宗極 ( 宗tông 極cực )

Phật Học Đại Từ Điển

NGHĨA TIẾNG HÁN

 (術語)所宗所說之至極也。肇論上曰:「至虛無生者,蓋是般若玄鑒之妙趣,有物之宗極者也。」維摩經序曰:「濟蒙惑則以慈悲為首,語宗極則以不二為門。」

NGHĨA HÁN VIỆT

  ( 術thuật 語ngữ ) 所sở 宗tông 所sở 說thuyết 之chi 至chí 極cực 也dã 。 肇triệu 論luận 上thượng 曰viết : 「 至chí 虛hư 無vô 生sanh 者giả , 蓋cái 是thị 般Bát 若Nhã 玄huyền 鑒giám 之chi 妙diệu 趣thú , 有hữu 物vật 之chi 宗tông 極cực 者giả 也dã 。 」 維duy 摩ma 經kinh 序tự 曰viết : 「 濟tế 蒙mông 惑hoặc 則tắc 以dĩ 慈từ 悲bi 為vi 首thủ , 語ngữ 宗tông 極cực 則tắc 以dĩ 不bất 二nhị 為vi 門môn 。 」 。