Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.
PrintFriendly and PDF

Bài Bạt Của THÔI CHÚ BÌNH dịch

Thời nay cách Phật đã xa, nên lòng tham, sân, si nổi lên cuồn cuộn liên miên chẳng khi nào dứt. Sát, đạo, dâm cứ từng lớp sinh ra không lúc nào cùng. Rồi nhân đấy sừng móng đấu nhau, lòng dạ câu móc; ngươi lầm bởi ta gạt. Thôi là gai trông trạt đất, bạo ngược nhẩy đầy. Đã từng không yên ổn trong giây lát, đâu còn có góc trời nào mà an vui. Thật đáng thương thay!

Ngược giòng mà xét: Từ khi khoa học văn minh, vật chất tiến bộ. Kìa như tàu thủy, xe lửa, phi cơ, nháy mắt đã vượt qua ngàn dặm, vốn là để giao thông cho tiện lợi. Lại nữa, điện khí, lý hóa, cơ giới ngày càng tiến vọt, vốn là để lợi cho đời sống được dày dặn thêm. Cho nên ngày nay hễ trăm sự cần dùng, tất cả đều là hưởng lạc. Thế thì đâu chẳng phải xa hoa hào xí, buông lung cho thỏa thích? Đem mà so sánh với ngày xa xưa, nào những trăm lần hơn! Tuy nhiên, đại phàm có lợi là hại vẫn kèm theo một bên. Kìa thử xem sản nghiệp cải cách, đua nhau trọng về cơ giới, ngày càng mới, mới luôn, tinh xảo lanh lẹ.

Cứ như nghề dệt mà nói: Một người điều khiển một bộ máy dệt, mỗi ngày sản xuất hàng hóa đến cả trăm ngàn; thật là sức sanh sản hết sức hùng hậu, so với các thủ công nghiệp chẳng còn nói gì được nữa. Lại nữa, hàng hóa ấy đẹp, giá lại rẻ, ai mà chẳng thích dùng? Nhân đây, cho nên hàng vải nội hóa như sa như bố chẳng còn ai đếm xỉa tới nữa. Vì thế mà Kinh tế ở nông thôn bị ảnh hưởng thật lớn lao! Hướng lại nữa, thời gian rất gần đây, lại có mới phát minh thứ máy dệt tự động. Bốn chục bộ máy dệt ngày xưa phải dùng đến bốn mươi người quản lý, mà nay chỉ cần một người là đủ rồi! Vậy thời còn thừa lại ba mươi chín người làm gì? Phải chăng là đều bị thất nghiệp. Một nghề dệt như thế thời các ngành khác cũng đều bị như vậy cả!

Cứ thế ngày giờ diễn tiến năm tháng thay đổi. Đấy, cho nên những người thất nghiệp đầy nhẩy ngàn vạn, khắp cả toàn cầu, vẫn có tăng thêm mà không thôi bớt. Kẻ thất nghiệp đã lắm nhiều thời sức mua bán cũng bởi đó mà yếu kém. Mua bán yếu kém, tức con đường tiêu thụ cũng bị ngưng trệ ứ đọng. Đường tiêu thụ mà chẳng thông suốt là càng khiến cho sự kém khuyết lại nhiều thêm. Thế là giai cấp Tư sản lại càng khiếm khuyết thêm, thời những nhân viên, nhân công phụ trách trong các ngành sản xuất thương mãi cũng phải thất nghiệp theo. Vậy là kẻ thất nghiệp ngày càng gia nhập đông nhiều hơn. Vậy thời con đường tiêu thụ đã bị bế tắc, hàng hóa bị ứ đọng, chẳng lẽ chẳng mở mang thêm thị trường để mà lưu thông hàng hóa.

Mà muốn mong cho nền thương nghiệp được phát triển, sự mậu dịch được an toàn, lại chẳng lẽ chẳng dùng võ lực làm hậu thuẫn cho việc phát triển và khuếch trương ấy sao? Cho nên các thứ dụng cụ xâm lược như chính trị, Kinh tế, quân sự đều tùy theo đó mà phát khởi chẳng thế nào mà ngăn chận được nữa. Vả lại chính lúc mà phương pháp làm cho hưng thịnh chưa ổn định xong, bởi đây là chủ nguyên nhân gây thành nông thôn bị phá sản, Kinh tế bị sụp đổ, thế giới đại chiến, thịt kẻ yếu bị đứa mạnh nuốt là lẽ đương nhiên.

Lại như tàu thủy vốn là để lợi ích cho việc vượt biển cả đại dương; máy bay nguyên là con thuyền để xuyên qua hư không. Nhưng bị lợi dụng làm giàu cho Đế quốc chủ nghĩa dã tâm xâm lược như Pháp Tây Tư Đế chủ nghĩa, rồi bèn tranh nhau tạo ra quân hạm, chiến đấu cơ thủy. Thuốc nổ nguyên là để đốt nổ phá vỡ núi gò, và mở mang con đường hầm. Nhưng cũng bị lợi dụng làm tiên phong xâm lược. Do đấy rồi tài sản và tính mệnh của nhân dân, không còn cách nào hơn là hy sinh cho trước rừng súng lửa đạn, thôi thì chẳng có thể lấy vài chữ mà tính cho xiết. Than ôi! Đau đớn thay.

Phải chăng, đấy là Ma vương tác quái, La sát hiện hình, cũng bởi do nơi ác nghiệp của toàn dân cơ cảm và cũng bởi mọi người đều thiếu khuyết đạo đức mà lại đua chuộng lối sống trá ngụy, đến nỗi gây ra lương tri lương năng sẵn có chìm ngấm mất trong biển sanh tử khổ hải, không còn cách nào mà cứu vớt được nữa vậy.

Bởi thế cho nên Đức Đại Giác Thế Tôn ta, với tấm lòng Đại Từ Đại Bi thương xót nên rộng bố Giáo pháp: Trước tiên nói ba đạo pháp là tam quy Ngũ giới và Thập thiện; kế sau mới khiến đoạn hoặc chứng chơn để rộng độ chúng hữu tình, cuối cùng là giác hạnh viên mãn đều thành Phật đạo. Luận về cương yếu là không ngoài ngăn ác tu thiện, rõ nhân biết quả, niệm Phật cầu sanh Tây phương với mục đích là rộng độ chúng sanh mà thôi.

Tức nơi Ngũ giới mà nói: 1) Chẳng sát sanh, 2) Chẳng trộm cắp, 3) Chẳng tà dâm, 4) Chẳng nói dối, 5) Chẳng uống rượu.

Lưu ý giới bất sát sanh cho lắm đấy! Bất sát, thời với những loại hàm linh tánh bò bay máy cựa hãy hãy chẳng dám giết huống hồ là giết người. Ôi! cái nhân giết hại đã dứt, thời đại tai đao binh chẳng còn do đâu mà khởi lên được. Nhưng với ngày nay cho nên chiến họa lan tràn đầy nhẩy khắp cả toàn cầu, đã nhiều năm rồi mà chẳng dứt: Ở không yên một ngày, sống không vui một khắc. Vụt ra vài quả lựu đạn là chợ quán biến thành gò hoang; nổ một quả bom là thịt máu biến thành sông núi. Nhân bởi có sát nghiệp đời trước gây nên ngày nay như thế đây? Cho nên đã nói: Muốn biết do đâu có chiến tranh, chỉ nghe hàng thịt tiếng nửa đêm. Lại nói thêm: Muốn khỏi chiến tranh sống hòa bình, khi nào loài người chẳng ăn thịt. Người đời họ xem đây, cần phải biết sợ mà răn dè vậy.

Người đời bị một cú đánh, một lời mắng, hãy còn nghĩ cách trả thù, huống là bị giết hại táng thân mất mạng là đại thù chẳng đội trời chung chừng họ chịu thua sao? Nếu được, không việc sát hại, thời những tội hình pháp sát nhân hại mạng đều chẳng còn vi phạm vậy.

Chẳng trộm cắp, thời dã tâm chở hàng tới để cướp của lợi, nuốt dần đất đai tự nhiên dứt mất: Nước với nước chẳng đánh nhau, đảng với đảng chẳng tranh nhau, cá nhân với cá nhân chẳng đấu nhau, mà thân sơ đồng nhất thể vậy, thời những tội hình pháp cướp mạnh, trộm biển nguy hại cho quốc gia chính phủ, ngụy tạo tiền tệ, ấn loát văn tự, quấy rối chức phận, xâm chiếm lấn át, các tội cũng chẳng do đâu mà gây thành được vậy.

Chẳng tà dâm, thời giữa trai với gái nên dùng lễ độ giao thiệp với nhau, phải nghiêm lập giới hạn hẳn hoi (dù cho thuận theo trào lưu xã hội công khai đi nữa, nhưng cũng cần nỗ lực răn cấm sự lạm dụng để đề phòng vượt quá phạm vi. Bởi vì chúng sanh ái nặng, ở lâu với nhau thời quen, quen là tình dục dễ sanh. Mà tình dục sanh thời mất hết lẽ phải. Được thế là đã không còn có thói tìm hoa hỏi liễu, cắp nách nàng đi dạo chơi, thời đâu còn có họa đồi phong bại tục, nghiêng nước đổ nhà hư thân hại danh nữa. Tức những tội hình pháp phương hại phong hóa, phương hại hôn nhân và gia đình các tội lỗi ấy thời đều là trở thành đủ lẽ lịch đẹp vậy.

Chẳng nói dối, thời lời nói ra đều chân thật. Con nít, ông già cũng không bị gạt. Một lời nói chẳng cẩu thả, đâu còn dùng lối bẻ cong sự thật, làm cho kẻ nghe rối lầm; nêu lên những điều chẳng tốt của người, mà ẩn giấu những việc rất xấu của mình. Được như thế là những tội hình pháp phỉ báng lừa gạt các tội lỗi cũng chẳng đâu mà gia hại đến thân phận vậy.

Chẳng uống rượu thời thần chí sáng suốt là phán đoán việc phải quấy, từng ly tí phân minh. Nhưng những kẻ thèm rượu là uống khỏe hơn ai hết, cạn một chén, một chén nối liền, uống như sói nuốt hổ táp. Bởi đó nên ác niệm liền manh sanh. Thôi thời trăm quấy đều làm, điên đảo mù mịt, trắng đen lộn lạo, bậy bạ hết đời!

Ngày xưa đã có người uống rượu say quá chén, mới bắt cắp gà hàng xóm giấu và làm thịt để giúp thêm chén thêm ý nghĩa điệu vị. Thế là phạm sát, đạo hai giới. Người phụ nhân hàng xóm bị mất gà, đến tìm gà hỏi: Ông ta giả vờ nói chưa thấy gà vịt gì chạy đến đây cả. Lại phạm giới vọng ngữ nữa. Máu say nhìn ngắm kẻ phụ nhân có nhan sắc đẹp lại cưỡng bức gian dâm. Thế là phạm thêm giới tà dâm nữa. Một phen say rượu mà phạm năm tội ác đầy đủ vậy. Luận Trí Độ nói tường tận rượu có 36 tội lỗi. Cho nên biết uống rượu là hoạn hại lớn nhất vậy.

Nếu như ai có thể nghiêm tu Ngũ giới: Bên trong lương tri sáng láng minh mẫn, khiến cho hình pháp để nơi vô dụng; bên ngoài những sự dối trá tiêu tan. Võ khí hoá thành ngọc lụa. Đâu chẳng phải làm cho gạt bỏ hết hình phạt mà tạo thành nhân giai Tịnh độ đại đồng thế giới vậy thay!

Lại nữa, chẳng trộm cắp là yêu tiếc của công vật, vật bỏ dùng lại cho lợi; chẳng tư dụng của công vật. Chẳng cờ bạc, lượm được của rơi nơi đâu đó là giao lại cho nguyên chủ ngay. Mua bán quyết phải công bình. Chẳng tà dâm chính là chẳng cờ bạc. Đối với đàn bà con gái cần lễ nhượng. Chẳng nói dối tức là ước hẹn hội nhau đúng thời giờ. Chẳng uống rượu chính là chẳng say sưa. Mọi nơi chỗ cũng với lối tân sinh hoạt, phải biết chỗ giúp đỡ nhau, chẳng mưu toan mà thích hợp vậy.

Lại nữa, là người Chân học Phật, gắng chịu bần khổ, đạm bạc tự cư, ít muốn biết đủ, chẳng màng vinh hoa chỉ cần áo bố đắp toàn thân là được rồi. So sánh với những lụa là sô gấm đảm phí chẳng phải là ít. Cũng chẳng dùng hương phấn xoa thân, đâu cần gì nhập cảng những lụa là hương liệu hóa trang các thứ xa xỉ.

Nếu chẳng sát sanh, chỉ cần cải rau cơm hẩm mà thôi, đâu cần gì nhập cảng những thứ vi cá, hải sâm, bong bóng cá, quế sò, các thứ sơn hào hải vị làm chi. Chẳng uống rượu là một trong năm giới. Mọi người đều chẳng uống rượu, thờ gạo nấu rượu để sung vào làm nguyên liệu khác, đều chẳng hư phí mê loạn tâm linh. Hút thuốc cũng loại tiêu hao, cũng chẳng phải là thứ chúng ta nên dùng. Vậy thời không ai nhập cảng thuốc, rượu, số ngoại tệ hàng năm lọt ra ngoài mười hai vạn vạn đồng, chẳng ngăn cấm mà tự nhiên chẳng lọt được nữa vậy. Đấy là những điều mà lắm có quan hệ với nền Kinh tế quốc gia vậy.

Cờ bạc, tuy là miệng nói vui chơi nhưng tâm trước đã bất chính. Vả lại vứt một con bài, chẳng may là có thể khuynh gia bại sản và lo lắng bạc tóc nữa là khác. Phạm giới trộm cắp, Đại Tiểu thừa giới đều ngăn cấm. Tà dâm đã liệt vào trong bốn giới căn bản, cũng được Đại Tiểu thừa đều ngăn. Tự mình đã thủ trinh chẳng dâm, thời bọn đĩ thỏa chẳng cấm mà tự nhiên hết vậy.

Tâm khỉ ý ngựa rất khó chế ngự. Mà ngăn nhất tâm lại được một chỗ thời được Đức Phật khen mà! Cầu được nhất tu tâm đạo chẳng rảnh, đâu còn có thời giờ mà đi xem hát xướng ca múa nữa. Đại phàm hạn chế sự vui thú, ngăn cấm cờ bạc, giữ gìn tín nhiệm, bài trừ say sưa các việc ấy, đã không bị phạm là với sự đề xướng vận động hô hào tiếc kiệm tự nhiên ăn khớp với nhau như một.

Lại nữa, người đời đều cho Phật giáo là đạo chuyên thờ hình tượng nhân đấy mà khinh thường coi nhẹ. Họ đâu biết rằng đấy là tiêu biểu thâm tình ngưỡng mộ; đối với thế gian, đắp tượng xi măng, đúc tượng bằng đồng để lại làm kỷ niệm cho muôn đời đâu có khác chi? Hoặc có người cho Phật giáo là đạo thần bí là mù tít, là lìa cõi đời. Rồi bèn cho là tiêu cực. Họ chẳng biết rằng Phật giáo là tại thế gian, chẳng rời sự giác ngộ của thế gian. Ta thử xem, trước vừa nói pháp Ngũ giới, đối với vấn đề trọng đại: Nhân, sinh, xã hội, quốc gia, thế giới lại cùng với quốc pháp tân sinh hoạt tiếc ước tiếc kiệm các loại quốc sách quan hệ biết bao thì sao gọi là tiêu cực được? Kìa những kẻ ấy thật đáng thương vậy thay! Nếu cho rằng mù mịt, xa tít, thần bí! Thử hỏi ta đọc tụng sách Nho, có ai thấy các Ngài Nghiêu, Thuấn, Châu Công, Khổng Tử vậy sao? Hay là vì mắt chưa thấy mà bèn phủ nhận và chẳng đáng tin ư?

Đức Phật nói khắp trong hư không thế giới vô lượng vô biên, có một thế giới tên là Cực Lạc. Chúng sanh ở trong thế giới ấy, không có các điều khổ, mà chỉ hưởng các sự vui. Vả lại, chúng sanh trong mỗi thế giới cũng vẫn nhiều vô lượng vô biên, chẳng dùng được tính toán số lượng mà có thể biết. Kìa xem như các nhà Thiên văn học, họ đã phát hiện thấy có tám đại hành tinh. Trong bản đồ chú giải đầy đủ vị trí các hành tinh ấy rõ ràng. Nếu cho rằng con mắt thịt của chúng ta từng được thấy đầy đủ, bằng không thời chẳng có, chừng như có đúng chăng? Lại nữa, Thiên văn gia còn phát hiện trên mỗi tinh cầu ấy, cũng có núi sông, đất liền, động vật, thực vật thảy đều đầy đủ, lại là các việc mà sức mắt ta đâu có thể xem thấy đến được. Nhưng đối với dẫn chứng lời Phật nói như trên là Đồng hay là Khác.

Thời đại Đức Phật là trước đây trên hai ngàn năm trăm năm về trước, Phật đã từng nói trong một bát nước có tám muôn bốn ngàn vi trùng; và trong một thân thể con người cũng có số hộ trùng chừng ấy. Ngày nay những nhà Y học vẫn đã phát hiện trong thân thể con người có trùng loại rất nhiều. Nếu dùng gương hiển vi soi vào cũng thấy được suốt các thứ vi sinh trùng mà mắt người chẳng thế nào thấy tới được. Nhưng với sự dẫn chứng lời Phật nói như trên là Đồng hay là Khác?

Các nhà Thiên văn cố nhiên là chẳng nói dối, chúng ta đều tin theo lời họ chắc chắn chẳng nghi ngờ gì. Nhưng Phật mà sở dĩ thành Phật là vì nhờ tu Ngũ giới mà thành. Đức Phật là kẻ Cố sức, chủ yếu, chẳng nói dối; vậy thời những lời cho chính Phật nói ra đâu được chẳng tin chịu mà phụng hành ư?

Lại như trong thời đại Trung Quốc bế quan tỏa cảng, chỉ biết: phía Đông là mọi Di, Tây là mọi Nhung, Nam là mọi Man, Bắc là mọi Địch. Đến như các nước: Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Anh, Pháp, Đức, đều chưa thấy. Một ngày nọ hải cấm được mở rộng mới có nhân sĩ các nước Âu Mỹ nối gót chen vai mà đến. Bấy giờ Tàu ta mới bừng mắt biết có các nước Âu Mỹ. Nhưng khi ban đầu chưa kịp thấy họ thời chẳng phải không có các nước Tây Bồ? Và đến lúc thấy biết, lại cũng phải nhân sĩ các nước Tây Bồ, bấy giờ mới xuất sanh ra?

Lại như ông Khoa Luân Bố phát hiện Tân đại lục, khi mới ban sơ người Anh cũng chẳng chịu tin. Nhưng lại trước khi ông Khoa chưa phát hiện, vẫn chẳng phải đại lục lặn chìm. Và cũng chẳng phải khi ông Khoa phát hiện mới bắt đầu nhóm cát đọng bàn lại mà thành Đại lục địa. Vậy là biết người đời chăm cho rằng mắt chưa thấy đến là bèn vội phủ nhận. Và cũng nhân đấy mà vội vàng chẳng tin lý do có Tây phương Cực lạc thế giới vậy. Bởi đấy mà đủ chứng biết là tri kiến họ quá hẹp hòi.

Lại nữa, Đức Phật nói lục đạo luân hồi lộn quanh chịu quả báo. Với việc này, cố nhiên là người đời còn đang mê muội lắm, và họ lại chịu ảnh hưởng học thuyết của bốn ông Tinh, Châu, Hàn, Âu cho là hình hài đã hư diệt, thời thần thức cũng bị bay tan theo làm họ bị mê hoặc. Vì thế nên người đời đều cho là sau khi người chết là dứt mất hẳn, và không có đời sau. Nhân đấy bèn phóng tâm làm điều tà vạy, xa xí, bạo ngược, buông lung, không ác nào chẳng dám lám. Thế là bởi mê lầm nên gây nghiệp, bởi nghiệp mà chịu quả báo. Do đấy, rồi bị chìm đắm trong lục đạo và lộn quanh, quanh lộn không khi nào dứt được! Biết thở than than thở làm sao cho xiết!

Vật lý học có định luật vật chất bất diệt. Đại ý bảo rằng vật chất chỉ có thể biến đổi hình trạng mà thể chất nó chẳng thế nào hủy diệt mất hẳn được v.v… ví như đốt cây củi người ta chỉ thấy khói và tro mà thôi. Rồi bèn cho là đốt cây củi hóa làm khói sắc đen vậy thôi. Kỳ thật chẳng phải vậy. Chính khi cây củi bị đốt cháy, dưỡng khí cùng với nó hóa hợp biến làm một thứ khí thể thán toan, nó hổn hòa ở giữa hư không với không khí, rồi nó bay phát ra làm tư dưỡng liệu để nuôi dưỡng cho rừng rậm cây cối được sanh trưởng. Sau khi cây cối hút thu khí thán toan, nó mới nhả ra dưỡng khí tinh túy. Một khi cây cối đã trưởng thành bị chặt và lại bị đem đốt cháy. Cứ như thế lộn quanh mà biến hóa. Nhưng cây củi và dưỡng khí thật chưa hề bị hủy diệt mất bao giờ? Chỉ vì nhãn lực của chúng ta chẳng thấy kịp đến đấy thôi.

Thực vật như thế, thời con người do Địa (da, xương v.v…) Nước (máu, đàm v.v…) Hỏa (ấm, nóng v.v…) Phong (hô hấp v.v…) tứ đại hòa hợp mà thành thân thể thời đâu có thể đứng ngoài lệ ấy được. Phật nói: Người chết Địa đại vẫn qui về cho Địa. Thủy, Hỏa, Phong cũng đều như thế. Vậy thời Phật với Vật lý học từng có khác gì đâu! Nay lại tiến thêm mà luận cho rõ: Loài người cho nên có trí huệ và động tác, trừ ngoài tứ đại hãy còn có một vị cư chủ thể là thần thức tồn tại. Chính lúc người chết, thần thức này y cứ theo lực lượng nghiệp thiện ác ở đời trước, do nhân như thế để quyết định quả như thế; mỗi mỗi đều chịu sự đền trả ở các đạo: Người, Trời, Quỷ, Súc sanh v.v… nên đã nói: Ra một bào thai, vào một bào thai. Bào thai tuy có biến đổi, mà thần thức chủ thể này, thật chưa từng trả về lại mảy may nào cho Thái hư không cả.

Như vài năm trước đây, tại Thượng Hải, nơi vườn Đại trường Phóng sanh một con heo chỉ có một chân bên tả đàng trước vẫn là tay người mà chẳng phải chân heo. Chính bởi người này đời trước đã gây nhiều điều ác nghiệp, và khi ăn năn, đến trước một vị Tăng chỉ đưa lên một tay tả để sám hối, cho nên tay tả vẫn lưu lại y cựu nguyên hình. Lại một vụ nữa, tại huyện Đan Dương, thôn Tạ Gia, cũng trước đây vài năm, nơi nhà họ Tạ có sáu con heo con, ở trên lưng mỗi con đều có nổi lồi lên cục thịt láng trơn không lông, và đều hiện ra họ tên những kẻ sanh thời rất rõ ràng minh bạch, đều là những đại nhân vật có tiếng tăm hiển quý oai vũ quyền thế trong thời gian hai ba mươi năm gần đây cả. Cho nên thị hiện như thế là để răn nhắc chúng ta bỏ ác hướng thiện vậy.

Nếu bảy con heo này chẳng hiện tay người và tên họ kẻ sanh tiền, vẫn chẳng khỏi cái khổ dao thớt, hoặc là cung cấp cho bà con dòng họ con cháu và bạn bè ăn nhậu. Mà những người ăn nhậu, nào có biết tự mình ăn thịt thân hữu tổ tiên mình đâu! Nay những kẻ ăn thịt đổi địa vị mà suy nghĩ coi, ai chẳng quăng đũa mà bùi ngùi run sợ, đau đớn, khóc sa nước mắt ấy thôi! Vậy nên người đời phải dùng rau trái mà chẳng nên ăn thịt. Bởi vì không còn mảy may gì nghi ngờ vậy.

Vả lại, quả thật người, sau khi chết, hình hài hư mục, tinh thần cũng phiêu tán, chẳng có ai chịu quả báo luân hồi, thời ngày có một người chết, tức là ngày đó thiếu một người, tại sao lại còn có ngày nào vẫn sanh sản con nít nhiều như thế, cứu xét do đâu mà đến sanh ư?

Nếu bảo do đấng Phạm Thiên hay đấng nào đó ban cho. Vậy thời ai lại ban cho có ra đấng nào đó hay vị Phạm Thiên? Nếu quả là sanh tử chẳng lấy thiện ác mà làm tiêu chuẩn thăng lên hay giáng xuống, hoặc thịnh hay suy, thì tại sao những trẻ em mới sanh ra chưa làm một điều ác nào hết mà vẫn bị chết yểu, tật bịnh và các việc khổ đau ư? Và với việc người chết phải chuyển biến là heo thay hình đổi dạng hiện ra người tại thế gian này ư?

Đấy là bởi người đời mê muội lý nhân quả ba đời mà duy có nhà Phật nói rất rõ ràng và đầy đủ vậy thôi. Xem đấy, thời biết những kẻ chủ trương: cá, thịt, tôm, cua, sò, ốc của trời sinh để cung cấp cho người ăn, hoặc bảo đấng Phạm Thiên ban cho, và chẳng bởi do thiện ác mà phải thăng trầm, mà chỉ đem lòng tin hay chẳng tin làm tiêu chuẩn; cùng với các học thuyết cho rằng người chết phải trả về lại thái hư, chẳng cần công kích mà nó tự phá vỡ vậy.

Lại nữa, Ngũ giới Phật dạy cùng với Ngũ thường của Nho giáo tương đồng: Chẳng giết là nhân, chẳng trộm là nghĩa, chẳng tà dâm là lễ, chẳng nói dối là tín, chẳng uống rượu là trí. Lại tiến thêm lên nữa, thời chẳng những chẳng giết mà còn cần phải Phóng sanh, cho đến chẳng những chẳng uống rượu, lại cần phải thâm tín nhân quả, sùng phụng ngôi Tam bảo, thời lại là cao hơn nữa. Và Ngũ giới lại cùng với tâm lý kiến thiết tổng lý vẫn cũng giúp đỡ nhau thông suốt. Bởi vì trung nghĩa tức chẳng trộm cắp (chẳng trung nghĩa mà vẫn giữ chức vị hảo lãnh lương cũng là phạm giới trộm cắp). Hiếu để cùng với nhân từ tức chẳng sát sanh (vì tất cả nam tử là cha ta, tất cả nữ tử là mẹ ta vậy). Tín tức chẳng nói dối. Hòa bình tức chẳng uống rượu.

Lại nữa, một tiếng niệm Phật, tức có lợi ích một tiếng, cho đến niệm liên tục trăm ngàn vạn ức tiếng là lợi ích vô cùng. Vì chính lúc xưng danh, niệm do tâm khởi, tiếng từ miệng ra; nhiếp tai trở lại nghe tiếng, thời tâm dễ định nhất. Kinh gọi là thu nhiếp tâm buông lung kia lại ấy vậy. Và cũng chính khi trì danh, vọng tưởng chẳng sanh được, tức là Bố thí. Kinh gọi Bố thí là xả bỏ ấy vậy. Và cũng vẫn là chính lúc trì danh, ác niệm chẳng mống khởi, tức là Trì giới. Chúng ta rảnh ở không, không có việc gì để làm, lại là ăn no ngủ ấm thường nghĩ đến dâm dục. Dục niệm, một khi mống khởi, tức là đã bị đốt trong dục hỏa, khó nỗi mà dập tắt. Nếu nhất tâm cao tiếng xưng niệm: Nam Mô Quán Thế Âm Bồ tát chừng vài tiếng, và nhiếp tai chuyên chú lóng nghe, thời dâm niệm dục giác tức thì ngưng dứt ngay liền khắc.

Tôi (Tác giả) đã thường thí nghiệm thử phương pháp này rất có hiệu quả, không sai. Thật là một chính quy chủ lực quân giúp chúng ta để hàng phục dục ma, khắc chế tà niệm mới khỏi phạm tịnh giới vậy. Như Phẩm Kinh này dạy rằng: Nếu có chúng sanh, nhiều nơi dâm dục, thường niệm cung kính Quán Thế Âm Bồ tát, bèn đặng lìa dục. Tin chắc chứ chẳng dối vậy.

Tất cả hủy báng, chẳng đến nỗi não hại, tức là nhẫn nhục. Niệm niệm nối luôn, chẳng chút gián đoạn tức là tinh tiến. Nhiếp tâm chẳng tán loạn, không cho buông lung, tức là thiền định. Tất cả lý giải rực rỡ thông suốt, tức là trí huệ. Vậy thời biết một phen cất tiếng lên xưng danh, tức đã thu nhiếp hết Lục độ vạn hạnh của Bồ tát tu không sót một pháp nào cả. Nên Kinh nói: Không một pháp nào chẳng phải từ pháp giới này chảy ra, và cũng không một pháp nào chẳng phải về lại pháp giới này. Niệm Quán Thế Âm Bồ tát cũng như thế. Lớn vậy thay Trì Danh ôi. Hay là cò kẻ nào tiến bộ hơn, niệm Phật cầu sanh Tây phương, một đời là thành Phật chứng vô sanh nhẫn; mới phân hóa thân hình ra khắp mười phương thế giới, để rộng độ chúng hữu tình, đồng thành Phật đạo. Nhưng người đời, trong mười người hết chín người, với phương pháp này đã nghi ngờ nên chẳng sanh lòng thành tín. Nay xin đem một ví dụ cho rõ:

Ví như có một sinh viên đại học xuất dương lưu học để cầu sự nghiệp học vấn cho được thâm tháo; hoặc là phụng lệnh xuất quốc để khảo sát. Tất nhiên, chính lúc xuất dương xuất quốc, đối với các vấn đề của bản quốc quốc gia, xã hội tất cả đều gác lại một bên đó đã; in tuồng tiêu cực. Nhưng một mai sự học vấn đã thành tựu, hoặc khảo sát xong trở về nước, mới đem chỗ tâm đắc của mình ra cống hiến: Vì quốc gia làm kế hoạch giàu mạnh, vì dân tộc làm chính sách phục hưng, vì xã hội lo trù tính an toàn và vì dân chúng mà mưu cầu phúc lợi. Học để ứng dụng, người đem hết tài năng của mình đã sẵn có ra, đấy mới là tích cực. Tôi đối với niệm Phật cầu sanh Tây phương, chứng vô sanh nhẫn, phân thân mười phương rộng độ chúng sanh cũng là như thế vậy. Quý hồ thay! Thịnh đại thay! Công đức niệm Phật bất khả tư nghì vậy.

Bởi vì biển nghiệp mênh mông, khởi tâm động niệm đều là tội ác. Bụi trần mù mịt, vì tham nên sân đều bởi ngu si. Tám nạn ba đường, đưa mắt ra nhìn đều là như thế. Các khổ não, chín tai hoạnh đeo mãi hừng cháy. Do đó nên thế, chẳng được an ninh, dân chúng khó bề lạc nghiệp. Cúi đầu cầu mong: Đức Quán Thế Âm Bồ tát dũ lòng Đại Bi, phát hoằng thệ nguyện, tầm thanh cứu khổ, được thoát khỏi bảy thứ tai nạn, ban cho mười bốn món Vô úy, tùy duyên mà phó cảm; y mười hai lời thệ nguyện mà thị hiện ba mươi hai ứng thân. Vả lại còn giúp rập Đức Phật A Di Đà mà hoá hiện mười phương, tiếp dẫn chúng sanh siêu lên cõi Cực lạc. Những điều trước đấy, cho nên cứu hộ sắc thân, mà các điều sau là dẫn đem về Chánh giác. Ơn rất lớn lao vậy thay!

Đức Đại Sĩ khắp ban cho ơn rộng lớn, thật đem trời đất chẳng đủ dụ đức rộng dày; cha mẹ chẳng đủ dụ lòng từ ái.

Bảo Công Pháp sư học Tông Thiên Thai, giáo hoằng Pháp môn Tịnh độ. Dĩ nhiên Diệu Pháp Liên Hoa Kinh là thọ trì đọc tụng. Và Ngài rất là quy hướng Đức Quán Thế Âm Bồ tát. Thật là Long Tượng của Pháp môn; nhãn mục của nhân thiên vậy.

Đường áp Cư sĩ Lâm đã thành kính cung thỉnh đại tạng Kinh bản Tống Thích Sa in chụp bóng, rồi lại lễ thỉnh Pháp sư cử hành nghi thức vào lúc 9 giờ ngày 1 tháng 2 năm Dân quốc thứ 25. Và cũng chiều ngày ấy vào lúc 6 giờ mới khai giảng Phẩm Kinh này, sau 14 ngày tròn là hoàn tất. Thính chúng ở bốn phương nối gót liền nhau đến dự Hội chẳng lúc nào dứt; những kẻ đến sau không còn chỗ đứng ngồi. Nay những người hân hạnh dự Hội tuy thu hoạch được lợi ích là hiểu Đạo pháp rõ ràng hơn hết, nhưng xét ra vẫn là hạn cục địa phương và thời gian, nếu chẳng ghi chép cho thành sách thời làm sao mà được rộng truyền bá khắp cho đại thiên thế giới và lưu bố trong và ngoài nước ư?

Do đó nên chẳng tự lường sức nghe thấy hẹp hòi của tôi, nên tôi đã cùng với Đạo hữu Tôn Tử Á nghe đâu chép đó trong khi dự Hội thính giảng, chẳng ngờ đã thành sách. Sau khi đã trình lên Pháp sư đính chánh, mới đem nhờ hai tờ báo đặc san: Nam Thông và Ngũ Sơn chuyên đang tải để giúp cho quý vị còn đang bận rộn bởi việc đời ràng buộc, nên chưa rãnh đến tham dự vào Pháp viện để nghe giảng, cũng được nhờ đây mà xem thấy đồng như cùng nhau nếm mùi Pháp vị chẳng khác. Nhưng, nếu biết mà chẳng thật hành thời Pháp hội này trở thành hư thiết. Trái lại, thật hành mà chẳng hiểu là dễ lạc lối, vì đường đời nhiều ngả rẽ.

Nay đã rộng đàm nói Diệu Pháp, nên không một người nào chẳng phải là bạn tri âm, rất cần chân thiết mà hành trì, mong cầu có ngày chứng đến Đạo Pháp, để tránh sự mỉa mai là nói suông, bánh vẽ và đếm của giùm cho kẻ khác. Cho nên tiếp theo đây cũng vẫn cung thỉnh Pháp sư lãnh chúng huân tu Quán Âm Phổ môn. Và nhân đấy gọi là Tam Pháp Hội vậy.

Qua đến mùa Hè, Pháp sư mới đem bản thảo giao cho Phật Học Thư Cuộc khắc bản để ấn hành lưu thông. Nguyên tôi nghĩ muốn đem các bản thảo có tương quan với Phẩm Kinh này họp lại mà khắc bản để lưu hành, nhưng chẳng may gặp phải thời cuộc đặc biệt phi thường: Giá giấy in tăng lên gấp đôi, bất đắc dĩ chỉ in theo đây hai bài phụ lục mà còn lại bao nhiêu bài khác để lại chờ khi nào thuận tiện.

Sau khi bản đã thành xong, các anh em chức viên trong Thư Cuôc sơ đính lần đầu, tôi nhận tái đính lần thứ, nhưng chẳng may vừa bị bệnh nên không đủ sức để tường khám cho kỹ càng, mới đưa qua cho Phạm Sư Cổ Nông để nhờ Sư bình duyệt lần tối hậu, mong sao tránh khỏi sự tự lầm và làm cho người khác bị lầm theo, xin trình bày tỏ lòng cảm tạ. Nay sách đã thành tựu và sắp được lưu thông, tôi bèn viết lếu láo mấy lời để thuật lại nguyên do đã khởi sự ra cuộc giảng và cũng tỏ bày sơ lược cảm tưởng vô cùng tận như sau: Ai biết tôi, mới bắt tội tôi. Lời của Đình Hầu đã minh huấn. Và tôi lại đem bài kệ văn của Giang Dị Viên lão Cư sĩ, nhờ đấy thay làm lời hồi hướng.

Kệ rằng:

Chúc nguyện Trung Hoa Dân Quốc
Nhẫn đến các nước thế giới
Chính phủ hoằng dương Phật Pháp
Toàn quốc quy y Tam bảo
Oai thần Tam bảo gia bị
Nội phỉ ngoại hoạn tiêu trừ
Nhân dân an cư lạc nghiệp
Người người niệm Phật trì trai
Tu thân tề gia trị quốc
Khắp cả thiên hạ thái bình
Nguyện cùng Pháp giới chúng sanh
Đồng sinh Tây phương Cực lạc.
Phật lịch số 41 Mậu Dần, ngày Phật thành Đạo. Nam Thông Thôi Chú Bình viết bài Bạt này tại Phật giáo Cư sĩ Lâm.

Chiết Giang Dư Dao.

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.