Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

KINH BỒ-TÁT ANH LẠC

Hán dịch: Đời Dao Tần, Sa-môn Trúc Phật Niệm, người Lương Châu.
Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

 

Phẩm 19: HÀNH HÓA THUẬN HỢP

Bấy giờ các bộ chúng Thiên, Long, Quỷ thần, A-tu-luân, Calưu-la, Chân-đà-la, Ma-hưu-lặc, Nhân phi nhân cùng với các vị Đại Bồ-tát, bốn chúng đệ tử là Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bàdi, mỗi nhóm đều tự suy nghĩ: “Chúng con muốn được xem thần trí của Như Lai với sự biến hóa không lường, du hóa đến các thế giới rồi trở về chốn cũ mà không một ai hay biết.”

Lúc này có vị Phạm thiên tên là Tôn Phục Tôn, đã từ cõi Phật ở phương khác đến, đã thực hiện ba pháp Thiền không chút lo sợ, liền rời chỗ ngồi đứng dậy, để trần vai bên phải, đến trước Đức Phật, quỳ mọp, chắp tay cung kính đọc bài tụng:

Thiên Tôn đạt ba trí
Quán rõ gốc ba đời
Dứt lầm, xua hồ nghi
Nhằm hiện rõ thần trí
Tánh tự nhiên như thế
Hành luôn vượt ba cõi
Bồ-tát Tuệ Anh Lạc
Thâu tóm hành nẻo nào?
Cây đạo gốc các pháp
Tâm Vô sinh bậc nhất
Tự ngộ chẳng thầy truyền
Là theo nẻo nào đạt?
Vượt hẳn cõi thấp kém
Dốc mộ đạo Bồ-tát
Nêu giảng bốn pháp lớn
Phạm hạnh gốc thanh tịnh
Trời, người với muôn loài
Mỗi mỗi niệm chẳng đồng
Dứt tưởng khiến không khởi
Do đâu mà thành tựu?
Pháp giới vốn từ không
Tuệ nhận có từng ấy
Một hành được làm Phật
Lại do đâu mà đủ?
Sinh tử mười hai biển
Mãi lưu chuyển chẳng ngừng
Tuệ Phật vượt cõi bờ
Tìm đến nhằm hóa độ
Gốc đạo từ một hướng
Diệt dứt không chốn sinh
Quán thân ngoài phiền não
Pháp trong cũng như thế
Xa cõi này tìm đến
Dốc lòng lãnh hội pháp
Kính mong mỗi mỗi nêu
Khiến mãi dứt trần cấu.

Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo vị Phạm thiên Tôn Phục Tôn:vc

–Lành thay! Lành thay! Này vị Tộc tánh tử! Tôn vị đã ở trước Như Lai nêu lên những điều tham vấn nhiều ý nghĩa. Nay ta sẽ dùng kệ để mỗi mỗi phân biệt rõ:

Gốc từ vô số đời
Gần gũi Thiện tri thức
Chẳng thấy gốc ngọn không
Đó là theo hành đạt.
Tư duy vô lượng pháp
Nhận rõ ngọn gốc không
Quả đạo không cấu nhiễm
Đó là theo hành đạt.
Chốn niệm chẳng vướng tà
Chẳng lìa gốc chánh pháp
Nhất tướng gốc vốn tịnh
Đó là theo hành đạt.
Mười lực, vương đại thiên
Độ trọn bờ kia–đây
Tu tập gốc pháp không
Tiêu diệt khổ năm ấm
Tuệ sáng chiếu khắp chốn
Suốt cõi không vô tận
Khéo hóa theo gốc dạy
Đó là theo hành đạt.
Tánh không luôn an nhiên
Vô nguyện, tướng cũng vậy
Ba Định ấy là bạn
Đó là theo hành đạt.
Đương vào lúc nhập định
Các pháp không chốn có
Lìa bỏ thân cấu nhiễm
Đó là theo hành đạt.
Pháp chư Phật chẳng khác
Phân biệt theo từng người
Hành quá khứ đã diệt
Đâu lại có mầm gốc?
Chốn tu tập người trí
Giữ tin là pháp quyền
Tự dứt tưởng tôi ta
Đó là theo hành đạt.
Từ xa xưa đến nay
Chúng sinh do đắm nhiễm
Sinh tử chẳng tự rõ
Đâu biết pháp dứt tưởng?
Chỉ nhờ bậc Đại thánh
Nhận rõ theo từng loài
Dùng nẻo chánh dẫn dắt
Đó là theo hành đạt.
Bao kiếp cũng chẳng có
Khiến như trong chốc lát
Người si lầm khó ngộ
Tạo thiện lại càng khó
Thọ lấy thân tiếp nối
Trải qua vạn ức triệu
Thương dùng dứt tưởng niệm
Chẳng độ trọn chẳng rời
Gốc hành do tự nhiên
Nhanh chậm tùy theo loại
Nay nhờ hào quang lớn
Đó là theo hành đạt.
Ta gốc tự tạo hành
Nay nhận phước báo ấy
Hành hết, dứt ba cõi
Riêng đứng không chốn dựa
Mọi tưởng thường, tưởng người
Chẳng phải giáo luật Thánh
Năng lìa tưởng kia đây
Đó là theo hành đạt.
Rõ thân gốc vốn không
Huống có niệm thần thức
Những chúng sinh mê lầm
Mới chẳng thể lìa bỏ
Đạo nhẫn có năm hành
Niệm đầu giữ cũng thế
Quán bất tịnh tư duy
Đó là theo hành đạt.
Thân tịnh không cấu nhiễm
Trọn chẳng tạo nghiệp tà
Sở dĩ miệng chân thực
Do gốc không khinh dối
Đạo thấm nhuần khắp chốn
Nên liền được tế độ
Do từ trước nghiệp xấu
Há oán đạo chẳng tìm?
Thệ lớn luôn bình đẳng
Chẳng khởi niệm tốt xấu
Hành luôn dứt kia đây
Đó là theo hành đạt.
Người biết vượt khó ấy
Tự giữ không niệm khác
Tự độ, lại độ người
Đó là theo hành đạt.
Như người xem năm sắc
Tự khởi thức tưởng chấp
Thống ấm do từ đấy
Chẳng lìa tai họa lớn
Thức pháp chẳng thể thấy
Duyên sinh từng ấy niệm
Một sinh lại một diệt
Muốn thoát thật là khó
Tuệ đạo gồm năm tướng
Nhận rõ pháp thành, hoại
Hành hết, mọi nẻo dứt
Lúc thức hiện có trọn
Thọ hình hài không ngớt
Thân nối thân mòn diệt
Phàm muốn chặt cây kia
Dứt dục chớ bỏ rễ
Biết rễ vốn chằng chịt
Nẻo đến không trở ngại
Lực sĩ các đạo tiên
Ai tìm được nẻo gốc?
Chỉ có Tam Giới Tôn
Năng thu giữ dứt dục
Đốt sáng lửa trí tuệ
Chẳng còn chốn tối tăm
Vô minh họa mọi hành
Che nhận mọi gốc lành
Nước tám giải thoát rửa
Dứt sạch mọi trần cấu
Sinh tử chồng chất khổ
Đời này tiếp đời sau
Ôi thôi, khổ não ấy
Chẳng Thánh, ai cứu được?
Chư Thiên thọ phước báo
Tứ Phạm cũng như vậy
Hành do quả thanh tịnh
Đức vì người tôn quý
Nhớ nghĩ chuyện xưa nay
Ba nẻo ác không gốc
Gốc tạo nay tự nhận
Cớ sao lại hồ nghi?
Như muốn chư Thế Tôn
Chẳng hiểu đạo giáo sáng
Nên chỗ đến Như Lai
Nêu bày rõ mọi lỗi
Ta cũng thương tưởng ngài
Thọ sinh chẳng đạt gốc
Những chúng sinh như vậy
Chẳng nhận ngôn giáo Thánh
Vô lượng Phật quá khứ
Do ngài chẳng thấy nghe
Hằng sa Phật vị lai
Lẽ đâu được cứu độ?
Tâm người hốt nhiên tỉnh
Chẳng đợi số kiếp dài
Một nghe liền thành Phật
Khỏi trải các pháp giới
Chỉ nhớ nghĩ bè nhóm
Chẳng ân cần nơi đạo
Do vậy tự đọa lạc
Mãi chìm trong năm nẻo
Như chim bay cõi không
Cánh xòe nên vút mạnh
Người chẳng Chỉ, Quán định
Nhờ đâu đạt tuệ không?
Sinh tử không cùng hạn
Lực đạo vượt trăm đường
Dùng vô hình thu nhiễm
Tự dốc thành đạo quả
Năm ấm gốc không hình
Do tạo tác vướng sắc
Đức hơn chư Thích, Phạm
Nên thuyết pháp vô tướng.
Hành giả quán sắc ngoài
Thức trong cùng phân biệt
Sắc ấy chẳng ta tạo
Tâm ta tự gây nhiễm
Gốc sắc chẳng gốc ngã
Tánh sắc trọn có không
Rõ ngã thức cũng thế
Gốc từ chốn nào sinh?
Tự giác ngộ như vậy
Sắc ngoài vốn không tịch
Thức trong cũng chẳng khác
Như nhiên gốc chẳng sinh
Người niệm không, vô thường
Tự quán thân gốc pháp
Thế nên mới đạt được
An trụ bờ giải thoát
Thọ gốc thân năm ấm
Muốn thoát chưa thể lìa
Chịu thai mối lo lớn
Chưa rời nào ích gì
Năm phần Pháp thân đủ
Giới, định, tuệ rõ thành
Đem hương đạo đức xông
Xua sạch mọi cấu uế
Người dốc tu tuệ sáng
Ức kiếp không biếng lười
Mọi đức hạnh gồm đủ
Nên hiệu Vô Đẳng Luân.
Ý chuyển theo tập tục
Chốn quý chẳng hề kiêu
Nẻo hành theo cao thấp
Khiến đứng vững chốn yên
Hoặc vào ba đường khổ
Nêu rõ trí phương tiện
Ngoài như chịu thay khổ
Tâm không chút cấu nhiễm
Ta xưa vô số đời
Tu tập đạo Bồ-tát
Do đạt trọn tin, nhẫn
Hành vượt hai trụ địa.
Bấy giờ chưa Phật hợp
Từ khắp mười phương lại
Vì một kẻ thấp kém
Muốn khiến được cứu độ
Chư Phật thảy đưa tay
Nhằm ngăn ngừa tội lỗi
Sức tội khó thể che
Xuôi tay đọa địa ngục
Chư Phật liền sau đấy
Lại đến cõi địa ngục
Muốn cứu kẻ tội đó
Khiến lìa mọi khổ não.
Như Lai lực thần trí
Thân phóng hào quang lớn
Chiếu khắp chốn địa ngục
Tỏa sáng cùng một sắc
Tội nhân thấy ánh sáng
Tưởng thân thể không còn
Thảy đều nhờ ánh sáng
Được lìa mạn ngục tối
Chỉ một chúng sinh ấy
Chư Phật chẳng thể cứu
Kẻ phạm tội ngũ nghịch
Nên chịu khổ não ấy
Ta từ đó về sau
Luôn tinh tấn chẳng trễ
Không lấy khổ sinh tử
Khiến tâm phải hối, đổi
Nay đã được thành Phật
Hiệu là Thích-ca Văn
Hủy diệt thân năm ấm
Mọi đức thảy hoàn hảo
Nhận tội không chung cuộc
Chẳng rõ cội nguồn lành
Hành dứt, các đức vượt
Nên hợp tánh hư không
Sợ nay cũng sẽ có
Kẻ chịu tội khó cứu
Chẳng thần lực hiện bày
Giữ vững khiến chẳng đến
Tánh không luôn thanh tịnh
Hành khắp nên gồm đủ
Thần túc pháp năm thông
Chưa thể lìa khổ ấy
Năm ấm đều có tánh
Chốn tạo chẳng một loài
Trí nhẫn pháp vượt bờ
Hành đủ nên thành tựu
Đạo sinh gốc các pháp
Chẳng có pháp lớn dần
Chí lập như vầng sáng
Trọn chẳng thể hủy hoại.
Ví như có kẻ sĩ
Nơi không bày bờ ngăn
Đấy do nhằm mong được
Muốn khỏi tội rất khó.
Bảy báu, các cung thất
Voi, ngựa, nước, ngai vàng
Thảy đều như huyển hóa
Tạm có chẳng thường còn
Ngôi Chuyển luân thánh vương
Thống lãnh bốn thiên hạ
Cũng là pháp mòn diệt
Vô thường, không bền chắc.
Như người tu hành ấy
Nhận rõ cội nguồn sắc
Thấu tỏ gốc như thế
Đó là thành sắc ấm
Thân thọ đến trăm tám
Pháp trong, ngoài, trung gian
Rõ thọ nẻo sinh ra
Đó hợp pháp thọ ấm
Tưởng như bầy ngựa hoang
Hoại cõi, không chốn có
Ngăn chặn, chẳng dấy tưởng
Đó là hợp tưởng ấm.
Ba hành nên ba pháp
Diệt ba mới hợp ba
Chặt tận gốc ba độc
Chẳng nhiễm khổ ba cõi
Năm pháp đã thành đủ
Chẳng thọ thức, không thức
Không trong, ngoài sáu trần
Đó gọi là thức ấm.
Giữ bốn nẻo phương tiện
Nương bốn Tuệ vô úy
Vượt bốn đường quả chứng
Nên hợp bốn pháp chính
Biển sinh tử không chốn
Rộng lớn chẳng bến bờ
Nương sáu nẻo thần túc
Nên du hóa sâu cạn.
Thương xót kẻ mê lầm
Tham đắm chẳng xa lìa
Thân mạng như loài chuối
Có bẹ, không có ruột
Ta nay gốc Bồ-đề
Trang nghiêm các đạo phẩm
Công lao vượt vạn ức
Bậc Thế Hùng Tối Tôn
Nay Bậc Vô Đẳng Luân
Hiện thân đời năm dục
Chẳng hề nhiễm trần cấu
Như hoa sen tinh khiết
Nên giữ lấy tâm mình
Không bị phiền não, hoặc
Trong dùng tám nẻo giác
Pháp Anh lạc thân tâm
Ngoài hiện các tướng tốt
Trang nghiêm mọi quốc độ
Tuệ sáng tu hai quán
Tướng tốt tự điểm tô.
Gốc từ bốn đại hợp
Thành bại không chốn có
Niệm trước khác niệm sau
Phiền não cứ chồng chất
Tâm thí nơi tất cả
Cao thấp không chốn nghịch
Trong đủ pháp vượt bờ
Không dựa, chẳng nơi chốn
Luôn nhất tâm giữ giới
Quan sát chẳng chút phạm
Giữ gìn mọi đạo đức
Chẳng thiếu hành tánh giới
Ba Địa có mười pháp
Vô hình chẳng thể thấy
Phương tiện vào sinh tử
Thị hiện nẻo đường đời
Đời sống nhiều khổ sở
Lo sợ bao đổi thay
Thánh nhân năng qua lại
Chẳng xem đấy là nguy.
Đạo lớn gốc vô hình
Chẳng có không Tuệ ấy
Pháp Ba-la-mật tiếp
Nhằm tự trang nghiêm thân
Mắt xem khắp trên dưới
Trong xa không có chốn
Tịnh tu pháp vượt bờ
Được báo vô ngại ấy.
Bàn chân mịn bằng thẳng
Vững tu nơi tòa báu
Nay đạt báo vô cấu
Đủ nẻo tu vượt bờ
Gót dẫm như vàng nặng
Cũng chẳng nhận bụi nước
Dáng đi như gió xoay
Toàn thân luôn tự tại
Hoa tâm chẳng vướng bụi
Trong vui sắc ngoài bày
Đều do báo nhẫn nhục
Nên gọi Ba-la-mật.
Tâm bền như Kim cang
Diễn khắp nẻo đạo pháp
Thấu tỏ vô lượng đời
Đầy đủ pháp vô ngại
Miệng nêu tám thứ âm
Thảy bày mọi ngôn giáo
Chân thực chẳng nhiễm trần
Đó là pháp dứt kiêu.
Đạo từ ba quán tưởng
Nên đạt tuệ bình đẳng
Tâm chẳng vướng thị phi
Pháp vô sinh ứng hợp
Mới phát tâm rộng lớn
Chẳng nhằm một ít người
Đạo giác ngộ thành tựu
Đó gọi đủ pháp không.
Thần túc đến cõi Phật
Thân tâm không ngăn ngại
Dốc ý không dời đổi
Thần túc Ba-la-mật.
Gốc do sắc đắm hữu
Rõ sắc vốn vô thường
Nay thọ nhận sắc ấy
Tướng tốt Ba-la-mật.
Pháp thống (thọ) có trong, ngoài
Chẳng khổ, chẳng an lạc
Dứt trừ pháp trong ngoài
Hành không Ba-la-mật.
Năm căn có năm pháp
Đều do mười tám nẻo
Phân biệt dứt trừ năm
Báo không Ba-la-mật.
Giữ gìn thân, khẩu, ý
Thu giữ không phóng dật
Âm trong hào quang tỏa
Tám đường Ba-la-mật.
Ba quán tỏ chẳng dựa
Cũng chẳng dấy sinh diệt
Ý dứt chẳng dấy lại
Vô ngôn Ba-la-mật.
Thanh tịnh như hoa sen
Rộng nghe dứt mọi nhiễm
Thường giáo hóa chúng sinh
Giáo tịnh Ba-la-mật
Bình đẳng không hai tướng
Tâm chẳng hề thiên vị
Như nhật chiếu hư không.
Quán tuệ Ba-la-mật.
Trí nhân từ vô lượng
Vô sinh chẳng thể nhìn
Tâm thí tuệ không bờ
Trí đạo Ba-la-mật.
Xem tam thiên thế giới
Sinh diệt không chốn có
Khéo giác ngộ tất cả
Vô tưởng Ba-la-mật.
Rõ sinh gốc không chủ
Các pháp từ duyên sinh
Nẻo hữu vô thành tựu
Bình đẳng Ba-la-mật.
Pháp Tổng trì không ngại
Thành tựu Tuệ giải thoát
Nhận rõ tưởng vô ngã
Không tịnh Ba-la-mật.
Sinh tử có năm nạn
Đắm nhiễm bụi thế gian
Du hóa vô lượng cõi
Phương tiện Ba-la-mật
Đã cởi trói sinh tử
An vui trong giải thoát
Thanh tịnh dứt tưởng loạn
Quả báo Ba-la-mật.
Tại đời hiện khổ hạnh
Tâm bền như Kim cang
Đã vượt khỏi ba cõi
An nhiên Ba-la-mật.
Hoặc nơi cõi hư không
Pháp niệm không vọng tưởng
Như hư không bao la
Vô hình Ba-la-mật.
Vui thay! Đạo vô sinh
Hằng dứt sạch phiền não
Chẳng còn thấy đến đi
Hành không Ba-la-mật.
Thần túc có bốn pháp
Luôn du hóa mười phương
Thân tâm đủ tĩnh lặng
Tuệ sáng Ba-la-mật.
Từ gốc tâm bình đẳng
Ý dốc không chốn nhiễm
Tâm vượt vô lượng cõi
Vi diệu Ba-la-mật.
Quán tỏ sinh đời khổ
Nhất tướng không chốn dấy
Tâm đạo chẳng hề chuyển
Kim cang Ba-la-mật.
Vô học tu phạm hạnh
Thảy vượt hết chín bậc
Hành dứt chẳng dấu vết
Anh lạc Ba-la-mật.
Ba quán Tuệ theo đạo
Nhận rõ hành định ý
Tâm tự dứt chẳng dấy
Vô lượng Ba-la-mật.
Tế độ bốn nẻo ác
Vượt bậc chẳng thọ chứng
Vô minh tự nhiên diệt
Bình đẳng Ba-la-mật.
Chánh pháp thật vi diệu
Tinh tấn chẳng thể hơn
Bình đẳng không hai pháp
Các hạnh Ba-la-mật.
Tử sinh nhiều ngăn ngại
Nào thấy đuốc trí tuệ
Đạo lực được nêu thông
Chứa hành Ba-la-mật.
Thành tựu chín pháp thiền
Chẳng nhiễm trí thế tục
Mỗi mỗi nhận rõ tưởng
Dạy giới Ba-la-mật.
Do từ pháp hiển thị
Thương xót hết muôn loài
Chẳng thấy độ, không độ
Ý tịnh Ba-la-mật.
Du hóa đến muôn cõi
Vâng theo bậc Thánh hiền
Thọ giáo luôn giữ gìn
Tổng trì Ba-la-mật.
Lại năng hiện biến hóa
Cảm ứng khắp cõi Phật
Cũng chẳng hề kiêu mạn
Ý diệt Ba-la-mật.
Theo niệm đời quá khứ
Dốc tu đạo Bồ-tát
Không đắm tham các lậu
Hành quán Ba-la-mật.
Tu sửa các cõi Phật
Thanh tịnh không chút cấu
Độ thoát vô lượng người
Pháp giới Ba-la-mật.
Căn chúng sinh không lường
Thể tánh luôn thanh tịnh
Trong ngoài chẳng ô nhiễm
Tỏ pháp Ba-la-mật.
Rõ sinh tham chẳng đủ
Quyền hiện nẻo có không
Không dấy mọi niệm tưởng
Tối thượng Ba-la-mật.
Pháp của thân lắm loại
Cũng chẳng sinh trần cấu
Trang nghiêm thân tướng, thể
Công đức Ba-la-mật.
Từ vô lượng số kiếp
Tu pháp gốc tích lũy
Tích chứa chẳng vì mình
Thần thông Ba-la-mật.
Sáu tình không hề đắm
Nhận rõ Tuệ vô lượng
Được hơn cõi hư không
Nhất tâm Ba-la-mật.
Sinh trong cõi người khó
Thân thọ chẳng thể lường
Mắt không đắm sắc ngoài
Không niệm Ba-la-mật.
Ý giữ, dứt tham vướng
Đời đời nối chẳng dừng
Mối hành trong tự diệt
Quán không Ba-la-mật.
Vô úy, không chốn chấp
Không còn pháp trong ngoài
Ý đạo không lắm mối
Thần trí Ba-la-mật.
Thân Phật gốc vốn tịnh
Chẳng bị trần cấu nhiễm
Trí đạt vượt trăm kiếp
Tâm không Ba-la-mật.
Tâm trước khác tâm nay
Sinh sinh không hề dứt
Ý chuyên không chốn dấy
Trí lớn Ba-la-mật.
Trăm ngàn ức chúng sinh
Hóa độ chẳng thấy độ
Tâm niệm không chút tà
An vui Ba-la-mật.
Hành dứt, nhận khổ chứng
Rõ đạt gốc ba đời
Chẳng có ý Tiểu thừa
Gốc ngọn Ba-la-mật.
Nơi khổ chẳng niệm khổ
Thông tỏ bốn vô thường
Sinh dứt, không thọ thân
Thánh đế Ba-la-mật.
Từ gốc vô lượng Phật
Thọ ký sẽ thành Phật
Cũng chẳng tự vui mừng
Cùng Thí ba-la-mật.
Gốc tâm chẳng nghĩ bàn
Đức vượt mọi giới hạn
Quán hữu vô nhận rõ
Tịch tĩnh Ba-la-mật.
Cội nguồn khổ năm đường
Chẳng sinh pháp thanh tịnh
Tám bậc hành vượt nẻo
Hiện thân Ba-la-mật.
Thể người vốn không pháp
Chẳng thấy tướng pháp giới
Trí cao vượt trăm hành
Vô úy Ba-la-mật.
Nhất tâm trong một niệm
Thọ chứng dứt mọi nạn
Vĩnh viễn lìa các lậu
Đại Thánh Ba-la-mật.
Gốc ngọn dốc tự lìa
Cũng chẳng thấy tôi ta
Thần lực như hư không
Biết đủ Ba-la-mật.
Tự thu giữ uy nghi
Chẳng tham đắm hình sắc
Luôn giữ gìn chẳng phạm
Gần gũi Ba-la-mật.
Ta từ vô số đời
Cúng dường chư Thế Tôn
Không hủy hoại pháp giới
Vô nguyện Ba-la-mật.
Cũng dứt mọi mong chờ
Cầu cạnh nơi các pháp
Chẳng có, chẳng chốn sinh
Chứa hành Ba-la-mật.
Không niệm bờ bỉ thử
Vượt khỏi biển sinh tử
Suy cứu mọi cội nguồn
Vô tận Ba-la-mật.
Mười sáu bất tư nghì
Cũng gọi mười sáu tuệ,
Từ khổ đến pháp không
Dứt chấp Ba-la-mật.
Cõi sinh tử không đáy
Hoặc nổi hoặc chìm sâu
Thảy nên quán thấu đạt
Tánh không Ba-la-mật.
Thân ba mươi hai pháp
Nhiễm cấu hành bất tịnh
Mỗi mỗi nên phân biệt
Dứt chấp Ba-la-mật.
Nhãn thức gồm trong ngoài
Chẳng nhận nhập ngoài thân
Vô úy không chốn động
Tâm từ Ba-la-mật.
Như ta, cội Bồ-đề
Trang nghiêm tòa Kim cang
Tâm vô úy trừ ma
Đại từ Ba-la-mật.
Thương xót khắp muôn loài
Độ người chẳng thấy độ
Rộng tế độ mọi cõi
Tự lìa Ba-la-mật.
Quá khứ chẳng sinh lại
Vị lai trần chẳng nhiễm
Tâm tuệ không trong ngoài
Vô ngại Ba-la-mật.
Ấm trong ngoài giữ nhập
Chẳng dấy mọi trần cấu
Gìn giữ chẳng buông lung
Thần túc Ba-la-mật.
Mắt chẳng đắm sắc ngoài
Lưỡi cũng lại rõ vị
Dứt trừ tưởng tham vướng
Vô hình Ba-la-mật.
Tâm Bồ-tát nhận rõ
Quán tịnh dứt chấp đắm
Đạo theo tuệ bình đẳng
Uy nghi Ba-la-mật.
Trí túc mạng tự biết
Rõ từ xưa đến nay
Tưởng niệm chẳng dấy lại
Hiện sinh Ba-la-mật.
Bậc trí dốc độ đời
Dứt sạch hết các khổ
Chặt đứt gốc sinh tử
Hành khổ Ba-la-mật.
Từ bi hơn mẹ hiền
Tỏa khắp không cao thấp
Trong chẳng tự thấy thân
Dứt tham Ba-la-mật
Đức thấm vô lượng cõi
Chẳng cần có người hay
Cũng không tự xưng khen
Pháp thân Ba-la-mật.
Lại theo chư Phật nhận
Tuệ không, vô lượng pháp
Cõi khổ tự nhiên dứt
Bất sinh Ba-la-mật.
Đạo theo Tuệ bình đẳng
Chẳng nhiễm tưởng ba cõi
Từ ấy đạt thần túc
Vô ngã Ba-la-mật.
Phàm phu bốn trói buộc
Chẳng rời khổ ba cõi
Sinh dứt chẳng tạo nữa
Tuệ thông Ba-la-mật.
Từ trong vô số kiếp
Định ý chẳng lầm lạc
Ý cũng không dời đổi
Cõi gốc Ba-la-mật.
Thần trí chẳng bờ bến
Hằng diệt mọi tham chấp
Đạt được Nhẫn bất khởi
Tịch diệt Ba-la-mật.
Quán bảy pháp Tuệ đạo
Pháp giới không mịt mờ
Nhất tướng vượt nghe thấy
Vô hình Ba-la-mật.
Nê-hoàn dứt sinh diệt
Dấu hành cũng không còn
Năng lìa mọi bỉ thử
Theo hành Ba-la-mật.
Vô minh gốc các pháp
Lưu chuyển mười hai biển
Thức không bị cấu nhiễm
Dứt chấp Ba-la-mật.
Bốn Thánh đế như nhiên
Phát sinh mọi đạo quả
Ý diệt nhờ bốn Thiền
Định ý Ba-la-mật.
Như Lai tám giải thoát
Dứt vượt mọi khổ lạc
Năng trừ kiết hiện có
Diệt nạn Ba-la-mật.
Không dựa, đắm ba cõi
Đứng vững nơi phiền não
Tu tập tuệ thần thông
An lạc Ba-la-mật.
Không trụ, không vãng lai
Cũng chẳng hoại pháp tánh
Phiền não vĩnh viễn dứt
Chẳng biến Ba-la-mật.
Như sắc vốn không sắc
Tánh sắc luôn như nhiên
Thấu tỏ khổ ba đời
Ý diệt Ba-la-mật.
Chẳng nhận trần cấu ngoài
Định ý dứt tưởng khác
Sinh dứt, chẳng tạo tiếp
Không thọ Ba-la-mật.
Biến hiện thành vô số
Trọn chẳng hề vì mình
Tuệ đạo vượt ba ngại
Cõi gốc Ba-la-mật.
Nhập định trừ ba tưởng
Chẳng thấy ta, người, mạng
Giữ tin không dong ruỗi
Các trí Ba-la-mật.
Pháp không, vô tướng, nguyện
Quán Tam-muội Thánh đạo
An nhiên dốc ý dứt
Đem lại Ba-la-mật.
Đạo sinh vô lượng pháp
Từ ấy đạt bờ giác
Thông tỏ ba đời khổ
Thọ vui Ba-la-mật.
Rõ sinh là họa lớn
Xâm phạm hủy pháp giới
Lìa bỏ chẳng tham đắm
Chúng diệu Ba-la-mật.
Từ bi, bốn tâm rộng
Nhuần đượm khắp tất cả
Dẫn dạy không quý tiện
Trí lớn Ba-la-mật.
Bốn đại nhân duyên hợp
Thể tánh không hề chuyển
Muốn đến cửa giải thoát
Ba hướng Ba-la-mật
Như kiếp sắp hỏa thiêu
Chẳng mang lòng sợ hãi
Thông đạt lực như nhiên
Dứt tưởng Ba-la-mật.
Cũng chẳng tự dấy niệm
Nhận rõ từng ấy tưởng
Tuệ Phật là vô cùng
Biển lớn Ba-la-mật.
Công đức vượt mọi hành
Nghiệp gốc thật không lường
Không một chẳng thấy một
Lìa đông Ba-la-mật.
Thệ lớn nguyện đầy đủ
Quán thân không tướng hình
Diệt trừ bốn ma nạn
Trang nghiêm Ba-la-mật.
Gốc các pháp dứt niệm
Nê-hoàn luôn tịch nhiên
Chốn du hóa chư Phật
Tạng sâu Ba-la-mật.
Vô tướng chẳng thể thấy
Từ một nên thành Phật
Tâm lìa bỏ pháp gốc
Nhất nghĩa Ba-la-mật.
Suy cứu mọi đạo quả
Chẳng có ba hố hầm
Tuệ chiếu vượt bờ bến
Gốc đứng Ba-la-mật.
Mọi khó khăn sinh tử
Pháp vô vi an nhiên
Chẳng sinh năm trần cấu
Tổng trì Ba-la-mật.
Du hóa khắp mọi cõi
Giáo hóa cho muôn loài
Trải qua khổ sinh tử
Dứt khổ Ba-la-mật.
Hiện nơi bào thai mẹ
Thật chẳng tham đắm đời
Tâm tịnh như hư không
Tuệ gốc Ba-la-mật.
Chẳng thấy có thọ báo
Mọi tuệ sáng quả chứng
Nhận rõ gốc bốn đường
Dốc tu Ba-la-mật.
Vốn từ vô lượng đời
Pháp giới chẳng nghĩ bàn
Tâm bình đẳng, không hai
Tuệ rộng Ba-la-mật.
Pháp Phật rất thâm diệu
Hai thừa chẳng đạt hết
Vượt hơn vô lượng hành
Dứt nghi Ba-la-mật.
Trước làm sạch nhãn căn
Tâm tịnh tu hạnh gốc
Dốc cầu đạo Bồ-tát
Ý định Ba-la-mật.
Ý vững như Kim cang
Trong lành không cáu bẩn
Lìa trọn cõi Hữu vô
Đạo quả Ba-la-mật.
Xưa kia chư Thế Tôn
An tọa cội Bồ-đề
Hàng phục bốn ma oán
Lực nhẫn Ba-la-mật.
Thần thức nơi hư không
Tâm đầu dứt giận dữ
Phiền não cũng đều lặng
Siêu vượt Ba-la-mật.
Thần lực vượt vô lượng
Hết thảy các thế giới
Cũng chẳng đắm nơi dục
Sạch cấu Ba-la-mật.
Phàm muốn đạt pháp không
Trong ngoài thảy đều tịnh
Nhận rõ tưởng vô thường
Nhân duyên Ba-la-mật.
Ánh sáng chiếu mọi cõi
Xua tan bao tối tăm
Chẳng hề dấy các tưởng
Dứt cấu Ba-la-mật.
Quán Tuệ có ba pháp
Trừ vĩnh viễn ba độc
Chẳng bị nhiễm nơi sắc
Trí hành Ba-la-mật.
Như từ ngàn ức kiếp
Tâm, ý, chí thệ lớn
Chẳng thấy muôn chúng sinh
Giáo định Ba-la-mật.
Tám bậc hành đạo lớn
Trong ngoài tưởng vô ngã
Cõi Phật cõi pháp tịnh
Vô lượng Ba-la-mật.
Người gốc tu hạnh ấy
Cắt đứt mười hai duyên
Trừ tham không vướng hữu
Dốc chí Ba-la-mật.
Nhằm tu theo nẻo người
Trước giữ gìn ba nghiệp
Gốc hành theo mười thiện
Pháp hợp Ba-la-mật.
Gốc ta chẳng tạo si
Căn bản là hiện có
Mười tuệ trí vô lượng
Gốc không Ba-la-mật.
Pháp giới chẳng nghĩ bàn
Pháp vô úy thành tựu
Dứt trọn gốc sinh tử
Gánh vác Ba-la-mật.
Như Lai với từ, tuệ
Nuôi dưỡng không thấp cao
Trừ sạch tâm ô nhiễm
Không mong Ba-la-mật.
Phát tâm hướng Đại thừa
Tiếp độ mọi ngăn ngại
Chẳng thấy gốc sinh tử
Xa lìa Ba-la-mật.
Thệ lớn, chịu đựng khổ
Pháp định ý an lạc
Luôn mang tâm phản tỉnh
Quên báo Ba-la-mật.
Tuệ bình đẳng chúng sinh
Rõ tận mọi cội rễ
Chẳng mang tâm cấu dục
Quyền tuệ Ba-la-mật.
Đạo lớn thật thâm diệu
Chẳng bị bụi dục lay
Ba không rời ý gốc
Rốt ráo Ba-la-mật.
Ở trong hiền kiếp này
Chư Phật hiện ở đời
Cứu khổ dứt ba ngại
Xoay vòng Ba-la-mật.
Thân phóng quang bình đẳng
Tiếp độ vô số loài
Rõ sinh, sinh không rõ
Bạn lành Ba-la-mật.
Quyết thành đạo Vô thượng
Gần gũi Thiện tri thức
Rõ tận cõi gốc khổ
Vô tận Ba-la-mật.
Bốn nẻo không đi đến
Thọ mạng vô số kiếp
Suy cứu ngọn nguồn đạo
Không đổi Ba-la-mật.
Nhằm thấu trọn sinh tử
Chớ đem tâm thoái chuyển
Dũng mãnh không thể hoại
Chí vững Ba-la-mật.
Hành thí dứt mọi ái
Cũng chẳng dấy ba tưởng
Gốc ngọn thảy là không
Tuệ tỏ Ba-la-mật.
Lực đạo như hư không
Chẳng chấp thân năm ấm
Gốc sắc chẳng có sắc
Thanh tịnh Ba-la-mật.
Gốc các Tuệ: vô sinh
Tưởng thường chẳng thật có
Chẳng thấy có giáo hóa
Trí lực Ba-la-mật.
Vô số kiếp quá khứ
Có Phật hiệu như ta
Tu gốc phá bình đẳng
Vô hình Ba-la-mật.
Như Lai biện tài lớn
Tiêu diệt bụi ái dục
Giáo hóa khắp các loài
Tín căn Ba-la-mật.
Có Phật hiệu vô ngại
Vô lượng kiếp khổ hạnh
Ý giữ không phóng dật
Giữ giới Ba-la-mật.
Thứ đến Phật Hoằng Thệ
Giáo hóa chẳng thấp cao
Ý mở như hư không
Nhẫn nhục Ba-la-mật.
Có Phật hiệu Đại Nguyện
Đạt tận gốc tử sinh
Biến hóa thân vô số
Ân cần Ba-la-mật.
Gốc đạo luôn thanh tịnh
Chẳng thấy Tuệ hư không
Vô hình vượt nghe thấy
Từ bi Ba-la-mật.
Thêm vui tám mươi sáu
Nẻo Bồ-tát tu hành
Không còn gốc ba độc
Chẳng dấy Ba-la-mật.
Hiền thánh mười sáu tâm
Rõ thấy không chốn có
Không hủy các pháp giới
Thân không Ba-la-mật.
Trong một tâm một niệm
Chẳng lìa quán thiền định
Lại từ một ý sinh
Tưởng không Ba-la-mật.
Hư không chẳng bến bờ
Ý tịch dứt ô nhiễm
Thảy lìa bỏ không vướng
Định ý Ba-la-mật.
Ta gốc hợp hành này
Tịch nhiên dứt tưởng niệm
Ý nơi hiện tại dừng
Vô ngại Ba-la-mật.
Thiền định ý tự diệt
Quán tịnh dứt ba tưởng
Tuệ đạo tự nhiên tịnh
Dứt nhiễm Ba-la-mật.
Cõi Phật chẳng nghĩ bàn
Cõi chúng sinh cũng thế
Pháp tánh tự nhiên tịch
Vô hình Ba-la-mật.
Năng độ nạn sinh tử
Chẳng niệm khổ ba cõi
Ý nhẫn, tưởng chẳng dấy
Thanh đạm Ba-la-mật.
Nhập định ý ba đời
Rõ tận gốc muôn loài
Tự quán thân trong ngoài
Vô nguyện Ba-la-mật.
Cõi tám bộ quỷ thần
Theo đấy mà giáo hóa
Hiện rõ lực thần thông
Dấu diệt Ba-la-mật.
Phương tiện độ chúng sinh
Chẳng lìa ngọn nguồn không
Nhận rõ bốn Vô úy
Vô ngã Ba-la-mật.
Tư duy thân trong ngoài
Phân biệt không chẳng tuệ
Quán chẳng thấy tôi ta
Pháp ý Ba-la-mật.
Sinh gặp Thánh hiền vui
Tám thông tỏ dứt chấp
Chẳng dấy mọi niệm tưởng
Như huyễn Ba-la-mật.
Chánh pháp không nam nữ
Ý từ tư tưởng sinh
Pháp thâm diệu khó thấy
Rõ ác Ba-la-mật.
Thân phân vô lượng hình
Lại hoàn hợp làm một
Chẳng một ai hay biết
Thân diệu Ba-la-mật.
Như Lai các tướng đủ
Thân sắc đến thế gian
Thần túc để giáo hóa
Không dựa Ba-la-mật.
Phàm phu chưa tu học
Chẳng quán thân trong ngoài
Tuệ giác ngộ thâm diệu
Tướng tốt Ba-la-mật.
Thần túc từ gốc dấy
Pháp ý không thấp cao
Bồ-tát quán vô hình
An lạc Ba-la-mật.
Thiền định dứt niệm mong
Tâm dừng không chốn vướng
Vui thích ao tám giải
Chí thành Ba-la-mật.
Người rõ năm pháp khổ
Quyết tu đạo vô vi
Sáu thông pháp vô lậu
Hiền thánh Ba-la-mật.
Thần thông đến thế gian
Luôn theo luật Thánh hiền
Chẳng quán pháp trong ngoài
Không tên Ba-la-mật.
Học hạnh không kiêu mạn
Tâm không còn đảo điên
Mọi phiền não không dấy
Dứt uế Ba-la-mật.
Như lại quán thây chết
Thẳng niệm tịnh bất tịnh
Trong ngoài không chốn chấp
Sạch mạn Ba-la-mật.
Uy nghi đúng giới luật
Cử động không hư dối
Mọi trí tự giữ gìn
Không dối Ba-la-mật.
Quên thân vì đạo cần
Không bị nhiễm trần cấu
Ngồi nằm tâm luôn định
Tự giữ Ba-la-mật.
Bậc Thánh thương xót đời
Nên mưa pháp cam lộ
Diễn giảng vô lượng tuệ
Nhận hóa Ba-la-mật.
Bố thí rộng ơn ích
Quán tỏ dứt gốc tâm
Xua diệt mọi khổ loạn
Chiến đấu Ba-la-mật.
Tâm nhớ vô lượng pháp
Thị hiện vô số biến
Gốc tuệ luôn thông đạt
Phấn tấn Ba-la-mật.
Pháp trong không chốn niệm
Luôn bị bụi ngoài nhiễm
Dùng trí vô sinh ấy
Theo nguyện Ba-la-mật.
Mọi định tự trang nghiêm
Nhãn thức không dấy tưởng
Đối tượng cũng chẳng có
Không dời Ba-la-mật.
Tu tập mọi trí tuệ
Giải thoát mọi tri kiến
Nhằm uống nước bất diệt
Cam lộ Ba-la-mật.
Quán tịnh không tham đắm
Tuệ đạt không chẳng khác
Nhận rõ bốn đạo quả
Lưu chuyển Ba-la-mật.
Như có bậc Sĩ phu
Cõi này chịu phiền não
Tâm tuệ không cấu nhiễm
Theo nguyện Ba-la-mật.
Tướng tướng thảy có báo
Chẳng có hành có pháp
Vượt cả bốn Thiền hành
Sinh tận Ba-la-mật.
Hành gốc từ đời trước
Không sân hận với người
An nhiên lìa tám nạn
Siêu việt Ba-la-mật.
Chỗ tưởng niệm người thường
Hội hợp có biệt ly
Tâm thệ lớn ngoài Thánh
Phân biệt Ba-la-mật.
Dùng không soi gốc có
Rõ suốt ngoài có không
Thân lụy tự nhiên dứt
Vô kiến Ba-la-mật.
Đi đến cõi Hư không
Mau chóng chẳng chốn ngại
Chẳng nghĩ pháp trung gian
Hợp với Ba-la-mật.
Rõ gốc là một pháp
Chí cầu đều có khác
Theo đời nhiễm sắc ấy
Cởi buộc Ba-la-mật.
Nhận rõ gốc ba độc
Hành tận mới hợp hành.
Tỏ gốc chẳng có ngã
Gốc thân Ba-la-mật.
Tâm đạt được tự tại
Xem dục như lửa hừng
Tiêu diệt năm đường khổ
Trong lành Ba-la-mật.
Vô nguyện nơi ba cõi
Tham đắm năm thứ dục
Trọn lìa tám vô gián
Ngôn thuyết Ba-la-mật.
Sinh diệt chẳng hề định
Tổng trì chẳng hề quên
Hết thảy trí tuệ đủ
Rộng nghe Ba-la-mật.
Thọ tuệ có bốn pháp
Người biết mình chẳng rõ
Duyên ấy đạt bảy không
Mau đạt Ba-la-mật.
Phật đạo khó thấu tận
Chẳng phải tâm chốn lường
Quán không nẻo tất tỏ
Bảy giác Ba-la-mật.
Nhận rõ ba bảy pháp
Đường giác ngộ Như Lai
Một ý không dấy tưởng
Danh, thân Ba-la-mật.
Pháp xa gần gồm thức
Chẳng niệm nẻo vô ngại
Mười hiệu mỗi mỗi khác
Vô số Ba-la-mật.
Trao truyền pháp thâm yếu
Tâm không chút khiếp nhược
Vô tướng dứt nguyện cầu
Trí lực Ba-la-mật.
Vào đúng tám bậc tuệ
Chẳng hoại hành tánh không
Tự tư duy pháp trong
Đạt quả Ba-la-mật.
Danh sắc biến từng ấy
Ái gây bệnh, phiền não
Chẳng thể đạt gốc không
Khéo quán Ba-la-mật.
Mười pháp không chẳng biến
Ý nhớ tưởng tham đắm
Chẳng niệm từ ngoài vào
Giới hạn Ba-la-mật.
Thương xót người đời khổ
Lo sợ không cớ duyên
Tạo lập mọi phương tiện
Hóa hiện Ba-la-mật.
Tâm bền như Kim cang
Chẳng gì hủy hoại được
Đem pháp cam lồ tưới
Thâm yếu Ba-la-mật.
Nhân gốc tuệ hư không
Giải thoát không chốn ngại
Trí sáng xua cấu nhiễm
Thấy nghe Ba-la-mật.
Biết giữ luật Thánh hiền
Giới tâm định văn tuệ
Ý chí đạo lực mạnh
Không thiếu Ba-la-mật
Rõ thân gốc vô hình
Pháp sinh tử thiêu đốt
Trong lặng về hư tịch
Cởi buộc Ba-la-mật.
Kẻ trí theo đời đổi
Trọn chẳng đắm dục lạc
Trừ kiết dứt gốc khổ
Tôn thượng Ba-la-mật.
Bậc Thế Hùng trong đời
Hành qua vô lượng kiếp
Chân thành không khinh mạn
Ngôn hợp Ba-la-mật.
Tâm niệm chẳng nghĩ bàn
Đạt đến Pháp tạng sâu
Nhận rõ cõi Như Lai
Đạo giác Ba-la-mật.
Như Lai mười cú nghĩa
Mỗi mỗi không hình tướng
Tịch nhiên dứt âm thanh
Thọ ký Ba-la-mật.
Quán thân không, vô hình
Thanh tịnh không chốn nhiễm
Tăng thêm gốc không pháp
Hành tận Ba-la-mật.
Như Lai thọ ký văn
Như hư không biến đổi
Chẳng thấy gốc sinh diệt
Gốc tịnh Ba-la-mật.
Chánh giác chốn dạy truyền
Chẳng lìa bỏ muôn loài
Khiến thảy được che chở
Không sánh Ba-la-mật.
Vì người tạo cầu cống
Hết thảy pháp suy tìm
Dần dần vào kho sâu
Lìa khổ Ba-la-mật.
Giáo hóa muôn chúng sinh
Chẳng rời cảnh giới pháp
Quyết tới chốn đạo tràng
Tự giữ Ba-la-mật.
Chúng sinh nẻo hướng tới
Quyết quy về cửa đạo
Mọi trí tuệ tự tại
Dứt nạn Ba-la-mật.
Cùng đời tạo đuốc sáng
Vì chúng sinh làm mắt
Khiến rõ nẻo hướng về
Đạo lớn Ba-la-mật.
Mười lực hiện ở đời
Đoạn trừ mọi khổ não
Trí tuệ dứt mọi lỗi
Thần tuệ Ba-la-mật.
Vui ở chốn tĩnh vắng
Tu tập gốc các hạnh
Năng biến hiện muôn loài
Đường nẻo Ba-la-mật.
Ở trong vô lượng kiếp
Giữ khổ chẳng rời khổ
Đầy đủ mười pháp báu
Không lìa Ba-la-mật.
Định quán như cõi không
Năng tỏa chiếu khắp chốn
Tự quán và quán người
Cùng tánh Ba-la-mật.
Quán quốc độ chư Phật
Mọi trí tự trang nghiêm
Du hóa khắp mười phương
Tịch nhiên Ba-la-mật.
Lại có vô lượng pháp
Như Lai đã nêu giảng
Tiêu diệt gốc phi pháp
Kiên cố Ba-la-mật.
Chúng sinh hợp giáo hóa
Nghe pháp liền được ngộ
Hạng ấy duyên đời trước
Mau đạt Ba-la-mật.
Hết thảy gốc các pháp
Chẳng có cũng chẳng không
Đạo từ dứt tưởng sinh
Tám pháp Ba-la-mật.
Trí tuệ chiếu vô lượng
Như Sư tử vô úy
Quán rõ pháp vô thường
Vô sinh Ba-la-mật.
Thuyết pháp không có thuyết
Độ người không có độ
Phương tiện qua trăm kiếp
Dứt nhiễm Ba-la-mật.
Chẳng chìm cũng chẳng mất
Tỏa chiếu khắp mọi loài
Nên rõ tuệ Như Lai
Không dục Ba-la-mật.
Thuyết pháp không pháp tưởng
Chẳng thấy tôi–ta, người
Đại Từ vượt có không
Chuyển luân Ba-la-mật.
Đàn chim vui nơi ao
Sen xanh, hoa phù dung
Thiền tịch trừ sạch tưởng V
ô sự Ba-la-mật.
Thuyết pháp có ba việc
Dứt chấp, gốc ngọn không
Hóa độ vô lượng cõi
Không dựa Ba-la-mật.
Luôn nhớ cội nguồn người
Quan sát tâm ý thức
Chẳng lìa thệ Bồ-tát
Rốt ráo Ba-la-mật.
Theo thời hành phương tiện
Không lấy khổ lay tâm
Ý lìa trọn tăng giảm
Như pháp Ba-la-mật.
Nhãn thức chấp huyễn thuật
Chẳng thấy có nơi sinh
Nhĩ thức nghe thanh ấy
Tỏ không Ba-la-mật.
Như nhà đại ảo thuật
Hóa hiện đồ ăn uống
Tỷ thức mà phân biệt
Hương xông Ba-la-mật.
Chốn tạo của hóa hiện
Nghĩa ấy chẳng thể bàn
Muốn suy cứu đạt được
Vị thức Ba-la-mật.
Ta vốn tạo thêm vui
Tưởng thân gốc các pháp
Thâu phục ý an nhiên
Quyền hiện Ba-la-mật.
Dùng âm hưởng thanh tịnh
Lan khắp cõi mười phương
Hương giới đức cũng thế
Không phạm Ba-la-mật.
Huyễn thuật chẳng chân thật
Dối lừa kẻ ngu si
Pháp đúng đắn dẫn đường
Cõi chân Ba-la-mật.
Suy tìm gốc muôn loài
Ngoài Thánh, ai lường nổi?
Quyền hóa bậc Đại thánh
Lập giáo Ba-la-mật.
Thanh tịnh như hoa sen
Trọn chẳng nhiễm trần cấu
Vượt hẳn mọi nẻo hành
Giữ ý Ba-la-mật.

Hành vượt quá ba cõi
Vô hình chẳng thấy nghe
Chiếu khắp cả tam thiên
Pháp từ Ba-la-mật.
Trong khoảng một ý niệm
Mọi tướng tốt gồm đủ
Chẳng hề nhiễm phiền não
Cõi không Ba-la-mật.
Như tuyên giảng rõ pháp
Thấm nhuần khắp mọi loài
Bốn đế tướng như nhiên
Dứt khổ Ba-la-mật.
Thanh tịnh khắp cõi Phật
Chẳng có tâm ba thừa
Đạo giáo tự nhiên thông
Định ý Ba-la-mật.
Gốc người từ không sinh
Pháp giới không tăng giảm
Không trái gốc các pháp
Phương tiện Ba-la-mật.
Huyễn hóa không chân thật
Dấu hành vượt ba cõi
Qua suốt vô lượng nước
Thông đạt Ba-la-mật.
Dứt tưởng mọi chúng sinh
Thức dựa không rõ tuệ
Hiền thánh được vãng lai
Thấu triệt Ba-la-mật.
Tánh tự nhiên như thế
Tuệ pháp thêm tăng trưởng
Gốc bốn đại như nhiên
Đầu cuối Ba-la-mật.
Chẳng vướng tôi, ta, người
Thọ mạng gốc mọi hành
Một tướng, không có tướng
Vô hình Ba-la-mật.
Vô số các cõi Phật
Đạo tràng Phật trang nghiêm
Hào quang Phật diễn bày
Pháp bảo Ba-la-mật.
Giữ ý dứt vọng loạn
Trừ tận tâm ba độc
Bình đẳng không lắm mối
Thành tín Ba-la-mật.
Thức dựa từ năm đường
Chẳng thể cởi buộc trói
Cứu vớt ngọn nguồn khổ
Xa lìa Ba-la-mật.
Tuy lại chịu thai mẹ
Chẳng bị dục làm nhiễm
Vĩnh viễn lìa ba độc
Giải thoát Ba-la-mật.
Pháp Phật thật thâm diệu
Thần lực vượt ba cõi
Hiện hình nơi năm trược
Nhẫn nhục ba-la-mật.
Nếu lại gặp khổ vui
Tâm chẳng sinh tăng giảm
Ý vững như hư không
Không cõi Ba-la-mật.
Đạo chẳng từ không sinh
Cũng chẳng lìa tâm người
Thân phân khắp hư không
Diệt tận Ba-la-mật.
Chẳng vướng tôi, ta, người
Chẳng hoại gốc vô tướng
Một hành thành Chánh giác
Quán đời Ba-la-mật.
Chẳng sinh cũng chẳng diệt
Gốc sinh tử cũng không
Từ đấy đến bờ giác
Siêu việt Ba-la-mật.
Mọi khổ gốc vô hình
Trí gốc từ cảnh giới
Tâm thức chẳng thể hủy
Hành huyễn Ba-la-mật.
Gốc rễ huyễn có hai
Hành huyễn, trí huyễn sâu
Năng tỏ pháp huyễn ấy
Vô ngại Ba-la-mật.
Trí huyễn vượt ba cõi
Hành huyễn cũng như thế
Tám đường chánh thanh tịnh
Đạo phẩm Ba-la-mật.
Đời huyễn chẳng chân thật
Thánh hiền không tham đắm
Kẻ ngu ôm tưởng thường
Tuệ thông Ba-la-mật.
Sáu trần ngoài sáu nhập
Mười hai pháp dẫn đưa
Danh sắc do đắm lạc
Duyên tưởng Ba-la-mật.
Hành theo ngu lầm sinh
Trôi nổi vô số niệm
Như nên niệm hữu tình
Đầy đủ Ba-la-mật.
Hư không chẳng cùng tận
Cũng chẳng thấy dấu hành
Tìm được bờ sinh tử
Tự nhiên Ba-la-mật.
Thọ mạng người ngắn dài
Đời này như đời sau
Chỉ với đạo tịch nhiên
Tự tại Ba-la-mật.
Pháp giới đều có tánh
Chẳng thấy thọ nhập xứ
Không dựa, chẳng thể nhiễm
Tâm mở Ba-la-mật.
Vô số các cõi Phật
Trí pháp vượt nghĩ bàn
Biển tuệ chẳng thể lường
Thọ nhập Ba-la-mật.
Trí người không tăng giảm
Thánh hiền hành bình đẳng
Nhận rõ Không, Tuệ không
Che phủ Ba-la-mật.
Vốn từ vô số đời
Khổ hạnh thật chẳng lường
Chẳng niệm về số kiếp
Nhàn tĩnh Ba-la-mật.
Nhớ lại trời Đâu-thuật
Giảng giải pháp vô hình
Dẫn đường vô lượng kẻ
Không hai Ba-la-mật.
Với vui chẳng cho vui
Với khổ cũng chẳng buồn
Ngộ chân lý đạt đạo
Chân thật Ba-la-mật.
Giáng trần cõi Diêm-phù
Chuyển pháp nơi Lộc dã
Bỏ hết đời uế trược
Dứt mong Ba-la-mật.
Hạnh Bồ-tát thành tựu
Chẳng đắm bụi sáu trần
Trí học pháp thâm diệu
Kiên cố Ba-la-mật.
Trí dùng phương tiện khéo
Thâm nhập không chướng ngại
Nhận rõ vô lượng thân
Tại chốn Ba-la-mật.
Siêu vượt vô số kiếp
Tận cùng gốc tử sinh
Trang nghiêm cõi Phật tịnh
Vi diệu Ba-la-mật.
Người nên tin cội nguồn
Chẳng đọng nơi sinh tử
Tâm chánh không tưởng loạn
Nhất tưởng Ba-la-mật.
Hành thí chẳng thấy thí
Cũng dứt tưởng khứ, lai
Quán vật như hư không
Dứt chán Ba-la-mật.
Xem đời chẳng có đời
Cũng không ba đường khổ
Tự cứu, lại cứu đời
Đại từ Ba-la-mật.
Như thấy muôn chúng sinh
Tham đắm nơi ba cõi
Dùng chánh giáo khuyên dẫn
Đại bi Ba-la-mật.
Đến khắp vô lượng cõi
Giữ tin như vầng sáng
Dáng hòa luôn nhất tâm
Hoan hỷ Ba-la-mật.
Bồ-tát mới phát tâm
Đâu chỉ vì một người
Cõi tế độ mênh mông
Buông xả Ba-la-mật.
Như ta lúc mới sinh
Cõi Phật ánh vàng ròng
Trang nghiêm nơi đạo tràng
Thần cảm Ba-la-mật.
Danh tưởng chẳng tự diệt
Cũng chẳng đắm thọ mạng
Không, Vô nguyện, Vô tướng
Căn môn Ba-la-mật.
Vốn từ tuệ bình đẳng
Nay tự đạt Chánh giác
Chẳng lìa ý kim cương
Ba quán Ba-la-mật.
Ân cần với đạo đức
Ngày đêm thường kinh hành
Pháp thuyết giảng cùng nghĩa
Tiến tới Ba-la-mật.
Biết đủ, nẻo thứ nhất
Ý xả dứt mọi tham
Ba mươi bảy phẩm đạo
Vô vi Ba-la-mật.
Cõi Bồ-tát thanh tịnh
Tộc họ chẳng lầm lẫn
Thường sinh nhà chân chánh
Phú quý Ba-la-mật.
Giáng thần nơi thai mẹ
Thị hiện tướng hài nhi
Tâm luôn tịnh, không cấu
Biến hóa Ba-la-mật.
Đã ra khỏi thai mẹ
Đưa chân đi bảy bước
Độ gồm đủ bảy cai
Thị hiện Ba-la-mật.
Thường an tọa tòa báu
Hiện dùng nước thơm tắm
Vô lượng chư Phật đến
Khuyên tiến Ba-la-mật.
Đủ ba mươi hai tướng
Tám mươi vẻ trang nghiêm
Trời đất sáu chấn động
Dung nhan Ba-la-mật.
Các pháp không hình tướng
Hiện dùng pháp sắc hình
Riêng bước không kẻ sánh
Tối tôn Ba-la-mật.
Mỗi mỗi nghĩ pháp giới
Không mất thệ nguyện gốc
Mọi pháp thảy lặng yên
Tịch nhiên Ba-la-mật.
Tám bậc hành Thánh hiền
Hành chỉ quán dứt tưởng
Chẳng rời Không, Tuệ không
Nhất nhập Ba-la-mật.
Thường đem đạo pháp diệu
Giảng trao các pháp môn
Khuyên dẫn hết mọi người
Âm pháp Ba-la-mật.
Mười thiện gốc mọi hành
Không đắm, chẳng thể nhiễm
Chuyên tu tất thành tựu
Bất thoái Ba-la-mật.
Người đời ôm lòng tham
Mãi chìm nơi tâm tối
Vô lượng pháp dẫn dắt
Tu tập Ba-la-mật.
Như Lai không chốn chấp
Thọ pháp chẳng xa lìa
Lìa trọn nơi chúng sinh
Riêng trội Ba-la-mật.
Tuy chốn sống vương cung
Tịch tĩnh nhớ nghĩ đạo
Chẳng ham năm dục lạc
Dứt uế Ba-la-mật.
Quán thân như cây khô
Cũng giống tro mục nát
Tự xem không thức tưởng
Phát dừng Ba-la-mật.
Một số chẳng lìa một
Chỉ quán hạnh nguyện gốc
Ý trụ nơi trước mắt
Trí đạo Ba-la-mật.
Người mãi đắm sinh tử
Chẳng rõ gốc ngọn không
Nên lìa chẳng gốc buộc
Tổng trì Ba-la-mật.
Sở dĩ đạt bốn nguyện
Trí nhanh thu nghĩa pháp
Tuyên giảng vô lượng nghĩa
Thích ứng Ba-la-mật.
Vô số đại Thánh đến
Nghe giáo pháp không chán
Trí lớn đạt bình đẳng
Nhiều tuệ Ba-la-mật.
Vả lại nơi vô lượng
Các số kiếp thành bại
Chưa tận Như Lai tạng
Xa lìa Ba-la-mật.
Một đời trăm ngàn đời
Nhằm rõ Đức Như Lai
Chưa có những loại ấy
Rộng lớn Ba-la-mật.
Hư không có cùng tận
Tu-di được nêu lường
Đâu có đại Đạo sư
Vô hạn Ba-la-mật.
Từng qua vô số kiếp
Tích lũy các gốc đức
Hành dứt, chẳng tạo tiếp
Lưu chuyển Ba-la-mật.
Thế Hùng từ che khắp
Nhuần thấm cả muôn loài
Nghe pháp chẳng dấy nghi
Tin hiểu Ba-la-mật.
Dũng mãnh vượt chúng sinh
Tâm chẳng hề hèn kém
Hàng phục hết thảy ma
Ý nhẫn Ba-la-mật.
Ta xưa phát thệ nguyện
Chẳng hề tiếc thân mình
Nên tự giữ nẻo riêng
Kim cang Ba-la-mật.
Như trung gian có nghi
Chẳng thành Tối chánh giác
Chứa công đức vô lượng
Người quý Ba-la-mật.
Đạo huyền diệu như vậy
Pháp tạng vượt nghĩ bàn
Vượt hẳn lối ba cõi
Thuần thục Ba-la-mật.
Nhất tướng vượt nghe thấy
Tánh chân như cũng vậy
Lìa gốc, đạt nơi ngọn
Vô ngại Ba-la-mật.
Chẳng dạy tự nhiên ngộ
Nhất Thiết Trí không thầy
Riêng thiện chẳng chốn lo
Dứt oán Ba-la-mật.
Dứt sáu mươi hai kiến
Các lưới vây ái dục
Cửa sinh tử lấp kín
An lạc Ba-la-mật.
Tâm dừng, ý tự diệt
Tâm chẳng vướng ô nhiễm
Tâm mở như biển rộng
Thuận hợp Ba-la-mật.
Quán thân như thù nghịch
Mọi chân lông thải uế
Nhận rõ pháp trong ngoài
Rõ gốc Ba-la-mật.
Chỉ trong một tâm niệm
Giong trôi chẳng thể ngự
Đến ngồi cội Bồ-đề
Thệ lớn Ba-la-mật.
Hành pháp như hoa sen
Luôn dùng ba nẻo dạy
Tuy sống nhưng không nhiễm
Dốc ý Ba-la-mật.
Mọi ý như đạo lớn
Hằng dứt tâm nhỏ hẹp
Dứt ba mươi ba pháp
Sạch cấu Ba-la-mật.
Người nên cầu pháp chính
Phân biệt pháp trong ngoài
Chẳng lìa bỏ tư duy
Tinh tấn Ba-la-mật.
Quán thân nên quán pháp
Năm ấm luôn tụ tan
Như xem ngọc nơi tay
Chân đế Ba-la-mật.
Phá trừ bốn ma uế
Hủy hoại núi kiêu mạn
Lửa tuệ đốt ba độc
Xả lìa Ba-la-mật.
Các vị nếu có nghi
Đều tự nêu bày gốc
Nên đem đèn trí tuệ
Tỏa sáng Ba-la-mật.
Dưới chân người tướng quý
Đường chỉ in rõ nét
Mọi loài thấy tướng ấy
Ân tuệ Ba-la-mật.
Đùi nai tướng bền chắc
Trong ngoài hiện sáng rõ
Chân đứng luôn vững vàng
Đoan nghiêm Ba-la-mật.
Da lông rất mịn màng
Sen hồng chẳng nhiễm nước
Mọi tướng tốt thảy đủ
Chân bước Ba-la-mật.
Lúc ta vừa cất chân
Vào thành lớn khất thực
Phước giúp không giàu nghèo
Chẳng phân Ba-la-mật.
Khất thực khắp chốn xong
Trở lại nơi tinh xá
Đạo pháp tự an vui
Tư duy Ba-la-mật.
Ngày đêm thường kinh hành
Xem ai nên độ trước
Chẳng trái gốc thệ lớn
Thanh tịnh Ba-la-mật.
Do vậy nên tự tu
Chẳng tranh với thế tục
Tự lìa, giúp người lìa
Hướng lìa Ba-la-mật.
Bốn đại đều có tính
Cao thấp cũng chẳng đồng
Do thức khéo phân biệt
Nghĩa pháp Ba-la-mật.
Bồ-tát tự quán không
Chẳng trái, luôn xét kỹ
Ngăn giữ mọi nghiệp ác
Tuệ tỏ Ba-la-mật.
Quán rõ các quốc độ
Chẳng dấy tưởng khổ vui
Tỏ các pháp thâm diệu
Pháp lành Ba-la-mật.
Nên tiến, biết dốc tiến
Cũng chẳng mang hồ nghi
Nẻo xuất không hai ngã
Hư tịch Ba-la-mật.
Quán trọn gốc các hành
Thọ báo cũng thanh tịnh
Chẳng mong tạo công đức
Thí quên Ba-la-mật.
Quá khứ chẳng sinh lại
Vị lai chẳng thể thấy
Hiện tại pháp tự nhiên
Nguyện cầu Ba-la-mật.
Nê-hoàn không thể tánh
Cũng không thọ, nhập, xứ
Quán pháp báo các thọ
Rõ gốc Ba-la-mật.
Tam-muội định, ý tĩnh
Vĩnh viễn dứt ý loạn
Vô thường, khổ, vô ngã
Hành thể Ba-la-mật.
Quan sát pháp như thật
Rõ một chẳng thể động
Chẳng hoại gốc tâm pháp
Tự nhiên Ba-la-mật
Thảy rõ pháp vô ngã
Chẳng thấy sinh nối tiếp
Chuyển các pháp xoay vòng
Rộng giúp Ba-la-mật.
Các pháp tánh năng diệt
Cũng chẳng cầu giải thoát
Dốc tin đến năm nẻo
Dứt sinh Ba-la-mật.
Hành Như Lai cực diệu
Tâm ý thức cũng thế
Đạt được tâm vô sinh
Thông tỏ Ba-la-mật.
Ta tính từ chốn gốc
Sống trải hằng sa kiếp
Công sức tự nhiên bày
Dấu hành Ba-la-mật.
Từ cõi gốc sinh tử
Như huyễn, chẳng chân thật
Tịch diệt chẳng thể nhiễm
Ẩn chứa Ba-la-mật.
Hiền thánh mười hai phẩm
Thảy quay về vô vi
Vô sinh nên chẳng sinh
Hành thắng Ba-la-mật.
Nhớ xưa nơi rừng sâu
An tọa tư duy đạo
Hình thể luôn ngay ngắn
Sơ thiền Ba-la-mật.
Lại nơi tòa Sư tử
Chốn giảng đường rộng lớn
Chẳng tưởng chư Thiên giữ
Nhị thiền Ba-la-mật.
Lại trong hiền kiếp ấy
Nơi thành lớn Hộ pháp
Tự ẩn cầu chánh pháp
Tam thiền Ba-la-mật.
Như nay nơi tòa này
Diễn rộng vô lượng pháp
Trong ngoài không chốn ngại
Tứ thiền Ba-la-mật.
Hành đạo không ô nhiễm
Chẳng dấy từng ấy niệm
Nên tự đạt tôn quý
Lìa thế Ba-la-mật.
Như mặt trời vừa tỏa
Khiến người người đều thấy
Ta nay giảng đạo pháp
Hiện rõ Ba-la-mật.
Vô số a-tăng-kỳ
Như Lai vượt nghĩ bàn
Mỗi mỗi giảng pháp khắp
Vô sinh Ba-la-mật.
Chính khiến trăm ngàn ức
Bảy báu khắp mọi cõi
Chẳng bằng một ý niệm
Ý dốc Ba-la-mật.
Chẳng khởi cũng chẳng diệt
Rõ từ gốc đến nay
Quán thông tỏ ba đời
Phạm hạnh Ba-la-mật.
Như nên quý gốc tuệ
Thứ lớp luôn thuận hợp
Tu đạo không hai tâm
Huyền tịch Ba-la-mật.
Đại Từ chẳng nghĩ bàn
Cứu độ khắp muôn loài
Tiếng gầm rống sư tử
Nghe khắp Ba-la-mật.
Như có muôn chúng sinh
Tin vui pháp không, vô
Thuận lý không chốn phạm
Hành đạo Ba-la-mật.
Siêng tu tập sáu pháp
Vui tịch tĩnh dứt phiền
Tự tỏ hành mạng trước
Rõ gốc Ba-la-mật.
Đời này nhận thai mẹ
Dứt dục gốc tu hành
Căn thức mạng thảy yên
Thọ ký Ba-la-mật.
Các pháp không nhiễu loạn
Pháp thanh tịnh tu tập
Niệm sinh lìa gốc sinh
Gốc không Ba-la-mật.
Người qua năm nẻo sâu
Như sông xuôi biển rộng
Vút nhanh không trở lại
Hướng về Ba-la-mật.
Luôn nghĩ khổ thế gian
Niệm lìa chẳng gắn bó
Riêng trôi chẳng chút lo
Vô song Ba-la-mật.
Như gieo trồng hạt giống
Lúa mè cho quả, hoa
Hạt gốc chẳng sinh mầm
Biến đổi Ba-la-mật.
Đời người chẳng học đạo
Đến chết mới hối hận
Muốn lìa chớ biếng trễ
Tu học Ba-la-mật.
Như muốn nhổ gốc rễ
Thức chứ lại gieo trồng
Dứt diệt nên thuận hợp
Hương xông Ba-la-mật.
Quán các pháp thế gian
Thảy không, chẳng chốn có
Nên quán pháp thị phi
Bất động Ba-la-mật.
Khuyên giúp các nẻo phước
Mỗi mỗi không chốn ngại
Đạt quả mười trụ hạnh
Nhất sinh Ba-la-mật.
Quán rõ các pháp môn
Pháp Tổng trì luôn giữ
Mọi pháp giới tương ứng
Dứt kiết Ba-la-mật.
Như đi khắp hư không
Thần túc luôn tự tại
Dứt tưởng về ta, người
Tập hành Ba-la-mật.
Tư duy mỗi mỗi pháp
Nhẹ bước nên ung dung
Lấy thân lường biết không
Thần túc Ba-la-mật.
Quán gốc người như thật
Hành đạo luôn thích hợp
Chẳng dấy tâm nhị kiến
Chánh định Ba-la-mật.
Như xem mặt trong gương
Đã thực không cấu uế
Phiền não tự nhiên diệt
Trăm phước Ba-la-mật.
Nguyện trước chẳng thể biết
Hành chứa nay đã đạt
Thành tín như nhật hiện
Chọn pháp Ba-la-mật.
Nhất niệm nhập cõi diệu
Tìm cầu vô lượng pháp
Ý khiêm cung từ tốn
Kiên cố Ba-la-mật.
Bồ-tát có tám pháp
Tu tập đến đạo tràng
Tuệ không chẳng vướng không
Dứt tưởng Ba-la-mật.
Như muốn dựa tuệ không
Rõ không chẳng chân thật
Gốc tuệ rõ ba ngại
Tướng không Ba-la-mật.
Có pháp tên Chiến cách
Định Phấn tấn vô úy
Chẳng hề mang khiếp nhược
Các trí Ba-la-mật.
Nhân duyên hổ tương sinh
Sinh tử là gốc đạo
Hai việc không rời nhau
Dứt khổ Ba-la-mật.
Một đời chẳng căn bản
Cũng chẳng gốc chúng sinh
Thức thần tham đắm hữu
Giả hiệu Ba-la-mật.
Đạo chân không hình chất
Vi diệu chẳng nghĩ bàn
Đạo thật chẳng có đường
Chấn động Ba-la-mật.
Quán cõi như Phật tịnh
Thanh tịnh không cấu nhiễm
Thường đem đạo bình đẳng
Thần thông Ba-la-mật.
Bồ-tát luôn xem xét
Chẳng vướng pháp hình tướng
Biết sống vượt năm đường
Không tên Ba-la-mật.
Hoặc dốc tu một pháp
Vượt hơn các nẻo hành
Tự nhiên đạt tối thắng
Vượt bậc Ba-la-mật.
Quán không tất cả người
Tâm dừng không chốn niệm
Hợp nhất không cấu uế
Giới hạn Ba-la-mật.
Đức Đại Thánh vô lượng
Chẳng hề nhiễm dục trần
Rõ tận gốc phiền não
Thăm thẳm Ba-la-mật.
Gốc không có năm nẻo
Do trần cấu mà sinh
Huyễn hóa tưởng chẳng thường
Tuệ thánh Ba-la-mật.
Các pháp cùng thọ nhập
Nẻo tu tập Bồ-tát
Chẳng thấy gốc mọi khổ
Vô ngã Ba-la-mật.
Cũng không nơi số kiếp
Mầm sinh tử vô hình
Vị lai luôn trôi đi
Nhanh chóng Ba-la-mật.
Nhận rõ bốn vô thường
Thân khổ, không, vô ngã
Dùng tuệ tự trang nghiêm
Tu tập Ba-la-mật.
Như người muốn hành không
Tu thiền nên đạo quả
Ý định không thác loạn
Dốc chí Ba-la-mật.
Miệng phát vô lượng âm
Pháp tánh không bị hủy
Như trăng giữa ngàn sao
Thật quả Ba-la-mật.
Thần túc chẳng thể lường
Biển tuệ như hằng sa
Phương tiện thu tự tại
Thọ nhập Ba-la-mật.
Như nhằm độ chúng sinh
Nhập định quan sát tâm
Trước dùng tuệ dẫn dắt
Dần hiện Ba-la-mật.
Kinh Phật chẳng thể tính
Chỉ Phật mới thấu đạt
Các pháp tướng hợp tướng
Khuyến lạc Ba-la-mật.
Độ thoát hết thảy loài
Kiếp xa gần không hạn
Đạo chân không nam nữ
Thuận hợp Ba-la-mật.
Tu học đạo Bồ-tát
Trước thanh tịnh ba nghiệp
Không hành theo người ác
Gốc tịnh Ba-la-mật.
Luôn nhớ nghĩ đạo pháp
Lìa trọn hành cõi dục
Trung gian không dấy tưởng
Dứt dục Ba-la-mật.
Các pháp không danh hiệu
Chấp sắc mong báo công
Sắc cũng chẳng không gốc
Lìa sắc Ba-la-mật.
Bồ-tát được thọ ký
Như Lai nẻo ấn chứng
Hành dứt, chẳng tạo tiếp
Bổ xứ Ba-la-mật.
Hữu số, gốc vô số
Vô số cũng lại thế
Khởi cũng chẳng thấy dấy
Dứt kết Ba-la-mật.
Dứt sinh chẳng có sinh
Vô sinh cũng như vậy
Rõ sinh là vô thường
Vô sinh Ba-la-mật.
Không có gốc chẳng có
Chẳng có cũng như thế
Tỏ rõ có, chẳng có
Nhất tướng Ba-la-mật.
Một cũng vốn chẳng một
Không một cũng lại thế
Một cũng gốc không trụ
Không tên Ba-la-mật.
Gốc không xuất giả hiệu
Giảm tạm chẳng chân thật
Không chấp quy nẻo diệt
Lo đạo Ba-la-mật.
Người hành từ gốc chứa
Xem đời như huyễn hóa
Chẳng nên dấy nhiều tưởng
Dứt dấu Ba-la-mật.
Trải qua hết thảy kiếp
Giữ sạch lìa số kiếp
Chẳng đắm nơi âm hưởng
Không thanh Ba-la-mật.
Như mắt người trông sắc
Gốc sắc chẳng đợi mắt
Như thức rõ trong ngoài
Không thức Ba-la-mật.
Tiếng, hương, vị thích hợp
Ý pháp cũng như vậy
Thức ấy gốc không có
Tự nhiên Ba-la-mật.
Quán các pháp không sắc
Không thống (thọ) và cánh lạc
Uy nghi mọi hành đủ
Hành tạo Ba-la-mật.
Sinh ấy gốc không có
Thức tham lạc nên sinh
Theo hình thọ sinh mạng
Dứt tham Ba-la-mật.
Thần thức vốn vô hình
Gốc tánh tự nhiên dứt
Sau nhận sáu nhập khổ
Đoạn nhập Ba-la-mật.
Nhớ lìa năm chốn sâu
Tư duy quán hư không
Dựng cao cờ pháp lớn
Sáng rỡ Ba-la-mật.
Dứt tưởng cũng chẳng sinh
Chẳng theo thầy thọ giáo
Ở trong đó tự ngộ
Vượt bậc Ba-la-mật.
Các pháp như hư không
Chẳng phải thuộc nhớ, dục
Mọi âm hưởng thảy đạt
Nghe thuyết Ba-la-mật.
Thanh ấy trong, diệu, tốt
Chỗ nói không trở ngại
Không dấy lại sáu dục
Pháp diệu Ba-la-mật.
Các pháp thật vô lượng
Như Lai thảy vượt hết
Trí đạo thông ba đạt
Chánh quán Ba-la-mật.
Hiện làm thầy lãnh nhận
Không mang ý thấp cao
Ý vượt cả ba cõi
Riêng bước Ba-la-mật.
Không hành, chẳng tạo hành
Gốc hành không nhân duyên
Duyên hết nên không hành
Thần đức Ba-la-mật.
Ba thống (thọ) do khổ vui
Báo ứng theo pháp ấy
Không khổ, không lạc, thống (thọ)
Dứt thọ Ba-la-mật.
Hành thành tựu bảy quán
Ba chốn tự nhiên diệt
Ấm nhập chẳng sinh lại
Dứt ái Ba-la-mật.
Tìm sắc gốc từ không
Do khởi tưởng các pháp
Chẳng phải ngã, tạo gốc
Thấy đúng Ba-la-mật.
Không hành cũng không báo
An tọa dứt mọi niệm
Tư duy tự thành đạo
Thường trụ Ba-la-mật.
Ý giữ không hề động
An nhiên như hư không
Chẳng có cũng chẳng không
Hành khắp Ba-la-mật.
Pháp chuyển không tướng pháp
Huống có kẻ thọ pháp
Thấu đạt thảy không tịch
Rõ thời Ba-la-mật.
Thanh truyền khắp mọi cõi
Đều diễn pháp âm diệu
Gốc thanh là vô sinh
Vô thanh Ba-la-mật.
Luôn giữ gìn thân miệng
Ý chớ nghĩ vạy tà
Gắn đạo chẳng hề trái
Dứt pháp Ba-la-mật.
Tư duy mọi pháp giới
Chẳng hủy nẻo xa pháp
Đầy đủ chín thứ lớp
Pháp giới Ba-la-mật.
Vô úy chẳng thể tận
Chẳng trong ngoài, xa gần
Lìa bốn thứ thọ, nhập
Vô lượng Ba-la-mật.
Chẳng hoại pháp hình sắc
Cũng chẳng cùng tương ứng
Không phá tướng tự nhiên
Tương hợp Ba-la-mật.
Gốc nẻo hành không một
Thâm diệu thật khó lường
Theo cội nguồn hóa hợp
Trí thuận Ba-la-mật.
Như muốn lãnh hội pháp
Pháp hiện có cảnh giới
Liền tìm được cội nguồn
Vô tận Ba-la-mật.
Từ trăm ngàn ức kiếp
Giáo hóa muôn chúng sinh
Khiến thảy đều thành tựu
Phương tiện Ba-la-mật.
Theo thời hiện phương tiện
Chẳng tham đắm ba cõi
Đoạn trừ mọi che phủ
Tuệ tỏ Ba-la-mật.
Tổng trì các cửa pháp
Chẳng mất gốc hành đúng
Chẳng tự đề cao mình
Viên mãn Ba-la-mật.
Pháp sinh chẳng có sinh
Pháp tận chẳng hề tận
Rõ sinh tận gốc không
Tiếng không Ba-la-mật.
Ví như âm thanh người
Bậc Chánh Giác diễn nói
Đều quy về không, vô
Như thật Ba-la-mật.
Các căn không rối loạn
Niệm giữ các tướng đủ
Thanh tịnh quy gốc không
Tuệ đạo Ba-la-mật.
Người buộc vô lượng dây
Chẳng có chốn hoại được
Tự nhiên thông đạt Thánh
Hóa sinh Ba-la-mật.
Như Lai Tối Chánh Giác
Thấu suốt pháp quá khứ
Thảy đều tự nhiên hóa
Tạng sâu Ba-la-mật.
Vị lai có gốc sinh
Thọ khổ thật vô lượng
Phương tiện đoán vị lại
Tận gốc Ba-la-mật.
Hiện tại vô lượng hành
Chúng sinh thật vô số
Theo hình tướng hóa độ
Cõi tịnh Ba-la-mật.
Nên thuyết phẩm pháp môn
Công phước chẳng tận cùng
Chẳng mong cầu phước báo
Cây đạo Ba-la-mật.
Hành thần túc từ gốc
Chỗ pháp thuyết chẳng đồng
Hiện pháp có tăng giảm
Xoay vòng Ba-la-mật.
Trí vô ngại vô lượng
Chốn giảng chẳng hề thiếu
Ý đạo thật thâm diệu
Diễn suốt Ba-la-mật.
Pháp Phật không hai tướng
Chỉ tại thân ý tịnh
Không vướng mắc chốn pháp
Chẳng trụ Ba-la-mật.
Tuy đạt được thần thông
Chẳng học pháp toán thuật
Hành trọn, chẳng gồm đủ
Không lại Ba-la-mật.
Như thật chẳng có một
Cũng chẳng từng ấy tưởng
Hành dứt đạt đến một
Cúng dường Ba-la-mật.
Chư Phật, chư Thế Tôn
Nơi pháp luôn tự tại
Hóa thân luôn tự tại
Pháp pháp Ba-la-mật.
Đã rõ vô số trước
Khó tính vô lượng kiếp
Giáo tận lại hóa tiếp
Ung dung Ba-la-mật.
A-tăng-kỳ vị lai
Vô lượng loài chúng sinh
Biết rõ thực khổ nhọc
Tiếp độ Ba-la-mật.
Quán sát đủ các loài
Vô lượng Phật quá khứ
Cũng giảng pháp chân như
Không dựa Ba-la-mật.
Thật cũng chẳng thật gốc
Thật cũng tự nhiên sinh
Thật cũng chẳng thường trụ
Thân chuyển Ba-la-mật.
Thông văn tự đạo pháp
Nẻo hành không hồ nghi
Chẳng nghi khổ ba đời
Gốc thân Ba-la-mật.
Chẳng tính gốc pháp không
Trí từ vô lượng sinh
Quán rõ đời lầm lạc
Dạy truyền Ba-la-mật.
Từ lúc mới phát tâm
Luôn thương xót muôn loài
Chẳng ở nơi thành ấp
Lìa chúng Ba-la-mật.
Phân biệt chi tiết thân
Mọi uế trược tướng thân
Nhận rõ gốc vô hình
Dứt chấp Ba-la-mật.
Pháp tánh chẳng thường trụ
Cũng chẳng đời nay, sau
Lìa pháp chẳng đạt quả
Vị lai Ba-la-mật.
Cũng chẳng cùng một chốn
Dấu hành đều sai biệt
Cùng quy về diệt độ
Bình đẳng Ba-la-mật.
Thật–không chẳng thể lìa
Huống sẽ không thật không
Niệm thiện dốc sức học
Đạt diệu Ba-la-mật.
Hết thảy mọi tướng đủ
Gốc không là một hình
Tuệ không từ pháp đạt
Tự sinh Ba-la-mật.
Nhớ Phật gốc dứt sân
Mạng hết khéo giác ngộ
Do vậy nay thành Phật
Lập chí Ba-la-mật.
Thọ hình bị phỉ báng
Chẳng hề khuất phục vinh
Nên hiệu Nhân Trung
Tôn Thu ý Ba-la-mật.
Chưa thọ gốc Tuệ không
Ý đạo có dời đổi
Hiện ánh sáng ở đời
Ý phát Ba-la-mật.
Diệt độ có bốn pháp
Đều do gốc ba độc
Danh hiệu Nhân Trung Tôn
Chẳng hoại Ba-la-mật.
Đạo cũng có ba tướng
Gốc pháp tánh chân như
Hiện tại đạt ba báo
Thành tựu Ba-la-mật.
Pháp chân thật Như Lai
Chẳng có thể giữ gìn
Nhận rõ thân gốc không
Đem lại Ba-la-mật.
Thông đạt chẳng thể lường
Tâm hình đều cùng trụ
Đạo tinh luyện tâm cấu
Vãng lai Ba-la-mật.
Tâm ý gốc vốn không
Tự sinh tự nhiên diệt
Gốc ngã cũng tự không
Không tịch Ba-la-mật.
Phật chẳng do ba đời
Nẻo hiện tại vị lai
Chuyển biến chẳng ngừng nghỉ
Nhanh chóng Ba-la-mật.
Tướng pháp luôn tự trụ
Thần thức tự lưu chuyển
Có cõi, chẳng có cõi
Tuệ tĩnh Ba-la-mật.
Pháp của thân có sáu
Chẳng tưởng do ý tạo
Ba mươi bảy hành khổ
Nêu giảng Ba-la-mật.
Chẳng phải chốn tu đạo
Vì thuyết không, vô thường
Các pháp Phật xuất hiện
Thế giới Ba-la-mật.
Thần trí lưỡi dài rộng
Mọi giáo pháp ngôn thuyết
Đều từ công đức thành
Tâm thông Ba-la-mật.
Thi ơn rõ ân nghĩa
Thận trọng nhớ kiêu hãnh
Chỉ đạo tự giúp đỡ
Pháp hiện Ba-la-mật.
Nẻo hành pháp thâm diệu
Thần thông thiền giải thoát
Phương tiện theo thời độ
Các đức Ba-la-mật.
Pháp thân, thân tư duy
Đấy chẳng Tối chánh giác
Đạt tánh Nê-hoàn ấy
Sắc dứt Ba-la-mật.
Thích nghi giáo hóa trước
Chớ để phiền não lôi
Biến hóa mọi thù thắng
Hàng phục Ba-la-mật.
Tâm mới không trải khổ
Hành hóa chẳng thể đạt
Giới thân tự nhiên đủ
Ý đức Ba-la-mật
Ý tin hướng Tam bảo
Khiêm cung chẳng kiêu mạng
Thấu đạt hết gốc khổ
Dứt si Ba-la-mật.
Thức phân biệt các tuệ
Chẳng vướng pháp tôi ta
Tự nhiên thông đạt Thánh
Tự đạt Ba-la-mật.
Nêu rõ mười hai duyên
Mỗi mỗi đều nhận rõ
Ba thuốc trừ ba ái
Thu khẩu Ba-la-mật.
Hóa hiện các quốc độ
Nêu giảng Tuệ hư không
Cũng không thể chấp thân
Rõ chúng Ba-la-mật.
Độ người như hằng sa
Hiểu pháp chẳng thể lường
Du hóa khắp hư không
Hơn hẳn Ba-la-mật.
Tám pháp vô sinh độ
Phương tiện chiếu mọi cõi
Chẳng thấy tướng các pháp
Pháp thường Ba-la-mật.
Các tuệ không chốn ngăn
Tu tập tạo an lạc
Thần tướng nơi đạo lớn
Hướng môn Ba-la-mật.
Tổng trì có mười pháp
Thân, khẩu, ý là gốc
Trừ mười, thành tựu mười
Báo ứng Ba-la-mật.
Năng gắn bó chúng sinh
Thị hiện Tuệ vô thượng
Đức vượt hơn mọi Thánh
Trừ khổ Ba-la-mật.
Vô hình, không, thanh tịnh
Nẻo Chánh giác chẳng thấy
Dẫn dắt đến giải thoát
Cõi đạo Ba-la-mật.
Như ở trong năm kiếp
Cúng dường phụng Hiền thánh
Chẳng như một gốc đạo
Rũ thương Ba-la-mật.
Xưa ta mới thọ ký
Trước đạt tuệ vô sinh
Như trải qua số kiếp
Tuệ không Ba-la-mật.
Phát tâm gốc Chánh giác
Gốc thành tựu mười hiệu
Đã đạt như sở nguyện
Cầu nối Ba-la-mật.
Đức Thánh hơn trời cao
Sáng ngời vượt bờ bến
Hóa độ khắp chúng sinh
Ân nhuần Ba-la-mật.
Tuy giáo hóa trong đời
Lời nghiêm như lời thề
Nêu rộng vô lượng báu
Theo thời Ba-la-mật.
Như người chẳng rõ đời
Vô thường cùng biến đổi
Thọ mạng mãi chồng chất
Trụ kiếp Ba-la-mật.
Như ta nẻo trải khắp
Tự nhận thấy hiện tại
Chán lìa thân năm ấm
Quán tịnh Ba-la-mật.
Tuy muốn đạt Nê-hoàn
Dứt trừ tưởng chấp thân
Tu định niệm hiện tại
Không phạm Ba-la-mật.
Mười tám pháp giữ gốc
Dứt niệm pháp duyên nhập
Chẳng hề dấy vọng tưởng
An lạc Ba-la-mật.
Nhận pháp có ba nghĩa
Ba nghiệp phải dốc giữ
Dứt cầu chẳng niệm không
Thấu đạt Ba-la-mật.
Mỗi mỗi nhận rõ thân
Các pháp Phật cũng thế
Nhập định quán các tưởng
Vô biên Ba-la-mật.
Tạng vô tận chư Phật
Nêu bày vô lượng định
Quán khắp hết mọi cõi
Cứu cánh Ba-la-mật.
Chư Phật luôn uy nghi
Siêng tu giới hết mực
Pháp ra vào tự tại
Thu tâm Ba-la-mật.
Muốn tạo chốn cảm ứng
Trước phải nên nhập định
Thấu tỏ gốc ngọn không
Bình đẳng Ba-la-mật.
Nẻo tu tập gốc Phật
Quán thân không chốn tham
Tự lợi lại lợi người
Cõi hành Ba-la-mật.
Xem xét pháp trước sau
Siêu việt cõi không có
Các tưởng tịch tự tại
Mọi giáo Ba-la-mật.
Pháp về thân có ba
Chẳng phạm giết, dâm, trộm
Dốc sức cầu pháp giới
Hành gốc Ba-la-mật.
Miệng chẳng phạm bốn lỗi
Mọi ngôn thuyết không dối
Tự giữ mình giữ người
Chánh giác Ba-la-mật.
Pháp của ý có ba
Chẳng dấy các tưởng loạn
Đạt chốn trú xứ Phật
Kiên cố Ba-la-mật.
Gốc từ nẻo không lại
Giáo hóa khắp thế giới
Dứt mong, chẳng chấp không
Như thật Ba-la-mật.
Hành từ ba đời ấy
Tham đắm các dục buộc
Ngộ do pháp cõi thực
Nguyện thành Ba-la-mật.
Trí ba đạt, năm thông
Chốn đến không ngăn ngại
Cõi tịnh hóa độ khắp
Thức biến Ba-la-mật.
Gốc không, hiện nay có
Có cũng chẳng gốc sinh
Duyên dẫn đến vui, khổ
Duyên đối Ba-la-mật.
Gốc giác vượt nghĩ bàn
Biến hiện thật không lường
Thân phân rồi lại hợp
Thần trí Ba-la-mật.
Cũng chẳng phân bỉ thử
Cũng không trụ pháp giới
Quán thân như không thân
Hành nghiệp Ba-la-mật.
Chấp vướng sinh sâu nặng
Duyên đến sinh già, bệnh
Trong ngoài thảy không tịch
Người không Ba-la-mật.
Gốc nhờ Tuệ bình đẳng
Chẳng còn thấy lại qua
Hiểu ba pháp, ba không
Các Định Ba-la-mật.
Ba hành có ba việc
Quán giác chẳng có giác
Tiến đến nẻo Nê-hoàn
Hiện khắp Ba-la-mật.
Quán tỏ giống các pháp
Ba mươi bảy phẩm sinh
Tiến đến nẻo Niết-bàn
An ổn Ba-la-mật.
Quán tỏ pháp Vô học
Cũng chẳng thấy sinh diệt
Ngồi, nằm luôn tự tại
Chẳng dấy Ba-la-mật.
Người quán không chốn quán
Không thấy chủ các pháp
Hành hiện không khởi diệt
Vô lượng Ba-la-mật.
Đời người vô vàn khổ
Thọ thân luôn nối tiếp
Muốn dứt các mạn ấy
Tu học Ba-la-mật.
Nhận thân bốn đại ấy
Muốn diệt chẳng có phương
Quan sát tất đạt trí
Dứt dục Ba-la-mật.
Tánh các pháp thuần thục
Nghiệp tịnh các công đức
Tích chứa đạt đến Phật
Ba cấu Ba-la-mật.
Chúng sinh gồm đủ nguyện
Khiến thảy đều thành tựu
Tất quy nơi diệt tận
Giới luật Ba-la-mật.
Nơi chốn Phật giáo hóa
Dốc bày gốc tánh không
Thuyết không chẳng thấy không
Hoan hỷ Ba-la-mật.
Nếu có những chúng sinh
Muốn tu tập năm đức
Vô lượng pháp hợp tụ
Các tuệ Ba-la-mật.
Tu năm phần Pháp thân
Giới, định, tuệ giải độ
Lượng hết không có lượng
Gốc pháp Ba-la-mật.
Tối sơ không có sinh
Không Phật, không chúng sinh
Nhân duyên tự tạo hành
Tự khởi Ba-la-mật.
Sẽ nhận vô lượng khổ
Sinh, già mọi khổ não
Thọ bào thai vô hình
Tiến mạnh Ba-la-mật.
Chư Phật thường nhập định
Rơi lệ thương muôn loài
Ba bậc pháp sáu Độ
Dứt mong Ba-la-mật.
Tu tập gốc các thiện
Ý tỏ nhập các định
Tuy sinh năng lìa sinh
Rõ tướng Ba-la-mật.
Công sức qua ức kiếp
Không vướng mọi nẻo vui
Nhớ thiện tu nẻo gốc
Lìa bụi Ba-la-mật.
Nhập định đạt hoan hỷ
Tâm du vô lượng không
Các tướng mỗi mỗi rõ
Thành đạo Ba-la-mật.
Muốn đủ Pháp tạng sâu
Trước tu không, vô tướng
Đức thần túc răn dạy
Nghiêm tịnh Ba-la-mật.
Nhất Thiết Trí Như Lai
Rõ gốc ngọn người không
Nêu giảng pháp bốn Đế
Thật quả Ba-la-mật.
Đại Thánh Nhân Trung Tôn
Giáo huấn không bến bờ
Nẻo trí nên năm pháp
Tạng thâu Ba-la-mật.
Năm nghiệp thành năm hành
Năm nguyện trừ năm cõi
Năm tánh năm phần thân
Năm nghiệp Ba-la-mật.
Như dốc tu nẻo đức
Cầu gốc gốc dứt nghiệp
Mọi đạo quả rực rỡ
Tỏa rộng Ba-la-mật.
Mười tuệ mười nẻo vui
Mười pháp thảy gồm đủ
Mười trụ mười nẻo theo
Mười diệu Ba-la-mật.
Ba ngàn hai trăm phước
Các tướng mỗi mỗi đủ
Dung mạo không kẻ sánh
Tự tịnh Ba-la-mật.
Từ bi thể hiện khắp
Nhằm khiến đạo quả thành
Tích chứa vô lượng đức
Trọn vẹn Ba-la-mật.
Tạo dựng gốc các đức
Chẳng thấy ta tôi người
Nên hiệu Nhân Trung Tôn
Vô cùng Ba-la-mật.
Phương tiện hóa độ hợp
Thiện xảo chẳng thể tận
Theo thời pháp ẩn hiện
Sinh tận Ba-la-mật.
Phước báo nơi ba cõi
Chẳng riêng các quyến thuộc
Hiện đức uy nghi Phật
Thành tựu Ba-la-mật.
Ta nay giảng Anh lạc
Ấn báu của chư Phật
Trang nghiêm cõi Phật tịnh
Tràng hoa Ba-la-mật.
Nếu thọ trì pháp này
Đạt hai mươi phước đức
Rõ đủ thân tâm thức
Thành trọn Ba-la-mật.
Tai mắt tự thông tỏ
Thức tự rõ chốn gốc
Trí diện đều thông đạt
Túc mạng Ba-la-mật.
Luôn thấy mười phương Phật
Thọ lãnh pháp Tổng trì
Nghe pháp liền tỏ ngộ
Pháp quý Ba-la-mật.
Lời nêu người tin thọ
Trọn chẳng hề khinh thường
Thân thể đều đạt đủ
Hương giới Ba-la-mật.

 

Print Friendly, PDF & Email
Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.