VỊ TẾT
Vô Thường

 

Năm qua, xuân đến. Tết, mùa của những sum họp gia đình. Tây có lễ Tạ ơn, Noel, Tết Tây, thì người Việt, Tết Cổ truyền là mùa của những yêu thương và tri ân.

Đối với Nó, Tết là dịp nó được về nhà lâu hơn sau những ngày chu du khắp nơi, nơi Nó có thể nhẹ lòng với gia đình, không lo nghĩ chuyện trên trời dưới đất, nơi của những kỷ niệm từ thời thơ ấu đem ra kể thành những câu chuyện dài bất tận. Và ngày tháng trôi đi, để thấy ba mẹ ngày nay đã già, cứ mỗi năm sức khỏe ngày càng yếu đi, dẫu rằng định luật tự nhiên sanh lão bệnh tử nhưng có những điều mong muốn có thể kéo dài hơn và biết rằng nó phải làm nhiều điều tốt hơn để tạ ơn những công lao trời biển mà ba mẹ đã dành cho nó y theo lời Phật dạy.

Tết, khi xã hội ngày càng phát triển thì một số người lại chán Tết. Tết là dịp người ta đi xa thật xa, chạy trốn cái Tết thì Nó lại trở về nơi những tuổi thơ có thể gọi tên, có thể kể ra rành mạch. Sáng nay, coi Kính Đa Tròng, có một đoạn phim ngắn về Tết, khi những người con đi xa không chịu về quê và cứ cuốn gói đi chơi xa thì người mẹ già đơn độc ngồi trông mòn mỏi ở vùng quê nghèo xa lắm, rồi họ bừng tỉnh khi đứa con nhỏ của gia đình đó nói với mẹ nó rằng, lớn lên con cũng sẽ để ba mẹ chúng như vậy như những cái Tết ba mẹ chúng làm với bà nội, rồi họ mới bừng tỉnh rằng, Tết là sum vầy, là sự tri ân và thành kính đấng sanh thành, Tổ tiên. Kết thúc là một mùa xuân sum họp của gia đình kia. Phim ngắn nhưng đầy ý nghĩa, Nó luôn mong muốn những kết thúc đẹp thế này, y như lão già trong cuốn “Lão già mê đọc truyện tình” thuở nào từng đọc, sống theo nhân quả, biết nhân quả đề sống đầy tình thương, sống yêu thương với những người thân yêu và đới với cộng đồng.

Ừ thì phim nhưng cũng đã phản ánh đúng xã hội ngày nay, khi Tết dần không được xem trọng. Với Nó, Tết là niềm vui, cũng không phải để ăn chơi, không phải để kiếm tiền, nhưng là dịp nó nhìn lại một năm nơi đất khách, dịp nó chúc phúc ba mẹ và họ hàng mà nền tảng hàng ngàn năm nay vẫn đậm nét. Nơi mà đòn bánh tét, mùi dưa kiệu, hương trầm trên bàn Phật ngát hương. Nơi những bao lì xì, nhỏ thôi cũng làm cả nhà rộn vang tiếng cười an lành.

Tết, những lo lắng muộn phiền dường như tan biến, thay vào đó là những câu cười nói rộn ràng, hiếm lắm, quý lắm những phút giây này, khi ngày nay sự rộn ràng của cuộc sống làm con người ta chạy khắp nơi không lúc nào ngồi yên, thì Tết, cô cậu, chú bác, ngồi lại với nhau, uống miếng trà nóng, thưởng thức một tí bánh mứt và những câu chuyện vui mà cả năm không khi nào nói được.

Tết, Nó đã dạy hai đứa cháu rằng, nơi tụi nó phải quay về với ông bà bên nội, ngoại, đâu là nguồn gốc và Tổ tiên, nơi mà bà cháu ngồi lại, trao nhau những yêu thương, với Nó những giây phút đó luôn dạt dào niềm vui bất tận.

Tết, niềm vui khi những cành mai nở ra những chùm bông vàng óng, những chậu bông vạn thọ tỏa ngát mùi hương của miền quê xứ biển, mà ở thành thị ít ai trải lòng được. Sáng pha một bình trà, khi gió xuân lành lạnh thổi qua, khi mà những con chim đang ríu rít trên hàng dâu tằm ba trồng trước nhà, những con ong bầu bay rộn ràng quanh chậu mai tứ quý và hàng vạn thọ vàng rực khắp góc nhà, thì thoảng qua là hương trầm được hòa quyện trong hơi lạnh của gió từ bàn thờ Đức Phật Thích Ca từ bi đang nở một nụ cười hỷ xả. Những giây phút này, “mùi Tết” luôn đậm nét và không bao giờ quên trong Nó.

Tết, luôn là mùa của những bắt đầu, của tình thương trọn vẹn dành cho nhau. Trưa nằm với mẹ, mẹ nói mai tụi mày đi rồi nhà còn mình ba với mẹ, sẽ buồn lắm đây, mà không sao, ba mẹ lại đi công quả ở chùa vui hơn, tự nhiên thấy nghẹn, đã 13 năm xa nhà, vậy mà cứ mỗi lần ăn Tết rồi lại lên TP. HCM, thấy thương ba mẹ vô cùng….

Những đứa con tha hương lại tất bật chạy cho một năm mới, nhưng trong lòng Nó vẫn hướng về ngôi nhà đầy ấp tình yêu thương, nơi mà tình thương luôn dành trọn vẹn như ngày nào, nhớ lời kinh Phật dạy, tứ trọng ân mà Phật tử phải luôn ghi nhớ trong lòng. Ơn báo đền công ơn cha mẹ, luôn nặng mang.

Viết vội vài dòng cho những ngày Tết của Nó, Nguyện cầu chư Phật, Bồ tát từ bi gia hộ một năm An Bình cho tất cả, cho gia đình, nhưng người bạn và tất cả mọi người…