đã giảng giải về công đức thù thắng của vãng sanh, nghe qua thật sự bà chẳng hiểu gì ráo! Ngoài miệng thì cũng chấp thuận lo hộ niệm cho ông vãng sanh, nhưng sâu thẳm trong tâm can bà không muốn ông ra đi, chỉ mong ông được mau hết bệnh khỏe mạnh để sống tu chung với bà mà thôi! Nên khi Ban Hộ Niệm đến cộng tu bà có vẻ mặt quạu quọ; và trong khi chăm sóc cho ông, bà đã biểu lộ thái độ quyến luyến, vì thế làm cho ông vô cùng bực bội.

Có một sự việc hết sức lạ lùng là khi ông chí tâm niệm Phật, tha thiết cầu vãng sanh Tây Phương, trong khoảng 8 – 9 ngày thì đầu tóc bạc trắng của ông dần dần chuyển sang màu đen. Thấy lạ quá các con ông bèn lấy máy chụp để làm kỷ niệm. Nhưng đến khi bà lại bên cạnh chăm sóc làm cho ông nổi cơn bực bội não phiền, chẳng bao lâu thì toàn bộ mái đầu đen lại đổi sang màu muối tinh khiết!

Thấy thế cô Như Bình mới khuyên ông:

-Ba ơi! Con nói cho ba nghe nè… Thầy nói mình khởi niệm không bằng lòng tức là sân giận rồi! Nếu còn sân thì không thể về Cực Lạc được!… Bây giờ ba hãy suy nghĩ thật kỹ lại đi! Tất cả mọi người đều nghĩ rằng mình sắp sửa vãng sanh, làm Phật làm Bồ Tát, nên mới phát tâm chăm sóc cho mình. Bởi vì có rất nhiều bệnh nhân không được ai săn sóc… Bây giờ ba hãy nghĩ má như là Bồ Tát đến chăm sóc cho ba, ba nên khởi niệm tri ân. Dù cho ai có nói lời gì, hay có những hành động nào đi nữa thì mình cũng phải xả bỏ, ngay cả cái thân này mình cũng xả bỏ nữa mà, chỉ để lại trong lòng câu A Di Đà Phật thì mình mới không mất phần vãng sanh, nghen ba!

Nghe cô giải thích tường tận, ông thấm thía gật đầu. Bởi Phật Pháp mà ông nghe thường ngày, có sự lãnh ngộ tương đối sâu sắc hơn người. Vì vậy ông hạ quyết tâm an nhẫn với mọi cảnh duyên, dù ân hay oán gì thì cũng không ngoài nhân quả mà mình đã gây tạo ở quá khứ chứ không do ai khác!

Các con biết oan nghiệp của ba mình khá nặng nên ra sức niệm Phật, lễ Phật, lễ kinh Vô Lượng Thọ, mỗi chữ lạy một lạy để hồi hướng cho ông và hồi hướng cho các oan gia trái chủ của ông.

******

Đến thời điểm trước khi ông mất khoảng 10 ngày, chú Chín mới khuyên và chỉ cho bà thấy được những cái khổ mà ông đang chịu đựng như: lưng lỡ, ăn uống khổ sở, thân ốm chỉ còn bộ xương, không có ai cứu được!

Sau 2 lần khuyên, dần dà trãi qua một tuần lễ bà tỉnh ngộ, hối hận liền chuyển đổi tâm niệm, không còn muốn ông ở thế gian này chịu khổ nữa, chỉ muốn cho ông sớm được vãng sanh. Khi ấy cô Như Bình mới cho ông biết:

-Bây giờ má đã chấp nhận ba vãng sanh rồi! Ba vui không, thưa ba?

Ông vừa nghe xong liền gật đầu, rồi nở một nụ cười thật xinh xắn, tràn đầy niềm hoan hỷ trên gương mặt hốc hác của cụ già sắp sửa giã từ nhân thế. Dường như đây là giây phút hạnh phúc nhất trong đời, và cũng là hạnh phúc lớn lao nhất mà ông hằng thầm mong đợi! Bà bèn đến bên cạnh thỏ thẻ:

-Ông ơi! Bữa nay ông vui không? Tôi nguyện cho ông vãng sanh rồi nè! Ông vui không? Về trên trển rồi… ông đi cúng dường mười phương cõi Phật nghen!… Về trên trển rồi,… chừng nữa… thành Phật ông rước tôi về Tây Phương luôn nghen!

Ngay sau đó gia đình liền liên hệ mời Ban Hộ Niệm, được khoảng 16 người đến nhà cộng tu 2 – 3 giờ đồng hồ vào buổi chiều rồi về.

Mặc dù bịnh nhưng ông chưa hề rên một tiếng cho đến mất. Ba ngày cuối trước khi mất, ông không ăn uống được nữa nên hoàn toàn ngưng ăn uống, ngay cả nước cũng không thấm môi, nhưng rất tỉnh táo, cô trưởng Ban Hộ Niệm luôn ở túc trực với ông. Cô thấy ông nằm nhắm mắt thì nhắc nhở ông rán nhớ niệm Phật. Mỗi lần cô nhắc là ông đều gật đầu.

Ngày 19 tháng 11, vào lúc 8 giờ rưỡi sáng, tự dưng ông mở mắt ra, ông niệm Phật lia lịa. Cô trưởng Ban Hộ Niệm vội kêu mọi người mau mau vô giăng tấm hình đức Phật đặng niệm Phật cho ông. Một lát sau thì ông im lặng bình thường trở lại.

Vào khoảng 12 giờ, ông đi cầu phân đen, vô cùng thúi hôi, ở xa thật xa mà vẫn nghe mùi, mà trước đó 2, 3 tuần lễ thì ông cũng đi 1 lần. Bình thường ba, bốn ngày mới đi ngoài một lần, mỗi lần đi phải uống thuốc sổ dạng viên nén nhỏ.

Sáng hôm sau khoảng 8 – 9 giờ, ông cũng đi cầu thêm một lần, đặc biệt một điều hết sức lạ, là chất thải hoàn toàn không còn mùi hôi như trước! Mọi người biết ông sắp ra đi nên sắp xếp chuẩn bị mọi thứ, và không cho người nhà đụng đến thân ông nữa.

Vào khoảng hơn 3 giờ rưỡi chiều, ông lên cơn mệt nhiều nên mọi người xúm lại vây quanh hộ niệm cho ông. Cô Như Bình cầm ảnh Đức Phật A Di Đà đưa trước mặt ông, ông hướng mắt nhìn, rồi chắp đôi tay lại xá một xá, sau đó xuôi tay thẳng theo thân. Mọi người niệm Phật theo hơi thở của ông, ông cũng nhép môi niệm theo. Được một lúc, cuối cùng ông mỉm miệng cười thật tươi đẹp rồi nhẹ nhàng tắt hơi trong tư thế nằm ngửa, miệng ngậm kín lại, đúng vào lúc 4 giờ chiều, ngày 20 tháng 11 năm 2016. Ông hưởng thọ 93 tuổi.

******

Đến 3 giờ sáng, thăm thân thì thấy cơ thể ông rất mềm mại, đỉnh đầu ấm. Đến 24 tiếng sau, thay đồ cho ông thì vẫn mềm mại, đưa tay gần đỉnh đầu vẫn cảm nhận được luồng hơi ấm xông ra.

*Trước lúc ông vừa dứt hơi khoảng 2 phút, cô Phật tử Diệu Tâm thấy Thánh chúng chiếu hào quang rực rỡ, và một tòa sen thật lớn từ trên không hạ xuống nên cảm động sa lệ, đồng thời la to, bảo mọi người niệm Phật lớn lên, nhưng mọi người trong ban hộ niệm ngỡ rằng cô là con dâu trong gia đình khóc lóc, vì chẳng ai thấy gì cả, e sợ trở ngại sự siêu thoát cho hương linh!

*Các loại cây xung quanh nhà mà khi còn sinh tiền ông trồng, như: nguyệt quế, mai, bông giấy… đều đồng loạt ra hoa thật nhiều.

(Thuật theo lời sư cô Như Bình – con gái thứ Sáu và con trai thứ Chín của ông)

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.