Phóng Sinh Tăng Tuổi Thọ

 

Vào đời Tiền Ðường, ông thái thú Ðồ ở tỉnh Tích Giang bên Trung Quốc một hôm bỗng nhiên mắc bịnh nguy kịch. Thầy thuốc lại bốc nhầm thuốc nên tính mệnh của ông gần như sắp kết thúc.

Thái thú Ðồ nhận thức rằng cuộc sống là quý báu nhưng ảo mộng vô thường. Ông bèn tự phát nguyện: “Tôi nguyện dùng hết cuộc đời của tôi để giúp đỡ mọi người. Việc tu tập quan trọng nhất của tôi hiện nay là tụng kinh sám hối và cứu độ tất cả chúng sanh trên thế giới. Ngoài ra các việc khác tôi không thiết tha gì nữa.”

Thế rồi, một hôm ông nằm mộng thấy đức Quán Thế Âm Bồ Tát đến nói: “Ðời trước, ngươi làm quan nước Sở, mặc dù tánh tình ngay thật, nhưng khi gặp việc công ngươi tỏ ra quá nghiêm khắc nên đã gây tổn hại cho nhiều người mà đáng lý ra thì có thể tránh được. Ngươi không ích kỷ hoặc tham lam, nhưng các hành động trên của ngươi đã khiến ngươi bị mất bỗng lộc. Hơn nữa vì thường hay sát sinh, ăn nhiều thú vật nên gặp quả báo đoản mệnh, chết sớm.

“Cũng may là trong lúc lâm trọng bệnh đã giúp ngươi thức tỉnh phát thiện nguyện kiên cố. Ngươi đã phát tâm cứu đời, giúp người, không có lòng oán hận bất cứ ai. Tâm địa của ngươi như vật rất tốt. Chỉ có phước đức phóng sinh mới có thể giúp ngươi tăng thêm tuổi thọ. Ngươi nên thả hết các thú vật bị nhốt trong lồng hoặc cứu sống Những con vật sắp bị giết thịt. Nhờ vậy mà ngươi sẽ có được nhiều bỗng lộc hơn. Ngươi phải thận trọng cố gắng mà tiếp tục thực hiện.”

Sau khi tỉnh giấc, thái thú Ðỗ bảo người nhà không được sát sinh mà lại còn xuất tiền ra mua loài vật phóng sinh.

Quả nhiên, mùa Ðông năm ấy ông được thăng chức và có lệnh thuyên chuyển đến làm thái thú quận Cửu Giang và mùa xuân năm thứ hai thì ông hoàn toàn hết bịnh. Thái Thú cảm niệm ân đức cứu độ của đức Quán Thế Âm Bồ Tát và chư Phật. Ông luôn luôn nhớ lời phát nguyện cứu giúp mọi người. Ðể thực hiện điều này, thái thú đã dạy người khác không được sát sinh mà nên phóng sinh.

Ðối xử với người ông hết sức nhân từ, thành thực và làm tốt các trách nhiệm của mình. Về sau ông hưởng được tuổi thọ khá cao, không bệnh mà mất.