THỦY: CHUNG
Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm

Lấm tấm sao thưa treo đỉnh tuyết
Lá xanh rừng mấy dịp trút vàng khe
Mảnh pháp bào kiếp kiếp nắng mưa che
Muôn cõi cảnh hiện kinh quyền thần hóa.

Tóc Chiêu Quân bay một chiều nắng hạ
Lược Huyền Trân chưa chải hết sầu đông
Đường ai đi, biết không chỗ tận cùng
Lòng người đá cũng chẳng hề an nghỉ.

Thân phiêu bạc mang nặng nguồn đạo vị
Vóc hao gầy chẳng đổi gánh tình thâm
Chúng sinh ôi, bước bước có vô cùng
Nhất tâm nguyện theo với đời vĩnh kiếp.

Chùa cong mái xanh hai hàng bách diệp
Núi xây vòng, trống điểm xé màn đêm
Trên sư tử vàng, dưới biển rộng mông mênh
Tâm dâu bể, thân trải lòng dâu bể.

Từng cánh trắng hoa rơi vào nhân thế
Đất vàng hoa, chia nửa mảnh tình chung
Nửa ruộng vàng, nửa non bạc, cũng không
Chiều gió lộng đỉnh Thiên Thai gác kiếm.

Ngọn bút thần chấm điểm son đốn, tiệm
Phật là tâm, tâm Phật, thủy tức chung
Lối đi vòng, quanh quẩn giữa giả, không
Trang giấy ố, rã rời tay chép lại.

Một gạch nối, uống trọn ngàn đại hải
Màu thời gian đậm nhạt đã bao mùa
Nối đuốc tàn, đậm nét mực phân bua
Dòng kinh cũ dửng dưng bên tâm loạn.

Trang kinh cuộn giấu thầm tâm kiêu mạn
Mõ chuông khua dấy động cõi tịch hư
Chia đôi bờ bỉ thử gắng công dư
Khắc đạo lý lên màu tâm hồng, tía.

Câu huyền ca ẩn tàng kinh huyền nghĩa
Huyền lại huyền, biết mấy kẻ tri âm
Thấy kệ kinh chẳng thấy tánh tức tâm
Dùng thế trí vẽ vời lời chư Phật.

Print Friendly, PDF & Email