Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

  Tuyển Tập Thơ Về Cha Mẹ

Mặc Giang

 

Mẹ Việt Nam, Muôn Đời !

Thơ Nhạc * Mặc Giang * Tháng 03 – 2004.

Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm tổ quốc oai hùng
Năm ngàn năm lịch sử huy hoàng
Để muôn đời là núi là sông
Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm từ thuở Vua Hùng
Năm ngàn năm dòng giống Tiên Rồng
Để muôn đời là nước là non
Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm từ thuở khơi dòng
Năm ngàn năm tay bế tay bồng
Để muôn đời là cháu là con
Mẹ Việt Nam máu đỏ da vàng
Mẹ Việt Nam sau trước một lòng
Và muôn đời gìn giữ sắc son
Mẹ Việt Nam mái tóc buông dài
Như chiều dài tổ quốc quê hương
Mẹ Việt Nam ánh mắt sâu mờ
Như bến bờ muôn vạn tình thương
Mẹ Việt Nam chân cứng tay mềm
Như dịu dàng muôn sắc thiên hương
Cao tiếng nói Việt Nam
Cho quê hương còn sống
Cao tiếng hát Việt Nam
Cho quê hương rạng ngời
Cao tiếng nói Việt Nam
Cho quê hương bừng sáng
Cao tiếng hát Việt Nam
Cho quê hương muôn đời
Mẹ Việt Nam
Mẹ Việt Nam
Muôn đời.

Phương Xa Mất Mẹ

* Mặc Giang * 7 – 2004. Tặng cho những ai ở xa mất Mẹ.

Ngày xưa tôi đi, Mẹ tôi gọi
Nhớ trở về thăm mái nhà nho nhỏ
Tôi ra đi, mẹ tôi còn ở đó
Chốn trời quê, sương gió, nắng mưa nhiều
Mắt mẹ mờ, ôm hy vọng nâng niu
Tôi gìn giữ những gì chiu chắc được
Lối ngõ đầu thôn
Nhớ sau nhớ trước
Ngưỡng cửa chờ mong
Ngừng bước tâm tư
Mẹ ngước nhìn trông
Con đó, phải không chừ !
Thưa mẹ không đâu
Ngày về thăm chưa đến !
Mẹ tôi buồn, tuổi mẹ già như đèn khô, cạn nến
Bóng chiều hôm, lỡ mây trời vụt tắt thì sao
Đã mười năm, hai mươi năm, biết đến khi nào
Tôi quặn thắt, ôm nỗi sầu cô đọng
Những tưởng, mây kéo bồng bềnh, trăng sao lồng lộng
Bóng thời gian chưa đến độ bẽ bàng
Nhưng nào ngờ dòng sinh tử băng ngang
Tôi lặng nhìn mẹ, qua tang gia buốt giá
Dòng đời nghiệt ngã
Mấy nẻo phân ly
Mẹ giã từ tôi
Mẹ đã ra đi
Tôi vĩnh viễn ôm nỗi lòng rêu phủ
Mẹ đã về với giấc nghìn thu yên ngủ
Nhưng những đêm nhớ mẹ, tôi không một giấc ngủ yên
Bóng mẹ hiền vạn thuở cũng không quên
Đeo tôi mãi, đến cuối đời ân hận
Mỗi khi buồn nhớ mẹ
Lòng thổn thức trào dâng
Vành mi khô ngấn lệ
Nhỏ hai giọt lăn tròn
Đêm sâu dù có mỏi mòn
Có sâu hơn nỗi người con phương trời
Đưa hồn về chốn chơi vơi
Tìm hình bóng mẹ, ngỏ lời nỉ non
Mẹ ơi, trái đất dẫu tròn
Nhưng con tìm mẹ, có còn gì không
Lạnh lùng nghe tiếng đêm đông
Xa xôi nghe tiếng mênh mông vô bờ
Lung linh nén ngọc hương thờ
Nhưng hình bóng mẹ mịt mờ ngàn xa
Giật mình tỉnh mộng đêm qua
Sờ trên gối mộng gối đà đẫm sương
Nghe lòng nát cõi tình thương
Rụng rơi giọt lệ đêm trường ai hay !!!

 

Tình Mẹ Muôn Đời

* Mặc Giang * 7 – 2004.
Tặng cho những ai còn Mẹ và những ai mất Mẹ.

Biết bao nhiêu bài hát, hát ca về mẹ
Biết bao nhiêu bài ca, ca về mẹ tuyệt vời
Và biết bao nhiêu sách vở trong đời
Nói về mẹ, tình thiêng liêng cao quí
Sách vở ấy dẫu dẫy đầy như núi
Lời ca kia dẫu lai láng như sông
Tình ca kia dẫu rào rạt biển Đông
Nhưng cũng không diễn tả hết được, tình ca của mẹ !
Dù có lớn bao nhiêu, đối diện mẹ, con vẫn còn nhỏ bé
Dù có làm ông gì, đối diện mẹ, con cũng mong hai tiếng thương yêu
Dù có làm bà gì, đối diện mẹ, con cũng mong được nuông chiều
Hình ảnh mẹ diệu kỳ hơn trời cao biển rộng
Tấm lòng mẹ, hơn đất trời lồng lộng
Che chở cho con trước mọi sóng gió cuộc đời
Tha thứ cho con trước mọi tơi tả trùng khơi
Còn có mẹ là con còn tất cả
Cuộc sống phong trần, dù có ngàn lần vấp ngã
Biển đục trần gian, dù có vạn lúc nguy nan
Chỉ cần về bên mẹ, là con được bình an
Khi nghe mẹ hỏi, con, con của tôi sao đó !!!
Những đứa con xa, mẹ chờ trông vò võ
Những đứa con gần, mẹ sớm tối chiều hôm
Bao cuộc biển dâu, sông cạn đá mòn
Nhưng tình thương của mẹ vẫn ngàn đời che chở
Con chưa kịp thưa, mẹ đã vỗ về hỏi con cho rõ
Con đó hả con, con có sao không
Nhớ giữ gìn sức khỏe nghe hông
Nếu con có bề gì, mẹ làm sao sống được !!!
Mỗi khi vui, con chưa kịp cười, mẹ đã cười trước
Mỗi khi đau, con chưa dám khóc, nước mắt mẹ đã chảy rồi
Mẹ là nhất trong đời, không có gì thay bậc đổi ngôi
Mẹ là cả bầu trời thương yêu dịu ngọt
Trăng khuất canh tàn, nhìn những vì sao chót vót
Tôi viết cho ai, còn có mẹ trong đời
Tôi viết cho ai, không còn mẹ như tôi
Hãy biết sống trọn vẹn khi trong đời còn mẹ
Và hãy cùng tôi, nghe từng giọt lệ đơn côi !!!

 

Nhắc Những Em Tôi

* Mặc Giang * 7 – 2004.
Tặng cho những ai còn Mẹ và những ai mất Mẹ.

Mẹ là một con người, nhưng là một con người không ai thay thế
Mẹ là một con người, nhưng nhờ mẹ mới có em
Mẹ ấp ủ em giấc ngủ hằng đêm
Mẹ đã nâng niu, từ ngày em có mặt
Chín tháng mười ngày, lòng mẹ đau quặn thắt
Ngày em ra đời, mẹ như đứt ruột đứt gan
Thân mẹ ra sao, mẹ cũng chẳng màng
Mẹ quay nhìn em, thử em có bình yên không đã !!!
Tay bế tay bồng ba năm ròng rã
Bú, mớm, nuôi em, vất vả trăm phần
Lo cho em khôn lớn, mẹ cực khổ bội lần
Vì hy sinh cho em, mẹ đã chất chồng gian khó
Một sương hai nắng, dầm mưa dãi gió
Vất vả một đời, tần tảo nuôi em
Cơm canh dưa muối, đày đọa thân còm
Miễn sao cho em được no cơm ấm áo
Em lớn lên một chút, mẹ dày thêm áo não
Em trưởng thành bao nhiêu, mẹ tàn tạ úa già
Mắt yếu, lưng còng, mòn thịt, mòn da
Để cho em thành người, như người ta trong xã hội
Đức hy sinh của mẹ như trời cao dịu vợi
Tình thương yêu của mẹ như biển cả thâm sâu
Vũ trụ mênh mông, bao nhiêu cõi nhiệm mầu
Có một cõi thiêng liêng, em xin dành cho mẹ
Tôi xin nhắc em, đôi lời em nhé !
Mẹ đã gian truân, đau khổ nhiều rồi
Mẹ đã vì em, tóc bạc da mồi
Nếu em thương mẹ, thì đừng để một ngày mai, quá chậm !!!
Em đừng để tóc mẹ bạc thêm trên đầu đã trắng !
Thân mẹ yếu già, em đừng để mẹ thêm những vết nhăn !
Mắt mẹ đã khô, đừng để mẹ khóc nữa vì em !
Em thăm hỏi mẹ, có khỏe không, mỗi khi đâu đó !
Em ơi ! Em hãy nói một câu, một câu nho nhỏ :
Mẹ ơi ! Mẹ có biết rằng, con thương mẹ lắm không ?
Cõi trần gian, diễm phúc cho em, còn đóa hoa hồng !!!
Và, bất hạnh cho những ai, khi cài bông hoa trắng !!!

 

Bóng Hình Cha Muôn Thuở

* Mặc Giang * 7 – 2004. Để nhớ mãi bóng hình Cha.

Bao nhiêu sách vở, bài ca, nói về tình mẹ
Sao ít có những lời, nói tới tình cha
Có công bằng không, và như vậy, sao cà
Sừng sững như núi Thái Sơn, thì cần chi tô vẽ
Công cha hằng trụ vũ, nên khác nhiều đức mẹ
Nhà mà không nóc, dựa cột ai nghe !
“Còn cha, gót đỏ như son”, là sao vậy hè !
Những gì con có hôm nay, đều nhờ cha mà có
Gánh vác, đỡ đần, một đời gian khó
Chống chỏi, gian truân, năm tháng chẳng sờn
Tang thương biến hải, sông cạn, đá mòn
Nhưng tấm thân cha vẫn uy nghiêm, không biểu lộ
Cha như tùng bách, đan tâm từ độ
Nào vợ, nào con, nào cửa, nào nhà
Rồi tiếng gọi hồn thiêng, tiếng réo sơn hà
Cả một cuộc đời vật lộn, xông pha
Đập giũa xác xây, và độc đạo đứng lên, nên trầm ngâm, ít nói
Đôi mắt sâu, chứa đựng một bầu trời, mệt mỏi
Trắng mái đầu, cho thỏa mộng Nam Kha
Tay sần sủi, cho tròn nợ nước, tình nhà
Chân chai đá, để giẫm đi mọi nẻo đường gai góc
Nước mắt chờ khô, nhưng cha ngậm câm, không khóc
Bừng nở tâm tư, nhưng cha cũng ít tiếng nói, tiếng cười
Từ một tới mười, cho đến vạn mười mươi
Nam nhi không mâu, thuẫn, tang, bồng, đâu phải là nam nhi trái !
Lấp biển, dời non, gieo ngàn quan ải
Vượt núi, băng rừng, nhẹ tựa hồng mao
Tình non nghĩa nước, thắm đượm máu đào
Cha vẫn đứng thẳng, nhìn ngang, thì sá gì chút tình ca ngợi
Một tiếng ơn cha, mềm lòng đá sỏi
Một tiếng phụ thân, rúng động từ nghiêm
Một tiếng thâm ân, rúng động linh thiêng
Đạp đổ chông gai và xây đắp lại : những hoang tàn, nghiêng ngửa
Cha tôi đó, ôi tình cha muôn thuở
Nhờ bóng hình cha, tôi mới có hôm nay
Dù cha tôi, không niềm nở từng ngày
Nhưng vẫn trơ gan cùng phong sương, tuế nguyệt
Bên bóng bụi mờ
Đêm dài nuối tiếc
Bên dòng lịch sử
Băng giá lên ngôi
Bên dòng sông xưa
Nay lở mai bồi
Còn đó mãi, bóng hình cha muôn thuở !!!

Mai Tôi Về

Mặc Giang * tháng 9 – 2004

Mai tôi về, Mẹ tôi còn đâu đó
Bóng thời gian, có thấy đứa con xưa
Tuổi đã mòn, đan sợi tóc lưa thưa
Mắt lại lòa, nhìn cội già long gốc

Mai tôi về, Cha tôi dày khó nhọc
Trông dáng tôi, cũng độc thọ trơ cành
Thăm thẳm đôi bờ, đọng giọt khô quanh
Chấm từng điểm dư đồ, rung lịch sử

Mai tôi về, Anh tôi nhìn tư lự
Thuyền phiêu du, xơ mạn sóng giang hồ
Nợ tang bồng xô đẩy cửa hư vô
Chí nam nhi vắt lên đèo kim cổ

Mai tôi về, Chị tôi nhìn ngờ ngợ
Tấm lòng son, mờ sương khói sơn khê
Màu trời xanh, tản mạn chốn xa mờ
Mây đen bạc, phủ bềnh bồng trôi nổi

Mai tôi về, Em tôi nhìn không nói
Nẻo đường nào, ê ẩm bước chân đi
Một cánh chim, dù không nghĩa là gì
Nhưng tiếng vỗ, vỡ toang trời câm lặng

Khu vườn xưa, lây lan tràn rau đắng
Thôn xóm nghèo, ủ dột mái nhà tranh
Lúa đơm bông, ngậm sữa ướp tinh anh
Sinh lực cạn, úa tàn cây trái chín

Mạch lòng đất, vương suối nguồn bịn rịn
Tẩm làn hơi, nước ẩm ướt lên non
Non nước ngàn năm, non nước chẳng mòn
Dù xây xát, qua từng thời biến động

Mai tôi về, nước in hình đôi bóng
Một bóng hình, hai mặt, nước dõi soi
Bóng hình này vương vấn dáng giống nòi
Bóng hình kia lâng lâng hồn sông núi.

Nếu một mai có về thăm Quê Mẹ !

Mặc Giang * Tháng 03-2005

Nếu một mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi xem ngõ trước cửa sau
Để nhìn trông nơi cắt rốn chôn nhau
Những gì còn và những gì đã mất !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ thăm những nấm mộ họ hàng
Xin chân thành khấn nguyện ba nén nhang
Vờn vợn khói, xa rồi, xa xa mãi !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi thăm ngõ vắng đầu thôn
Để lắng nghe những âm vọng nỉ non
Còn đọng lại bên bờ rêu dĩ vãng !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi thăm bến vắng bờ sông
Để nhìn trông bong bóng nước trôi dòng
Còn vương vấn bóng hình xưa tích cũ !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ
Nhìn mấy hàng cau rũ bóng lưa thưa
Ước gì còn bé nhỏ như ngày xưa
Để không thấm cuộc đời nhiều tan vỡ !

Thăm quê mẹ để trông về nỗi nhớ
Và trầm ngâm trong nỗi nhớ tìm quên
Những ngày qua, còn gì nữa, thênh thênh !!!
Những hôm nay, dấu mờ loang cát bụi !!!

 

Tình thương của Mẹ đong đầy

Mặc Giang * Tháng 6-2005

      Mẹ là bát ngát hoa hương
Cho con mang tiếng yêu thương vào đời
Mẹ là nguồn suối tuyệt vời
Cho con về với biển khơi vô bờ
Mẹ là khúc nhạc lời thơ
Cho con giấc mộng ươm mơ trong lành
Mẹ là mây trắng trời xanh
Cho con nở nụ trên cành thùy dương
Mẹ là man mác gió sương
Cho con giọt nắng còn vương nắng chiều
Mẹ là nét ngọc mỹ miều
Cho con óng ánh nâng niu sáng ngần
Mẹ là buôn tảo bán tần
Cho con vững bước phong trần con đi
Mẹ là một biển sầu bi
Cho con sức chịu li kỳ trần gian
Mẹ là một khối gian nan
Cho con vượt khổ trên đàng phù sinh
Mẹ là ánh sáng bình minh
Cho con biết nẻo đăng trình thênh thang
Mẹ là bóng mát trăng vàng
Cho con dạo gót trên ngàn rong chơi
Mẹ là tất cả trong đời
Cho con nhớ mẹ mượn lời khắc ghi
Dù cho mẹ đã từ ly
Nhưng hình bóng mẹ không gì đổi thay
Dù cho mẹ đã về tây
Nhưng hình bóng mẹ còn đây suốt đời
Dù cho sóng nước đầy vơi
Nhưng hình bóng mẹ không vơi, đong đầy
Tình thương của mẹ còn đây
Tình thương của mẹ đong đầy trần gian.

 

Tình Cha, còn đó đẹp thay !!!

Mặc Giang * Tháng 6-2005

      Cha là núi cả trên cao
Cho con sỏi đá đi vào trần gian
Cha là nghiêm khắc vô vàn
Cho con chân cứng đá mềm trường chinh
Cha là cây cột đầu đình
Cho con đứng vững một mình vững chân
Cha là một núi canh tân
Cho con chấn chỉnh chẳng ngần ngại chi
Cha là một núi tuyệt kỳ
Cho con ngang dọc chẳng vì lựa ai
Cha là cửa đóng then cài
Cho con trung liệt lối dài dặm băng
Cha là thừa tiếp nặng oằn
Cho con gánh vác mà giăng cơ đồ
Cha là cội gốc tàn khô
Cho con vượt sóng hải hồ bốn phương
Cha là lẫm liệt đường đường
Cho con đuổi bóng những phường vong nô
Cha là nét sử điểm tô
Cho con tường tận bốn bờ non sông
Dù cho cạn nuớc biển đông
Trường Sơn nhả khói đừng hòng đổi thay
Dù cho phương Bắc phương Tây
Hay phương nào nữa nước nầy chẳng lay
Đã như muối mặn gừng cay
Tình non nghĩa nước thêm dày keo son
“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn”
Việt Nam sông núi vẫn còn trơ trơ
Tình cha con mãi tôn thờ
Ngàn năm còn mãi cơ đồ núi sông
Tình cha con mãi ghi lòng
Ngàn năm còn mãi non sông nước này
Tình cha còn đó đẹp thay !!!

 

Đôi vành khô ứ đọng!

Tháng 06-2005

Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẩy vẩy
Tiễn tôi đi, từ ngày đó, lâu rồi
Bóng nhỏ dần rồi mất hút xa xôi
Còn đọng lại chưa nhòa trong ký ức

Chiếc xe chạy bon bon về phía trước
Tôi đứng yên nhìn ngược lại phía sau
Cho đến khi biên biếc chỉ một màu
Khép nhỏ lại cuối khung trời thăm thẳm

Tôi ngồi yên nghe tâm tư trĩu nặng
Hình dung nơi khi đến sẽ ra sao
Mang từ ly trong nhung nhớ rạt rào
Từ ngày đó, xa dần, xa mãi mãi

Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẩy vẩy
Của ngày nào tiễn biệt bước tôi đi
Theo thời gian gõ những nhịp chia ly
Của từng nốt trên cung đàn còn mất

Biết bao người đã đi về với đất
Biết bao người tắm gội bụi trần gian
Nợ nhân sinh mỗi kẻ bước lên đàng
Mang nghiệp dĩ vào đời cùng duyên, số

Tôi vẫn nhớ chuyến ra đi ngày đó
Đến hôm nay đã một quãng đường dài
Còn nằm yên trong ký ức chưa phai
Nhưng trụ diệt cỡi vô thường biến hoại

Cánh cửa tử khép chân trời vời vợi
Cánh cửa sinh mở mặt mới tinh mơ
Những bàn tay vẩy vẩy thật xa mờ
Và ngày đó vẫn còn đây thăm thẳm

Ngồi một mình ở một nơi thanh vắng
Tôi lục ra trong gói cũ hành trang
Một chuyến đi đã biền biệt muôn ngàn
Bỗng ươn ướt đôi vành khô ứ đọng !

Ngày trở về

Tháng 07-2005

Ngày trở về tôi lặng yên không nói
Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thật xa xôi
Ngó trước sau, ngó quanh quất một hồi
Rồi đảo mắt xa dần ra đầu ngõ

Nhìn thăm thẳm, thấy gì không trong đó
Lại ngó vào nơi một chái ba gian
Ngước lên trên, xin thắp ba nén nhang
Quyền quyện khói lòng vòng bay nhè nhẹ

Tôi ngừng lại trên tấm hình của mẹ
Rồi ngừng lại trên tấm hình của cha
Nhìn những người thân, quyến thuộc gần xa
Mới còn đây mà đã ngồi lên đó

Tôi nhìn xuống, đàn cháu con nho nhỏ
Gọi là nhỏ nhưng thật sự lớn nhiều
Có đứa đang một tay ẵm, tay dìu
Còn nhỏ nữa, vừa gái trai lúc nhúc

Ngày trở về, tôi tìm lại từng chút
Còn những gì trong tất cả đổi thay
Để nâng niu từng cái nhỏ mảy may
Như hun hút những xa mờ đất mẹ

Tôi nhắm mắt rồi thì thầm khe khẽ
Ngày trở về tìm quá khứ đã xa
Tiếng đàn xưa đã tắt hết âm ba
Hình dung lắm mới cơ hồ cộng hưởng

Chỉ thế thôi nhưng vô cùng sung sướng
Tôi đã đi trên quê mẹ đây rồi
Ngày trở về xin trả lại xa xôi
Nhưng tro lạnh đã bập bùng bếp lửa.

 

Lá rụng về cội

Tháng 07-2005

Đây là vùng đất nào
Mà sao người nằm đó
Tôi cúi nhìn cho rõ
Tên, lạ quá đi thôi
Tôi bỗng nghe những cảm xúc bồi hồi
Rồi lần lượt tôi tìm thăm khắp chốn
Đi một mình tôi cũng hơi ớn ớn
Bước vào thăm nhưng họ cứ nằm im
Có người buồn ánh mắt như lim dim
Lông dựng đứng, tôi nghe sao lành lạnh
Sau khi đọc danh tánh
Tôi biết họ giống mình
Trông qua những tấm hình
Lại buồn thương man mác
Có những chỗ nằm chung nhau một dạt
Có những nơi xen kẽ với người ta
Đi tới đâu cũng thấy thế vậy mà
Nếu nơi đó có người mình đang sống
Gió hiu hiu vang vọng
Người lớn nhỏ nằm yên
Nếu có những linh thiêng
Xin cho tôi được biết
Họ tình thân nói thiệt
Đã nằm đây, không phải đất của mình
Sống điêu tàn mà chết cũng điêu linh
Gởi xứ người chớ xứ mình xa lắm
Sống, đã âm thầm, mang nặng
Chết, lại chôn ké, mang đau
Bỡi tấm thân đã trôi dạt bờ dâu
Nên dong ruổi khắp năm châu bốn biển
Thân tạm gởi cho bụi mờ hư huyễn
Hồn phiêu diêu tìm lại với cửu huyền
Trái đất tròn nên gặp được Tổ Tiên
Nhớ cháu con, lâu lâu thăm một chuyến
Thác là một chuyện
Gởi là một phương
Nơi đó quê hương
Lá rụng về cội !

 

Nhớ thương Ngày về …

Thơ nhạc * Tháng 07-2005

      Ngày về, cho lúa đồng xanh
Cho bông lúa chín thơm lành tình quê
Ngày về, cho bến bên đê
Cho thuyền xuôi mái vỗ về bên sông
Ngày về, cho ước chờ mong
Bao năm xa xứ nhớ trông vơi đầy
Xóm làng in bóng còn đây
Đường quê in dấu, bờ cây in màu
Quê nghèo cắt rốn chôn nhau
Đất cằn sỏi đá bên bàu ruộng nương
Bao năm xa cách đoạn trường
Tình vương vương vấn nghĩa vương vương sầu
Quê nghèo, trắng mấy mùa cau ?
Nhà tranh mưa nắng, mấy màu phong sương ?
Ngày về, nhặt bóng tơ vương
Tơ tằm rút mãi, tư lường hồn ai
Ngày về, góp nhặt phôi phai
Đem hong nhung nhớ, phơi đài xa xôi
Ngày về, thăm thẳm lên ngôi
Tình quê héo hắt, gởi đồi thê lương
Ngày về, cho thắm tình thương
Cho người lữ thứ, nhớ thương ngày về !!!

Mái tranh nghèo !

Tháng 07-2005

Mẹ sinh ra một đàn con mấy đứa
Trên quê nghèo ấp ủ tuổi còn thơ
Miếng cơm rau, dưa muối dẫu xác xơ
Vẫn đùm bọc cho đến ngày khôn lớn

Mái tranh nghèo vẫn ngày ngày khói gợn
Ruộng nương nghèo vẫn mấy khoảnh khô cằn
Vá làm sao cho hết những khó khăn
Nên đã bỏ đi, nơi nầy nơi nọ

Theo thời gian, đứa có chồng có vợ
Nợ phu thê, rồi cháu cháu con con
Mẹ già dần trên mảnh cũ héo hon
Ngày qua ngày, ngóng nhìn ra đầu ngõ

Nhìn thì nhìn, để rồi thương rồi nhớ
Biết lâu lâu mới có đứa về thăm
Đứa ở xa, giỏi lắm một đôi năm
Đứa ở gần mới lân la lui tới

Đã biết vậy nhưng nhiều khi cũng nói
Nhớ lâu lâu về thăm mẹ nghe con
Nếu một mai sức của mẹ không còn
Lỡ có gì thì làm sao nhắm mắt

Của gian khó trên đường dài nghèo ngặt
Mấy mụn con đành cũng phải chia ly
Cả một đời, đâu còn lại được gì
Chỉ một mái tranh nghèo xa xưa ấy.

 

Nhớ thương về Mẹ!

Tháng 8—2005

Ân nuôi dưỡng một đời, làm sao đáp
Nghĩa cù lao chín chữ, biết sao đền
Mẹ gian khổ, dày sương sa gió táp
Thân hao mòn, tàn tạ, chỉ vì con

Tay bồng bế, tay vỗ về bú mớm
Tay nâng niu, tay may vá áo quần
Tay nhà cửa, tay thức khuya dậy sớm
Tay cơm canh, tay buôn tảo bán tần

Mỗi một ngày khi con dần khôn lớn
Mẹ vì con, ngày kiệt sức yếu già
Giữa trường đời, con lao vào ước vọng
Mẹ trông con, biền biệt cõi trời xa

Đường viễn liên, bắt hai đầu, tiếp nối
Tiếng thân thương : con đó hã, mẹ nè
Lòng lâng lâng vui mừng nghe mẹ gọi
Nghe không con, tiếng mẹ, con có nghe

Rồi cứ thế, một ngày kia đã tới
Đèn dầu khô, mẹ nhắm mắt lìa đời
Con lặng yên, tiếng kinh cầu vụn vỡ
Mẹ mất rồi, như mất cả đời thôi

Con tìm mẹ, như đi tìm ngõ tối
Trông tiếc thương, góp nhặt bóng vô thường
Con tìm mẹ, như hoàng hôn khuất núi
Đom đóm bay, lạnh nhạt phủ mùi sương

Xin ngắt một bông hồng dâng lên mẹ
Còn con mang một bông trắng đơn côi
Trong diệu hữu, mẹ thì thầm nói khẽ
Dòng tử sinh, tội nghiệp đứa con tôi

Xin thắp nén tâm hương dâng lên mẹ
Xin chắp tay vang vọng tiếng kinh cầu
Cõi nhiệm mầu trông xa vời lặng lẽ
Mẹ đã về, nhưng cõi đó ở đâu

Khói hương trầm, mắt trần, nhìn có hạn
Nhưng linh thiêng, xin hồn mẹ, chứng tri
Mỗi khi nhớ, khi thương hình bóng mẹ
Bước lên cầu Ái Tử khóc biệt ly !!!

Một Cành Hoa Dâng Mẹ !

Tháng 5-2006

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là thiêng liêng, là tất cả nhiệm mầu
Mẹ đã đi rồi, từ nay tìm mẹ ở đâu
Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là tình thương, là tất cả cuộc đời
Mẹ đã đi rồi, thôi còn gì nữa mẹ ơi
Con đi tìm mẹ, từng bước đơn côi

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt rào
Mẹ đã đi rồi, bầu trời mất hết trăng sao
Con đi tìm mẹ, bóng dáng hư hao

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là yêu thương, là cao quí khôn lường
Mẹ đã đi rồi, hương thờ nhả khói mờ sương
Có những đêm về, lành lạnh thê lương

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng hay màu hồng
Trắng đã phai nhòa, mà hồng đã chết màu bông
Con đứng một mình, tìm mẹ, đêm đông !!!

 

Một cành hoa trắng thiên thu

Thang 5 – 2006

Ngày xưa mẹ dắt con đi
“Con đi trường học, mẹ đi trường đời”
Ngày xưa mẹ dắt con chơi
Con chơi bé bỏng, mẹ chơi thế trần
Lớn lên bôn bả lập thân
Mẹ dần nghiêng bóng phù vân nắng chiều
Đến khi biết tiếng mẹ yêu
Mẹ đà về với tịch liêu cuối trời
Còn đâu câu nói tiếng cười
Chín còn không có, hỏi mười mà chi
Mẹ ơi, tìm bóng biệt ly
Bên cầu Ái Tử, sầu bi thì thầm
Mẹ ơi, tìm bóng biệt tăm
Bên dòng sinh tử, ngàn năm xa mờ
Trầm hương quyện khói đêm mơ
Con kêu tiếng mẹ, cuối bờ hoang vu
Một cành hoa trắng thiên thu
Gắn trên giá lạnh, mịt mù mẹ ơi !

 

Công Đức Sinh Thành

Thang 5 – 2006

“Ba năm bồng ẵm cảm ơn cha
Chín tháng cưu mang nhờ đức mẹ”
Bốn chữ tứ ân, tình cao cả
Chín chữ cù lao, nghĩa thâm sâu
Tình thương mẹ, biển Đông thấm vào đâu
Công đức cha, núi Thái làm sao sánh
Thương nhớ mẹ, hãy tô bồi tâm tánh
Thương nhớ cha, hãy tôi luyện trung trinh
Sống ở đời, đừng câu nệ hy sinh
Mà cảm khái những gì ta có thể
Nhớ ơn cha, tấm thân ta là để
Đỡ phong trần, đi cống hiến quê hương
Nhớ đức mẹ, cuộc đời ta là để
Mang tin yêu, đi xây dựng tình thương
Đáp như thế, chưa tròn ơn cha mẹ
Đền như thế, chưa vẹn nghĩa Song Đường
Như núi rừng, bàng bạc lộng Thái Sơn
Như biển Đông, mênh mang triều sóng vỗ
Chiều nghiêng bóng đổ
Công đức sinh thành
Mây trắng trời xanh
Ngàn năm lan tỏa !

 

TỪ ĐÓ XA MỜ 

11 giờ đêm 16-11-Bính Tý 1997,
dâng hương hồn Mẹ – Mặc Giang

Mười bốn tuổi xa gia đình vạn dặm
Ba mươi năm, vỏn vẹn bảy mươi hai giờ thăm
Và từ đó Bóng Mẫu Từ thăm thẳm
Mẹ ơi ! Trăng mười sáu
Bóng đơn côi vò võ xa xăm
Đất trời nghiêng ngửa
Thành sầu sụp đổ
Hai Đấng Sinh Thành
Khuất bóng biệt tăm
Hơn một tuổi chào đời
Kêu tiếng Cha trong vòng tay của chị
Bốn mươi ba năm
Kêu tiếng Mẹ tự đáy lòng
Còn chi đâu nữa mà mong
Thương thương nhớ nhớ xuôi dòng buông trôi
Nghĩa đáp ân đền còn đâu nữa ?
Nghìn năm vĩnh biệt nhé Mẹ ơi !
Xứ Phù Cát còn đó
Thôn Tân Hòa còn đây
Mây thoảng gió bay
Một người con tự nguyện kiếp lưu đày
Mang hạnh nguyện đơn sơ hiến cho đời tươi đẹp !
Khói hương trầm nghi ngút
Mắt con nhòa rướm lệ
Nửa tinh cầu vụn vỡ
Mẹ linh thiêng còn nhớ ?
Đã nhiều lần con thưa Mẹ
Bốn người con. Hãy bớt đi một đứa cho đời !
Chân bước mãi cho Ánh đạo vàng tỏ rạng
Được tin Mẹ nhắm mắt
Con trầm ngâm sống với Mẹ một đêm
Một đêm để biết chuyện làm
Một đêm cầu nguyện Hoa Đàm kính dâng
Một đêm là cả ngàn năm
Một đêm vũ trụ lặng yên xoay vần
Dù cho bao độ phù vân
Con còn Bóng Mẹ theo vầng trăng soi
Vầng trăng mười sáu chia đôi
Nửa từ quê cũ, nửa trôi quê người
Cho con từ tạ nụ cười
Cho con từ tạ Bóng Người con thương.

Hình Bóng Mẹ Hiền

Tháng 10 – 2006

Mẹ ra đi, cõi vô thường tan biến
Mái tranh nghèo, như vắng bóng Mẹ ơi
Chốn cô phòng, buông khung rèm cửa sổ
Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

Mẹ ra đi, khung trời còn nhung nhớ
Áo bà ba, nhuộm một nắng hai sương
Áo vải thô, bạc phai màu hoại sắc
Mái nhà xưa, ấp ủ bóng Mẹ thương

Mẹ ra đi, bóng Mẹ Hiền còn đó
Quãng đường dài, ghi dấu nét, không pha
Cát bụi bay, thì thầm khua sỏi đá
Gợi hồn con, bóng nguyệt nhớ trăng già

Mẹ rũ áo, cuộc đời như bỏ ngõ
Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm một lần thương nhớ
Mắt Mẹ già vời vợi tóc bạc phơ

Tiếng chuông đầu hôm buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm xa đưa
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng tôn thờ

Lời kinh trầm bỗng bên chùa
Dọc đường rơi rụng hơn thua
Trở về nguồn tâm muôn thuở
Đây rồi hình bóng Mẹ xưa
Hàng me ru gió đong đưa !!!

Hình Bóng Cha Già

Tháng 10 – 2006

Cha ra đi, cõi vô thường tan biến
Mái tranh nghèo, như vắng bóng Cha ơi
Vẫn còn đây, bức mành thưa cửa sổ
Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

Cha ra đi, khung trời còn nhung nhớ
Áo bà ba, nhuộm một nắng hai sương
Áo vải thô, bạc phai màu hoại sắc
Cảnh nhà xưa, nghiêng một mái Song Đường

Cha ra đi, bóng Cha Già còn đó
Quãng đường dài, gai góc vẫn không phai
Cát bụi bay, thì thầm khua sỏi đá
Gợi hồn con, bóng núi đổ sông dài

Cha rũ áo, cuộc đời như bỏ ngõ
Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm một lần thương nhớ
Bóng Cha già cằn cỗi tóc bạc phơ

Tiếng chuông đầu hôm buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm xa đưa
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng tôn thờ

Lời kinh trầm bỗng bên chùa
Dọc đường rơi rụng hơn thua
Trở về nguồn tâm muôn thuở
Đây rồi hình bóng Cha ơi
Quê nhà một mái xa khơi !!!

 

Một Người Đi

Tháng 10 – 2006

Người ra đi, cõi phiêu bồng đâu đó
Cửa không gian, như vắng bóng người ơi
Cửa thời gian, treo bức mành khép mở
Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

Người ra đi, khung trời còn nhung nhớ
Những ngày qua, nhuộm vạc nắng pha sương
Những hôm nay, loang loang màu tim tím
Bóng hình ai, ghi nhòa nhạt bên đường

Người ra đi, những ngày xa xưa đó
Của một thời dĩ vãng vẫn chưa phai
Cát bụi bay, xạc xào khua sỏi đá
Gợi hồn ai, nhắm mắt thức đêm dài

Người cất bước, cuộc đời chưa bỏ ngõ
Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm một lần nhung nhớ
Nước thì thầm ấp ủ bến sông mơ

Vạc đầu hôm buông thả
Dế rỉ rả canh khuya
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng chưa mờ

Giữa dòng đời muôn ngả
Trôi những nẻo xa khơi
Lá vàng buông lả chả
Phơi gió bụi không lời.

Nhớ Mẫu Từ

Tháng 3 – 2007

Nếu ai hỏi trên đời nầy
Hình ảnh nào là hình ảnh đẹp nhất
Xin trả lời, đó là hình ảnh mẫu từ
Bao trùm vũ trụ, vẫn có chỗ, không dư
Khắp cả đất trời, vẫn tràn đầy, không thiếu
Nếu ai hỏi trên đời nầy
Tình thương nào là tình thương đẹp nhất
Xin trả lời, đó là tình thương mẹ hiền
Dịu hơn nét ngọc tay tiên
Đẹp hơn châu báu diễm huyền thiên thai
Tình thương dịu ngọt chảy dài
Mẹ hiền, như thể phương đài kết hoa
Nếu ai hỏi, trên đời này
Tình thương nào là tình thương đẹp nhất
Xin trả lời, đó là tình thương mẹ hiền
Chỉ cần tay mẹ dịu xoa
Niềm đau, gian khổ, chan hòa tiêu tan
Chỉ cần lời mẹ nhẹ nhàng
Niềm đau, đày đọa, bỏ ngang bên đường
Chỉ nhìn ánh mắt mẹ thương
Như reo khúc nhạc vương vương cầu kiều
Ngồi buồn, đếm bóng cô liêu
Lòng thương nhớ mẹ chín chiều ruột đau
Ruột đau, dù có úa màu
Đâu bằng hai tiếng, mẹ yêu, mất rồi.

Vành Tang Mẹ

Tháng 3 – 2007

Vành tang mẹ, là bầu trời sụp đổ
Vành tang mẹ, là vùng đất ngửa nghiêng
Còn đâu tiếng mẹ, thiêng liêng
Con đi tìm mẹ, giữa miền đơn côi
Còn đâu tiếng mẹ, mẹ ơi
Con đi tìm mẹ, xa xôi vọng về
Tử sinh, là một cơn mê
Tìm hình bóng mẹ, bốn bề biển khơi
Vành tang mẹ, ôi một vành tang trắng
Vành tang mẹ, ôi, trắng cả đời con
Mồ côi, tìm nẻo mỏi mòn
Đơn côi, tìm chốn héo hon cuối đời
Tạ từ, tiếng nói không lời
Con đi tìm mẹ, chơi vơi vô thường
Tạ từ, một bến yêu thương
Con đi tìm mẹ, trên đường bơ vơ
Sống, là cõi có hình có tướng
Chết, là về vạn nẻo không không
Ai đem nước đổ về sông
Sông đi ra biển, biển trông về nguồn
Còn đâu, hai chữ tròn vuông
Tròn còn không có, hỏi vuông làm gì
Vành tang mẹ, hỏi còn chi
Vành tang mẹ, hỏi còn gì, mẹ ơi !

 

Mẹ đ ã đi rồi

Tháng 3 – 2007

Ta nhớ câu, thất thập cổ lai hy
Mấy mươi năm, trong đời đâu có dễ
Nhưng thưa mẹ, dù trăm năm cũng thế
Hay ngàn năm, vẫn ảo ảnh phù vân
Diễm phúc nhất cuộc đời, là hai tiếng mẫu thân
Cao quí nhất cuộc đời, là hai tiếng mẫu từ
Thương yêu nhất cuộc đời, là hai tiếng mẹ thương
Nào có nghĩa gì đâu, kiếp người ba vạn sáu
Bóng chiều xuống, nhẹ rơi bên bờ giậu
Hoàng hôn về, nghiêng sóng vỗ mênh mang
Mây nước ơi, có nghe tiếng âm vang
Mẹ đi đâu, cuối phương trời miên viễn
Tấm thân mẹ, nằm yên, bất động
Cổ quan tài, vĩnh biệt ngàn thu
Đêm không trăng, mà, sao cũng mịt mù
Con tìm mẹ, như đom đóm bay, đi tìm ngõ tối
Mẹ đi đâu
Mẹ đi về đâu
Mẹ về một cõi nhiệm mầu
Lòng con mới thấu sắc màu tang thương
Mẹ về một cõi mờ sương
Còn đâu mẹ hỡi, chiều vương nắng chiều
Mẹ về một cõi tịch liêu
Còn đâu hai tiếng : mẹ yêu, trong đời.

 

Từ Tạ Mẹ Hiền

Tháng 3 – 2007

Hình bóng mẹ lung linh, mờ hương khói
Con chắp tay, xin nói tiếng từ ly
Con chắp tay, xin nói tiếng biệt ly
Tim quặn thắt, rưng rưng, mờ mi mắt
Cầu xin mẹ, về cõi nhiệm mầu muôn thuở
Còn riêng con, vành trắng phủ màu tang
Đàn cháu ngoan, nước mắt chảy hai hàng
Những người thân, một nỗi mênh mang
Xin tiễn mẹ, trên chiếc xe vô thường miên viễn
Còn đâu nữa, đường mía lau thơm thơm dịu ngọt
Còn đâu nữa, xôi nếp một nhè nhẹ thanh thanh
Khói hương bay theo gió loanh quanh
Con chim nhỏ, gọi đàn vang mé núi
Tiếng mẹ ơi, ngập ngừng bên bờ suối
Tiếng mẹ ơi, đứt quãng bến từ ly
Vô thường, mẹ đã ra đi
Còn chi đâu nữa, sầu bi nghẹn lời
Vô thường, mẹ đã chơi vơi
Con xin ghi nhớ, trọn đời, mẹ thương
Tạ từ, hai tiếng mẹ thương
Tạ từ, hai tiếng, tình thương, mẫu từ
Chắp tay từ tạ mẹ hiền
Chắp tay từ tạ mẹ thương.

Mẹ ơi, con đi …

Tháng 3 – 2007

Ngày xưa tôi đi
Mẹ tiễn tôi lên đường
Em tôi buồn không nói
Tôi bước đi mà lòng nặng vương vương
Ngày xưa tôi đi
Mẹ nhìn tôi khẽ nói
Đi xa ráng học hỏi
Lâu lâu nhớ về thăm
Tôi đi,
Mẹ tôi chưa già lắm
Em tôi vẫn còn thơ
Ra đi, nhớ về thăm nhé, mẹ chờ !
Thề rồi, mười năm
Như một giấc mơ
Hai mươi năm, đã quá
Ba mươi năm, xa lắc xa lơ
Về thăm, gởi chốn mịt mờ
Tình quê, trôi tận cuối bờ cô liêu
Một thương, đã đến chín chiều
Ngàn thương, biết mấy chín chiều ruột đau
Một năm, đã thấy thịt thau
Ba mươi, nhân, cộng, biết màu gì đây !!!
Thế rồi mẹ tôi
Hoàng hôn ngủ sớm bờ tây
Hồn tôi gởi gió theo mây cuối trời
Chưa về, thôi đã hết lời
Có về, nấm mộ ru hời, khóc hương
Em tôi cũng quá nửa đường
Còn tôi tóc đã điểm sương úa màu
Nói gì mười năm,
Nói gì hai mươi năm, ba mươi năm
Không đông, mà rét căm căm
Không hạ, mà nắng chói chang, điêu tàn
Không thu, mà rụng lá vàng
Còn chi xuân nữa, muộn màng, thế thôi
Ngày xưa tôi đi,
Ngày nay tôi đi,
Ngày mai tôi đi,
Tôi đi, đến cuối cuộc đời …

Tôi không hứa, và tôi không làm được!

Tháng 10 – 2004

“Tôi không hứa và tôi không làm được”
Khi Mẹ tôi còn sống ở trong đời
Mẹ nói rằng, không lẽ đi là một chuyến mù khơi
Đi là đi, không hẹn ngày trở lại
Đã bao năm, rồi nhiều năm, đi mãi
Thời gian trôi, rồi lại cứ trôi qua
Trăng dù non, nhưng tuổi Mẹ úa già
Sao một chuyến về thăm, xa dịu vợi
Bên đầu giây, Mẹ ngập ngừng khẽ nói
Khi con đi, Mẹ biết đã xa rồi
Trong cuộc đời, Mẹ đã nếm đủ thôi
Còn một nỗi, sẽ không yên, lỡ khi nhắm mắt
Ngọn đèn mờ, trước khi tàn, sắp tắt
Dầu cạn khô, còn ẩm ướt ngấm tim
Ráng kéo làn hơi, leo lét, lim dim
Bừng chút sáng muộn màng lìa bấc lửa
Mẹ cũng thế, mái tranh nghèo, tựa cửa
Ngày từng ngày cho cuộc sống dần qua
Nghĩ chuyện gần, rồi lại nhớ chuyện xa
Những gì còn và những gì đã mất
Có một người con ở đâu xa lơ xa lắc
Những trông mong mà chẳng thấy con về
Tôi thưa rằng để mai mốt, Mẹ nghe !
Mẹ tôi cười và hình như buồn lắm
Ngọn đèn kia bỗng phựt lên, tắt ngấm
Mẹ của tôi cũng nhắm mắt lìa đời
Thôi thế là xong, còn gì nữa Mẹ ơi !
“Tôi không hứa, và tôi không làm được”
Trong cuộc đời, cái gì đi, cứ đi tới trước
Trong cuộc đời, cái gì lùi, cứ lùi lại phía sau
Tang thương nhiều để thấm những biển dâu
Thương nhớ Mẹ nhưng ngàn xa, vĩnh viễn !
Một ngày mai, sẽ về thăm một chuyến
Cố nhiên là về, dù không hẹn thời gian
Tôi sẽ đến bên mộ Mẹ tôi
Nhìn với mây ngàn
Nhìn với không gian
Nhìn dưới suối vàng
Mẹ ơi Mẹ, con đã về đây !
“Con không hứa, và con không làm được” !!!

Tôi Nói Anh Nghe !

 Tháng 2 – 2004

Tôi nói anh nghe
Ngày anh ra đi
Em thơ chẳng nói năng gì
Mẹ buồn nhìn bóng anh đi
Đường dài vẽ bóng từ ly

Tôi nói anh nghe
Ngày anh ra đi
Mắt mẹ buồn, ít nói
Em thơ buồn, trông đợi
Năm tháng dần xa
Chẳng thấy anh về

Tôi nói anh nghe
Đã bao lần anh hứa
Vậy mà nay
Đã mười năm
Hai mươi năm
Ba mươi năm
Anh vẫn chưa về

Anh có biết không
Bụi tre nghiêng bóng sau hè
Bờ sông mòn lối con đê
Dấu mờ rải nhẹ lê thê
Nhà tranh còn mái tình quê

Anh có nghe không
Ve kêu thẩm thấu đong đầy
Gởi thân ôm ấp vỏ cây
Cho hè năm tới vương giây
Réo sầu đánh động niềm tây

Anh có hiểu không
Mẹ già rũ bóng tình thương
Em thơ đau giấc nghê thường
Anh đi biền biệt dặm trường
Tơ tằm nằng nặng vương vương

Tôi nói anh nghe
Rừng khuya thức giấc mấy canh trường
Gội bóng trăng tàn những vấn vương
Lối cũ phủ mờ bao dấu tích
Nương dâu một bãi luống tang thương

Tôi nói anh nghe
Anh đi một nửa tình quê cũ
Một nửa tình quê lỗi ước thề
Anh đi một mảnh tình non nước
Một mảnh tình non nước chưa về !!!

Sóng vỗ đôi bờ 

Tháng 7 – 2007

Hai bờ đại dương
Hai mảnh tinh cầu
Một cõi quê nhà, đành đoạn chìm sâu
Đâu rồi, nơi cắt rốn chôn nhau
Đâu rồi, nơi quê cha đất tổ
Mang thân phận, tha phương khách thổ
Kiếp lưu đày, mờ mịt trùng khơi
Quê cha, lời nói nghẹn lời
Đất mẹ, se thắt da mồi tóc sương
Dấu mờ, khép kín quê hương
Bờ rêu thấm lạnh, nhớ thương lên màu
Xa xa nhìn mấy nhịp cầu
Biển khơi sóng vỗ, chìm sâu muôn trùng
10 năm, chưa có điểm cuối cùng
20 năm, chưa băng qua điểm mốc
30 năm, thuyền viễn xứ vẫn phiêu du
Mỗi năm, qua một mùa thu
Ba mươi năm đã mấy thu lá vàng
Lá nào theo gió bay ngang
Lá nào vùi dập bên đàng rêu xanh
Tâm can vướng nhện tơ mành
Đoạn trường mấy khúc treo cành tàn khô
Hồn ai thổn thức dưới mồ
Hồn ai khắc khoải trên bờ ly tan
Đường kia, kinh tuyến băng ngang
Đường này, vĩ tuyến bẽ bàng biển dâu
Quê người không có mưa ngâu
Mà sao thấm cả thịt thau da gầy
Quê người không có mưa bay
Mà sao thấm cả nỗi này tình kia
Dòng sông mấy khúc phân chia
Núi non mấy nẻo xa lìa sơn khê
Còn đâu là lối đi về
Còn đâu là lối lê thê dặm trường
Tiếng quê hương, gởi lên đồi gió hú
Tiếng tự tình, gởi xuống hố tịch băng
Bóng thời gian mờ sương gió rêu phong
Bóng không gian giữa đôi bờ sóng vỗ.

Màu Hoa trăng trắng phủ dày !

Tháng 7 – 2007

Mẹ ơi mẹ, tiếng mẹ hiền còn đâu nữa
Bóng mẫu từ, hương thờ nhả khói mờ sương
Mẹ đi đâu trên khúc rẽ vô thường
Con tìm mẹ giữa ngàn dâu xanh biếc

Con tìm mẹ bên dòng sông ly biệt
Nghe lạnh lùng Cầu Ái Tử ngân vang
Sông phân ly, còn gặp nhau qua lối băng ngang
Dòng sinh tử, vĩnh viễn giữa đôi bờ sóng vỗ

Quán trọ của cuộc đời, xưa nay là thế
Ai tạo nên chiếc quán trọ mà chi
Chỉ một lần, Mẹ cất bước ra đi
Là đi mãi, không bao giờ trở lại

Vành tang Mẹ, biết bao lần thấm lệ
Mảnh khăn sô, biết mấy lớp thê lương
Tiếng mẫu từ, đổ xuống bến tình thương
Tiếng mẹ yêu, trôi bờ sông ly cách

Mùa đông lạnh, mưa bay lất phất
Mỗi đêm về, ủ dột mùi sương
Nghe lòng nát cõi tình thương
Nhiều khi thổn thức canh trường mẹ ơi

Con tìm mẹ leo đồi gió hú
Đỉnh đơn côi vò võ sơn khê
Biển Đông sóng vỗ xô bờ
Con đi tìm mẹ, mịt mờ bụi bay
Còn đâu tình mẹ đong đầy
Màu hoa trăng trắng phủ dày thiên thu.

Nâng vành tang trắng

Tháng 7 – 2007

Mẹ ơi mẹ,
Lục thân quyến thuộc còn đây, nhưng mà sao trầm lắng
Mẹ ơi mẹ,
Con hiền cháu thảo còn đây, nhưng mà sao lặng thinh
Còn mẹ thì nằm yên, nằm chỉ một mình
Nhắm mắt lại, không bao giờ mở nữa
Còn đâu nữa, bóng mẹ hiền muôn thuở
Còn đâu nữa, tình thương mẹ thiêng liêng
Con nhìn mẹ mà nước mắt rưng rưng
Cuộn thành dòng, hai hàng, lăn trên má
Gió lay động thì thầm khua kẽ lá
Sao lưa thưa ủ dột khóc trăng vàng
Mẹ đã đi xa, cánh nhạn mây ngàn
Thế gian, trả lại trần gian cho đời
Mẹ về một cõi xa xôi
Giã từ nhân ảnh lở bồi phù sinh
Mẹ về một cõi vô thinh
Lắng nghe tiếng gọi một mình thiên thu
Con tìm mẹ trong đêm mờ tăm tối
Bóng đơn côi, đom đóm thắp canh trường
Vành áo nào thấm đượm ướt ngân sương
Chan giọt lệ đầy vơi mòn mi mắt
Khói quyện trầm hương, vẽ hai chữ vô thường, nghi ngút
Chiếc cầu hợp tan, gãy một nhịp Ái Tử, biệt ly
Trăm năm còn lại được gì
Bờ dâu thăm thẳm, xanh rì trăm năm
Nói chi đến nữa ngàn năm
Bên thềm băng giá lạnh căm xa mờ
Mẹ ơi, như một giấc mơ
Đêm đêm tỉnh mộng, vật vờ hồn đau
Mẹ ơi, chuông mõ kinh cầu
Nâng vành tang trắng trên đầu rụng rơi.

Mẹ đi, lối cỏ hoa cài !

Tháng 7 – 2007

Mẹ tôi khép cửa trần gian
Tôi đi tìm mẹ trên đàng đơn côi
Mẹ tôi khép lại cuộc đời
Tôi đi tìm mẹ, chơi vơi muôn trùng
Mẹ tôi khép chữ vô chung
Tôi đi tìm mẹ tận cùng hồn đau
Mẹ ơi, bãi biển nương dâu
Ngàn năm hoang lạnh khối sầu thiên thu
Lá vàng rụng mấy mùa thu
Còn bao chiếc lá ngàn thu lá vàng
Dòng sông mấy khúc băng ngang
Để cho sóng vỗ trường giang mịt mờ
Đâu là bờ vô thỉ
Đâu là bến vô chung
Cõi trần gian mộng mị
Cõi mầu nhiệm vô cùng
Hai bờ mi nằng nặng
Nghẹn ngào rơi giọt đắng
Đội vành khăn tang trắng
Thổn thức đếm giọt cay
Con tìm mẹ đến suốt đời, quên thương, gởi nhớ
Con tìm mẹ đến suốt đời, quên nhớ, gởi thương
Hương thờ nhả khói mờ sương
Từ ly mẫu tử trên đường đơn côi
Âm vang không nói nên lời
Mẹ hiền khuất bóng suốt đời bơ vơ
Dòng sông xưa, thôi rồi, xin dừng chuyến
Bến đò ngang, thôi nhé, rẽ đôi bờ
Mẹ đi, sương khói hương mờ
Con về thầm khóc giấc mơ đêm dài
Mẹ đi, biết thuở nào phai
Con về, lối cỏ hoa hài thiên thu.

 

Đóa Hoa Song Đường

Tháng 7 – 2007
Viết nhân Mùa Hội Vu Lan Đinh Hợi – 2007 đang đến để chia sẻ những ai không còn cha mẹ,  và nhắc nhở những ai còn cha mẹ trong đời.
(Hoa Song Đường, theo tôi, là bất cứ đóa hoa nào  khi người con với tấm lòng thành dâng đóa hoa đó lên cho Cha Mẹ).

Tiết tháng Bảy, mưa ngâu lạnh giá
Hội Vu Lan, cháu thảo con hiền
Ôi Mùa Hiếu Hạnh thiêng liêng
Bông hồng, bông trắng, trên viềng áo ai
Gắn nhè nhẹ, hoa cài lệ thắm
Tạo thành màu hoa đắng không tên
Mẹ Cha, ngủ dưới hoàng tuyền
Cho con lạc lõng giữa miền trần gian
Mỗi một năm, Vu Lan lại đến
Biết làm sao trọn vẹn hiếu ân
Hoa này là của mẫu thân
Còn bông hoa của phụ thân đâu rồi
Hoa Song Đường nghẹn lời không nói
Một bông hoa tên gọi là hai
Không tên, mà chính hoa cài
Cánh hoa lành lạnh đêm dài ngấn sương
Cánh hoa này, mẹ thương cơm áo
Cánh hoa kia, dưỡng giáo công cha
Nắng mưa ủ dột mái nhà
Bốn mùa sương gió lệ nhòa song thân
Vẽ bốn chữ thâm ân nghĩa nặng
Cất một nơi sâu thẳm tâm hồn
Tôn thờ thành kính vẹn toàn
Đáp đền muôn thuở, không cần luận suy
Theo ánh Đạo Từ Bi thấm nhuận
Bóng Từ Quang trùng chấn muôn phương
Đóa hoa cao cả Song Đường
Dâng Mùa Hiếu Hạnh, không lường thâm sâu
Tam đồ khổ, bắc cầu bỉ ngạn
Cứu đảo huyền, Thắng Hội Vu Lan
Trên thời đền nghĩa Tứ Ân
Dưới thời đáp cả hàm linh muôn loài
Vu Lan – Hiếu Hạnh ai ơi
Hoa Song Đường đó, người người nhớ ghi.

Một Đóa Song Đường

Tháng 7 – 2007

      Hai tay nâng một cành hoa
Chí thành dâng hiến Mẹ Cha tỏ tường
Nói rằng Một Đóa Song Đường
Công cha nghĩa mẹ không lường thâm sâu
Dù cho gian khổ dãi dầu
Cũng không đền đáp cơ cầu mẹ cha
Công cha, núi thẳm thua xa
Nghĩa mẹ, biển lớn những là thấm đâu
Công cha, đội mãi trên đầu
Nghĩa mẹ, thờ mãi, sông sâu không bằng
Đóa Song Đường ấy em mang
Không hoa nào của trần gian sánh cùng
Đóa Song Đường ấy mênh mông
Không màu không sắc lượng dung tương đồng
Dù cho màu sắc diêu bông
Hay màu hoa trắng hoa hồng nắng mai
Trắng hồng rồi cũng nhạt phai
Song Đường một đóa hoa cài thiên thư
Chín, chưa thể vẹn thành mười
Một, chưa thể sánh, còn mươi, những là
Phụ thân, núi Thái, thua xa
Mẫu thân, biển Thái, sương pha đầu cành
Này em, này chị, này anh
Song Đường một đóa thiên thanh muôn đời
Dù cho sắc thắm hoa cười
Song Đường một đóa tuyệt vời ngàn năm.

Song Đường, Một Đóa Không Tên

Tháng 7 – 2007

Sắc thắm muôn hoa là sắc hoa trời đất
Xuân hạ thu đông là biến chuyển bốn mùa
Càn khôn kia, không thể sánh Ơn Cha
Trời đất kia, không thể so Đức Mẹ
Ngày Mẹ mất, đất trời sụp đổ
Ngày Cha đi, vũ trụ ngửa nghiêng
Công cha nghĩa mẹ thiêng liêng
Cho con gởi khắp mọi miền đơn côi
Công cha nghĩa mẹ tuyệt vời
Cho con ghi nhớ trọn đời không quên
Vũ trụ kia, một cõi mông mênh
Trời đất kia, lặng thinh trống rỗng
Còn tình mẹ, đong đầy, không chỗ trống
Còn ơn cha, chan chứa, không chỗ dư
Vũ trụ kia, một cõi thái hư
Trời đất kia, khi nghiêng khi ngửa
Ân của cha, ân cao muôn thuở
Đức của mẹ, đức rộng muôn đời
Trăm năm cũng chẳng chút vơi
Ngàn năm cũng chẳng một lời thiệt hơn
Càn khôn, thành, trụ, hoại, không
Đất trời xoay chuyển hao mòn thời gian
Công cha, nào nghĩa bạc vàng
Đức mẹ, nào nghĩa kim hoàng bụi lau
Hoa nào rồi cũng phai màu
Sánh sao một đóa minh châu Song Đường
Dù đi muôn hướng ngàn phương
Dù đi trên khắp nẻo đường trần gian
Sao còn mờ, trăng vàng còn ngại
Đèn còn lu, đèn tỏ dõi soi
Tấm Gương, khi trong khi đục, đổi dời
Đóa Hoa Song Đường thỉ chung bất biến
Xin tặng em một bông hoa, không tên không tuổi
Xin tặng anh một bông hoa, không tuổi không tên
Đóa Hoa Song Đường, vi diệu thênh thênh
Tan tất cả nỗi quên,
Chỉ còn trong nỗi nhớ !!!

Bài Ca Hay Nhất

Tháng 7 – 2007

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ
Tôi hát mãi bài ca dâng Cha
Công ơn Cha, dù ngàn năm cũng không pha
Công đức Mẹ, dù ngàn năm, cũng không đổi

Trong cuộc đời nếu ai có hỏi
Thương yêu ai cao nhất trong đời
Em đáp liền, không do dự, em ơi
Tình thương cao quí nhất, xin dành cho cha mẹ

Tôi hát mãi bài ca dâng Mẹ
Tôi hát mãi bài ca dâng Cha
Núi Thái Sơn, mờ sương khói quan hà
Biển Thái Bình, gập ghềnh vang sóng vỗ

Công ơn Cha, một đời gian khổ
Công đức Mẹ, một kiếp cho con
Tình Cha Mẹ, đẹp lắm, em thấy không
Em hãy cùng tôi, hát ca muôn ngàn tiếng hát

Tiếng hát đó, cao hơn núi Thái
Lời ca kia, sâu hơn biển Đông
Tiếng hát mẹ cha, không cần nhạc, không cần đờn
Nếu không hát được
Thì trên cuộc đời này
Không còn một bài ca nào, em hát nữa

Em hát lên bài ca dâng Mẹ
Em hát lên bài ca dâng Cha
Hát tự con tim,
Hát tự tấm lòng
Bài ca hay nhất, trong mọi bài ca nhân thế.

Xin dành cho Cha Mẹ

Tháng 7 – 2007

Trong cuộc đời này
nếu có ngôn từ nào đẹp nhất
tôi xin dành cho Mẹ
Trong cuộc đời này
nều có ngôn từ nào đẹp nhất
tôi xin dành cho Cha
Tiếng thương yêu Mẹ, không cần nói ra
Tiếng thương yêu Cha, không cần trau chuốc
Tình thương Mẹ, tôi không cần hoa lá
Tình thương Cha, tôi không cần phết sơn
Dù ngàn năm, cũng chẳng hao mòn
Chứ đừng nói, một đời này, làm sao sánh
Tôi có nghe, “Công Cha như núi Thái Sơn”
Tôi có nghe, “Lòng Mẹ, như biển Thái Bình”
Núi Thái Sơn kia, còn đèo heo hút gió
Biển Thái Bình kia, còn sóng vỗ triều dâng
Ơn Mẹ Cha, vượt vũ trụ cao ngần
Nghĩa Sinh Thành, phủ muôn ngàn thiên thể
Nên trong cuộc đời này,
Chữ nào đẹp nhất, tôi xin dành cho Mẹ
Chữ nào đẹp nhất, tôi xin dành cho Cha
Dù gió ngàn bay, dù lá rụng la đà
Tôi vẫn nói, công đức sinh thành
Hai tiếng Mẹ Cha, là nhất
Khi nào, không còn trời đất
Khi nào, không còn vũ trụ lăn quay
Khi nào, không còn tôi, thì lúc đó hẵn hay
Ngay cả hai chữ vô thi vô chung
Cũng không sánh được chữ Song Đường cao cả.

Tiếng nói Không Cha

Tháng 7 – 2007

Từ ngày tôi mất cha, như nhà không có nóc
Gót tôi sỏi đá phong trần, đâu còn gót đỏ như son
Cát bụi phù sa, không còn bóng cả che thân
Dọc đường sương gió, không còn tựa nương ấm lạnh

Cha ơi Cha, đường trần gian, con đường nào phải tránh
Đường thế nhân, con đường nào phải đi
Con đường nào, không làm hổ tông ti
Con đường nào, không làm đau thất tổ

Cha ơi Cha, sống trong đời, con không ngại gì gian khó
Vào trường đời, con không ngại gì đắng cay
Nghĩ đến Cha, thỉnh thoảng con nghe ngọn gió heo may
Nghe cô độc giữa đồi cao gió hú

Có khi, con nhìn mây trời vẫn vũ
Có khi, con nhìn sóng vỗ triều dâng
Nhân ảnh kia, ai vẽ nét phù vân
Tang thương này, ai be bờ dâu thẳm

Chống đôi tay, đỡ bồ hòn trong trái đắng
Dẫm đôi chân, mòn sỏi đá phết rong rêu
Và con nghe thấm thía tiếng nhiễu điều
Hồn dân tộc, lộng hồn thiêng sông núi

Đường đi chưa mỏi
Bóng xế chưa tàn
Con sẽ đi, từ vĩ tuyến giăng ngang
Và đi hết giữa hoành – tung trụ vũ.

Mẹ còn đây mãi mãi !

Tháng 7 – 2007

Tiếng thưa Mẹ, hết rồi, không nói nữa
Kể từ ngày Mẹ đã bỏ con đi
Quán trọ trần gian, tử biệt sinh ly
Cung nhịp vô thường, dặm ngàn soi bóng

Tiếng Mẹ ơi, dấu đáy lòng thăm thẳm
Hỡi vô thường, ai vẽ nét phù vân
Để mẹ tôi, về một cõi xa xăm
Tôi còn lại, áng hương thờ nhả khói

Tiếng Mẹ ơi, thỉnh thoảng con vẫn gọi
Vào những khuya, chìm đắm nẻo tâm tư
Biết Mẹ đi, đi biền biệt xa rồi
Hình ảnh Mẹ vẫn còn đây muôn thuở

Ngay những khi Mẹ nhìn con, không nói
Ngay những khi Mẹ nhịp nhịp roi đau
Tôi lén nhìn trong mắt Mẹ thật sâu
Tôi chưa khóc, nhưng Mẹ tôi đã khóc

Mùa Hiếu Hạnh, một mình nghe cô độc
Khóc trong lòng, nói hai tiếng, Mẹ ơi
Dù biết rằng không còn Mẹ trong đời
Hình ảnh Mẹ, ngàn đời, con không mất

Chắp tay nguyền, khói hương trầm nghi ngút
Cõi nhiệm mầu, xin hồn Mẹ chứng tri
Từ thẩm sâu, con nghe tiếng thầm thì
Mẹ còn đây, còn trong con mãi mãi.

Một mình chưa thỏa, là hai !

Tháng 8 – 2007

      Một mình, mới lắm cưu mang
Hai mình, nhắm mắt, một đàng mà đi
Nếu không, nhân nghĩa còn gì
Tan hoang đến cả đường đi lối về
Không mang cái nợ riêng tư
Mà mang cái nợ trăm bề trần gian
Không cầu hưởng thụ, an nhàn
Mà trèo núi thẳm, ngắm ngàn sơn khê
Cảm cơ những nỗi ê chề
Sẻ chia những cảnh não nề phù sinh
Nào kia nghiệt ngã điêu linh
Nào đây thán oán, dân tình xót xa
Khi thời, dính dự can qua
Khi không, tơi tấp trầm kha nghẽn đường
Biết bao cay đắng nhiểu nhương
Biết bao rách nát tang thương não lòng
Lên non đeo đá đèo bồng
Xuống biển kéo cát sóng lồng trùng khơi
Một mình, chưa thỏa cuộc đời
Hai mình, một gánh chia đôi sao cùng !

Những lời Mẹ Thương

Tháng 8 – 2007

“Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau”
Tấm lòng biển rộng sông sâu
Tình thương chan chứa một màu thanh lương
Mẹ già dãi nắng dầm sương
Tâm can pha đắng đoạn trường pha cay
Miễn sao con cháu vui vầy
Da mồi tóc bạc héo gầy cũng cam
Mẹ là mây sắc hương ngàn
Thương con như nước trường giang xô bờ
Mẹ là nét ngọc ươm mơ
Không còn chữ nghĩa tôn thờ mẹ ơi
Viết cho phủ cả đất trời
Không sao diễn tả hết lời mẹ thương
“Mẹ là hoa, mẹ là hương
Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu”
Cho con từ thuở ban đầu
Đến khi khôn lớn nhuốm màu trần gian
Thương con không tiếng thở than
Thương con từng bước trên đàng con đi
Mẹ là hình ảnh tuyệt kỳ
Bức tranh tuyệt mỹ, vần thi tuyệt vời
Cầu cho mẹ sống suốt đời
Cho con nói mãi những lời mẹ thương.

Còn Mẹ là còn tất cả !

Tháng 8 – 2007

Diễm phúc nhất trong đời
Cho những ai còn có mẹ
Bất hạnh nhất trong đời
Cho những ai không còn mẹ
Dù tuổi yếu già
Mẹ không làm gì cho em
Mẹ không làm gì cho chị
Mẹ không làm gì cho anh
Nhưng chỉ cần, mẹ còn đó
Là còn tất cả
Còn tình thương của mẹ bao la
Còn cặp mắt mẹ hiền chan chứa
Còn bàn tay âu yếm vỗ về
Còn đôi mắt nhìn em lệ ứa
Mội khi em vấp ngã
Hay bị đập dũa tang thương trước mọi nẻo trường đời
Trời đất kia, không đủ nói lên tình mẹ
Vũ trụ kia, không đủ chất chứa tình mẹ
Sông có sâu, không sâu hơn lòng mẹ
Biển có rộng, không rộng hơn lòng mẹ
Trăng sao kia lấp lánh cả bầu trời
Không tràn ngập, bằng tình mẹ yêu thương
Huống chi một đóa bông hồng
Hay một bông hoa màu đỏ
Đó chỉ là hình ảnh tượng trưng
Thật thế nghe em
Nếu một ngày kia mẹ mất
Em sẽ thấy bầu trời sụp đổ
Em sẽ thấy vũ trụ ngửa nghiêng
Dù cho một rừng bông hồng,
sẽ biến thành một rừng bông trắng
Dù cho một biển bông đỏ,
sẽ biến thành biển lệ chứa chan
Em đứng trên bờ ly biệt
Bờ này sóng biếc xô bờ
Bờ kia sóng bạc ly tan
Mắt em nhìn chốn xa mờ
Để tìm hình ảnh mẹ hiền còn đâu đó
Lòng em chìm đắm thật sâu
Để tìm hình ảnh mẹ hiền ẩn hiện nơi đâu
Lúc đó, em sẽ thấm niềm đau
Trong cuộc đời,
Không có niềm đau nào bằng niềm đau mất mẹ
Trong cuộc đời,
Không có nước mắt nào
Bằng nước mắt vo tròn khô đọng vành mi
Thì thầm hai tiếng : Mẹ Ơi !
Cho nên, còn có mẹ trong đời
Em hãy sung sướng lên đi !
Chị hãy sung sướng lên đi !
Và, Anh hãy sung sướng lên đi !

Công cha, một tiếng, một đời !

Tháng 8 – 2007

Em biết tại sao có câu
“Công cha như núi Thái Sơn”
Em biết tại sao có câu
“Còn cha, gót đỏ như son”
Và Em biết tại sao lại có câu
“Con có cha, như nhà có nóc”
Cha em đó, mồ hôi nước mắt
Cha em đó, chan nắng đổ mưa
Cha em đó, chân tay sần sũi
Đánh đổi một đời, gian khổ vì em
Nếu em có gì, cha em trầm ngâm không nói
Nếu em có gì, cha em se thắt tâm can
Em có biết không, cha em đứt ruột đứt gan
Nặng trĩu khối đầu
Đá tảng hòn chồng cao như núi Thái
Gánh vác phong trần, chống đỡ cho em
Dù không buông những tiếng yếu mềm
Nhưng lòng cha chan nước mắt
Đó chính là như nhà có nóc
Che cho em, không nắng không mưa
Che cho em, sóng cả gió lùa
Khôn lớn trưởng thành. để đi vào trường đời
Từng bước em đi, gót đỏ như son
Mẹ, có vai trò của mẹ
Cha, có vị trí của cha
Ví trị đó, không cần nói ra
Cứng hơn đá, vững hơn đồng
Dùng chữ nghĩa yếu mềm
Thì làm sao diễn tả
Những thành bại nhục vinh trong đời
Cha cho em tất cả
Những nhiêu khê cay đắng trong đời
Cha chống đỡ cho em
Em chỉ nói một câu
“Công cha như núi Thái Sơn”
Em chỉ nói một câu
“Còn cha, gót đỏ như son”
Một tiếng phụ thân
Một tiếng từ nghiêm
Như thế đủ rồi
Không cần ngôn từ nào nữa
Phải nhớ nghe em
Một tiếng, một đời, gian khổ, công cha !!!

Ngập ngừng hai tiếng: Từ Thân !

Tháng 8 – 2007

Khi cha mất, tôi không còn tiếng cha để nói
Khi mẹ mất, tôi không còn tiếng mẹ để thưa
Giấu tận ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ
Chôn kín thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ
Tôi biết, tôi đã mồ côi cha từ đó
Tôi biết, tôi đã mồ côi mẹ trong đời
Tôn thờ, thương nhớ riêng tôi
Se lạnh, dù không mùa đông buốt giá
Trong tôi, không còn nồng nàn nắng hạ
Trong tôi, không còn ấm áp mùa xuân
Chỉ còn mùa thu hiu hắt
Và còn đông lạnh tháng năm
Thấy người ta dìu phụ thân, đôi tay chống nạn
Thấy người ta đỡ mẫu thân, mắt yếu lưng còng
Trong tôi thầm những ước mong
Nhưng từ ngày đó, làm sao được nữa
Cha mẹ ơi, nhiều khi nguyện ước
Chỉ cần còn cha mẹ
Con xin đánh đổi cuộc đời
Con xin đội đá vá trời
Con xin vượt núi băng đồi
Dẫm ngàn vạn nẻo sơn khê
Trùng khơi bốn biển xô bờ
Con vẫn đi tìm
Không ngại gì gian khó
Nhiều đêm, trăng mờ trăng tỏ
Nhiềm đêm, lóm đóm sao khuya
Nghe chơi vơi, thấm giọt chia lìa
Nghe vô thường, gõ bờ sinh tử
Người ta, bông hồng, bông đỏ
Con mang màu trắng đơn côi
Một lần mang, mang cả cuộc đời
Không bao giờ còn nói nên lời
Khép miệng ngập ngừng, hai tiếng Từ Thân.

Khép chữ Đơn Côi !

Tháng 8 – 2007

Nhớ ngày xưa Mục Kiền Liên tìm mẹ
Ngài tìm ra, và thấy được Mẹ Hiền
Còn hôm nay, tôi đi tìm mẹ
Không thấy gì, một bóng đơn côi
Nhìn vào A Tỳ, A Tỳ đâu tôi không thấy
Nhìn cõi nhiệm mầu,
cõi nhiệm mầu thăm thẳm mênh mông
Nghe âm vang giá buốt chiều đông
Nghe lạnh lùng màu hoa trăng trắng
Con tìm mẹ, như đêm dài gọi nắng
Con tìm mẹ, như sóng vỗ triều dâng
Con muốn đi tắm gội gió sương
Lang thang đếm bước tình thương
Gõ cửa vô thường đâu đó
Cõi vô thường trùng trùng bỏ ngõ
Cõi vô hình thẳm thẳm chìm sâu
Chung quanh con, bát ngát bờ dâu
Mây trắng lang thang, mây ngàn cỡi gió
Mục Kiền Liên tìm được mẹ hiền
Kính thưa Ngài, còn mẹ con đâu
Mùa Vu Lan, thắp nén kinh cầu
Xin chắp tay, hương thờ nhả khói
Áng mây hương, cuộn tròn không nói
Bay lòng vòng, khép cửa đơn côi !!!

Một đời Ơn Cha

Tháng 8 – 2007

      Cha tôi, cuốc bẫm cày sâu
Đồng cao ruộng thấp, dãi dầu nắng mưa
Cha tôi, sương gió dư thừa
Nương khoai, luống bắp, chưa vừa gian lao
Ruộng đồng kết hạt minh châu
Cho tôi cơm áo đi vào trần gian
Mỗi bước đi, một đàng tràng
Tôi đi từng bước, cha càng cằn khô
Chân tay sần sũi xác xơ
Một thân chống đỡ, mấy bờ trầm kha
Tranh nghèo, chừa lỗ mái nhà
Vách phên, để trống, canh gà điểm sương
Cha tôi, một mảnh ruộng vườn
Đong đầy một kiếp, khôn lường gian truân
Thời gian, sỏi đá còn mòn
Huống chi da thịt cõi còm nhà quê
Cha ơi, lối ngõ đi về
Lòng con nặng trĩu bốn bề thâm ân
Ân cha, tột đỉnh cao ngần
Cho con nói tiếng Phụ Thân tuyệt vời
Dù cho muôn vạn ý lời
Không bằng bốn chữ : Một Đời Ơn Cha !

Mẹ cuối trời quê !

Tháng 8 – 2007

      “Chiều chiều, ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều”
Chín chiều, để nhớ mẹ yêu
Trông con vò võ tịch liêu cuối bờ
Mẹ tôi, mái tóc bạc phơ
Da mồi mấy lớp, mắt mờ vì con
Chiều nghiêng, bóng xế hao mòn
Mái tranh nhả khói, da còm thịt thau
Quê nhà, mấy lớp mưa ngâu
Quê người, mấy bãi nương dâu điêu tàn
Chiều chiều, ra bến đò ngang
Con đò lỡ bến, bẽ bàng đi qua
“Lá me đưa đẩy la đà”
Dòng sông mấy khúc, canh gà mấy sương
Mẹ tôi, thầm đốt nén hương
Lâm râm khấn nguyện cho con an lành
Chiều về, cánh nhạn bay nhanh
Phương trời tổ ấm đeo cành nơi đâu
“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau”
Và ra ngõ trước, bờ dâu cuối chiều.

Con Trở Về

Tháng 9 – 2007

Ngày xưa mẹ nói
Hãy cố gắng về thăm quê một chuyến
Chỉ cần nhìn mặt con được một lần
Dẫu biết rằng
Con có về, rồi mẹ cũng tiễn chân
Rồi nước mắt, nhưng cuối đời thỏa nguyện
Mẹ còn bảo,
Ði đã khó, về lại càng khó thế
Nếu biết vầy, mẹ không muốn con đi
Ðường trần gian, biết mấy nẻo phân ly
Làm thân mẹ, nhũn mềm cầu Ái Tử
Bước phiêu bồng vẽ đứa con du thủ
Bãi phù sa, trêu giấc mộng dã tràng
Nợ phong trần thổi bụi phủ trần gian
Ðể sông nước ngoằn nghèo vang mấy khúc
Mái tranh nghèo rọi trăng ngàn thao thức
Mảnh tình quê chiếu mưa nắng bốn mùa
Mẹ ủ gầy, con có biết hay chưa
Ðôi mắt mẹ hằn sâu dòng suối lệ
Tiếng mẹ nói, vẫn còn đây muôn thuở
Con trở về, mẹ đã ngủ từ lâu
Trong cuộc đời, ngủ, đã biết bao lần
Nhưng có một giấc ngủ thiên thu
Im phăng phắc, trăng ngàn phơi mây trắng
Con trở về, nghe tâm hồn trĩu nặng
Nghe tấm lòng, tan nát cõi tâm tư
Chắp tay quỳ bên nấm mộ, mẹ ơi
Con suối nhỏ tràn đôi bờ thổn thức
Lệ lả tả thành hai dòng tức tưởi
Nước mắt tuôn nhưng không phải khóc đâu
Con đã chôn nó, tận cuối niềm đau
Khơi động mạch, nước trào dâng bờ suối
Mẹ ơi mẹ, nhiều lần con đã nói
Không trước thì sau, con cũng đi về
Và hôm nay, con đã vẹn câu thề
Cõi vô hình nát tinh sầu vụn vỡ.

Vòng hoa trắng phủ mộ phần

Tháng 9 – 2007

Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào
Con đi tìm mẹ, nát nhàu tâm tư
Mẹ ơi, giấc ngủ ngàn thu
Con xin rung lá mùa thu lá vàng
Ðôi dòng sinh tử giăng ngang
Con xin gảy khúc tình tang trở về
Dù cho nát cõi ê chề
Con đi từng bước lê thê bên đường
Dù cho nát cõi tình thương
Con xin hứng đọng hạt sương đêm dài
Nơi nào là chốn thiên thai
Nơi nào là chốn tuyền đài lạnh băng
Bên con, đã có vầng trăng
Dõi soi chiếc bóng, đeo vành trắng hoa
Bên con, đã có lệ nhòa
Ðôi hàng mi ướt, thắm bờ niềm tây
Mẹ ơi, biết thuở nào khuây
Con xin chắp lại đôi tay lặng buồn
Ðể nghe giọt lệ trào tuôn
Vọng vang tiếng khóc nức lòng từ thân
Ðể nghe giã ảnh phù vân
Vẽ vòng hoa trắng mộ phần thiên thu.

 

Pages: 1 2
Print Friendly, PDF & Email
Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.