42 Thủ Nhãn Ấn-Pháp
Cố hòa thượng TUYÊN-HÓA, đã dùng “KỆ-TỤNG” giảng giải bằng TRUNG-VĂN.
Cố hòa thượng THIỀN-TÂM dịch ra VIỆT-VĂN, trong KINH QUÁN ÂM ĐẠI-BI TÂM ĐÀ-RA-NI.

39) Đảnh-Thượng Hóa-Phật Thủ Nhãn ấn pháp

Kinh nói rằng: “Nếu muốn 10 phương chư Phật mau đến xoa đầu Thọ-ký, nên cầu nơi Tay Đảnh-Thượng-Hóa-Phật.”

Thần-chú rằng: Bồ-Ðà Dạ [47]

Chân-ngôn rằng: Án– phạ nhựt-rị ni, phạ nhựt-lảm nghệ, tát-phạ hạ.

Kệ tụng:

Hóa Phật đảnh thượng pháp tối kỳ
Phổ cứu quần sinh xuất hãm ni
Công viên quả mãn siêu tam giới
Tức hoạch giác giả thọ thánh ký.

[Hóa Phật trên “ĐẢNH” pháp diệu kỳ
Cứu độ “QUẦN-SANH” khỏi “TRẦM-LUÂN”
Công viên qủa mãn ra “TAM-GIỚI”
Tức được THỌ-KÝ thành CHÁNH-GIÁC.]

Khi QUÝ-VỊ trì thủ nhãn này được THÀNH-TỰU, thì trên “ĐẢNH” của QÚY-VỊ, có HÓA-PHẬT xuất hiện, ngồi trên HOA-SEN báu, ý nói NHÂN-QUẢ ĐỒNG THỜI, nghĩa là qúy vị được chư phật 10 phương đến xoa đầu thọ-ký cho QỦA VÔ THƯỢNG BỒ-ĐỀ.

Được THỌ-KÝ thì có THỜI-GIAN thành PHẬT nhất định, không phải bị TRẦM-LUÂN mãi trong LUÂN-HỒI, mà không biết khi nào mới THÀNH PHẬT.  (KINH PHÁP-HOA)

Khi được 10 PHƯƠNG PHẬT thọ ký rồi, thì thành tựu được TÍN-CĂN có khả năng THÂM NHẬP PHỔ-HIỀN HẠNH NGUYỆN, đi thẳng đến qủa DIỆU-GIÁC, thành tựu được      TAM-THÂN, TỨ-TRÍ, NGŨ-NHÃN, LỤC-THÔNG, 18 PHÁP BẤT CỘNG…ra khỏi NHÀ LỬA trong TAM-GIỚI, rồi dùng ỨNG HÓA THÂN  cứu độ chúng sanh trong ba cõi (TAM HỮU) không có hạn lượng, cho nên nói ĐẢNH PHÁP NẦY RẤT KỲ DIỆU RẤT LẠ KỲ là lý do nầy.

Cũng như THIỆN-TÀI đã trải qua 51 vị THIỆN-TRI-THỨC rồi, sự giác ngộ đã đến         ĐẲNG–GIÁC BỒ-TÁT, cùng với DI-LẠC BỒ-TÁT không sai khác.

Vậy mà DI-LẠC bồ tát lại khuyên THIỆN TÀI nên trở về BỔN-SƯ của mình là BỒ-TÁT VĂN-THÙ, để trình bày SỞ HỌC, SỞ HÀNH, SỞ CHỨNG bồ-tát đạo và cầu sự thọ ký   (ẤN CHỨNG) cho.

VĂN-THÙ bồ tát  ẤN-CHỨNG như thế nào?

Ngài không hiện thân ra như các vị thiện tri thức khác, mà từ xa 110 DO-TUẦN, ngài đưa Tay XOA-ĐẦU THIỆN TÀI để ẤN CHỨNG , là ý nói ngài VĂN THÙ lúc nào cũng ở bên cạnh đệ tử của mình dù “XA” hay “GẦN”, cũng như THIỆN TÀI chưa bao giờ rời          CĂN-BẢN TRÍ (TRÍ KIM-CANG) mà không tự biết, giống như KẼ CÙNG-TỬ trong KINH PHÁP-HOA, cho nên ngài phải XOA ĐẦU ẤN-CHỨNG cho.

Vì  cảnh-giới của chư PHẬT không phải bậc ĐẲNG-GIÁC có thể hiểu được, phải dùngTÍN-CĂN” mới chứng nhập được. “TÍN-CĂN” LÀ TIN MÌNH CÙNG VỚI PHÁP GIỚI CHÚNG-SANH CŨNG CÓ “ĐẦY ĐỦ ĐỨC-TƯỚNG TRÍ-HUỆ” NHƯ CHƯ PHẬT.                                            

VĂN-THÙ-SƯ-LỢI BỒ TÁT
Vị Thiện Tri Thức thứ 52

dạy THIỆN TÀI về “TÍN-CĂN”

để thành tựu hạnh PHỔ-HIỀN và NHẬP PHÁP GIỚI được viên mãn.

KINH VĂN:

Y lời dạy của Di-lặc Bồ-Tát, Thiện-Tài đi qua hơn một trăm mười (110) thành đến nước Phổ-Môn, thành Tô-Ma-Na, ở nơi cửa  thành suy tìm VĂN-THÙ SƯ-LỢI, trông được gặp gỡ kính thờ.

Bây giờ VĂN-THÙ SƯ-LỢI Bồ-Tát từ xa đưa tay hữu qua khỏi một trăm mười (110)    do-tuần áp trên đầu (xoa đầu) THIỆN-TÀI  mà nói rằng:

Lành thay! Lành thay! Nầy Thiện-nam-tử! Nếu rời “TÍN-CĂN” thời tâm yếu kém, lo sợ ăn-năn công-hạnh chẳng tròn đủ, thối thất tinh-cần, nơi một thiện-căn sanh lòng trụ trước, với chút ít công-đức đã cho là đủ. Chẳng thể phát khởi hạnh nguyện, chẳng được thiện-tri-thức nhiếp thọ, chẳng được Như-Lai ức niệm, chẳng biết được pháp-tánh như vậy, lý-thú như vậy, pháp-môn như vậy, công-hạnh như vậy, cảnh-giới như vậy, đều không thể biết khắp, biết nhiều, tột nguồn đáy, hiểu rõ, xu nhập giải-thoát, phân-biệt, chứng biết, chứng đắc, tất cả điều trên đây đều không thể được.

Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát tuyên nói pháp ấy cho THIỆN-TÀI được lợi ích hoan-hỷ thành-tựu vô-số pháp-môn, đầy đủ vô-lượng đại-trí quang-minh, khiến được Bồ-Tát vô-biên-tế đà-la-ni, vô-biên-tế nguyện, vô-biên-tế tam-muội, vô-biên-tế thần-thông, vô-biên-tế trí, khiến vào đạo-tràng phổ-hiền-hạnh.

Lại để Thiện-Tài ở tại chỗ cũ, Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát nhiếp thần-lực chẳng hiện.

Kệ tụng:

Niềm tin là bước đạo sơ nguyên,
Mà nỗi trần ai lắm sự duyên!
Thoạt tưởng sen lành say cõi Tịnh
Lại nghe mai đẹp mến non Thiền.

Bồ Đề gieo khéo nguyền viên-giác
Không hữu còn thương chấp nhị-biên
Tín-đức ví bền như hạnh nguyện
Mưa hoa đồng dạo cảnh Tây-thiên.

(Niệm Phật Phải DỨT-TRỪ-LÒNG-NGHI – HT THIỀN-TÂM )

Tóm lại, nếu QÚY-VỊ trì ĐẢNH-THƯỢNG-HÓA-PHẬT thủ nhãn ấn pháp được     THÀNH-TỰU, tức là  được chư PHẬT ở 10 phương XOA ĐẦU THỌ-KÝ cho thành CHÁNH-GIÁC, cũng như THIỆN-TÀI được bồ tát VĂN-THÙ XOA ĐẢNH ĐẦU THỌ-KÝ cho vậy, nên  TÍN-CĂN được thành tựu, có khả năng THÂM NHẬP PHỔ-HIỀN HẠNH NGUYỆN, rồi  tùy  theo nguyện lực của mình RA VÀO trong nhà LỬA TAM GIỚI, hoặc thuận hoặc nghịch để cứu độ vô lượng vô biên chúng sanh khỏi trầm luân trong sanh tử, đi thẳng đến qủa DIỆU-GIÁC. Cho nên nói ĐẢNH PHÁP NẦY RẤT KỲ DIỆU RẤT LẠ KỲ là lý do nầy vậy.

Kệ tụng:

Hóa Phật đảnh thượng pháp tối kỳ
Phổ cứu quần sinh xuất hãm ni
Công viên quả mãn siêu tam giới
Tức hoạch giác giả thọ thánh ký.

Đảnh-Thượng-Hóa-Phật Thủ Nhãn ấn pháp
Thứ Ba Mươi Chín

Bồ-Ðà Dạ [47]

Án– phạ nhựt-rị ni, phạ nhựt-lảm nghệ, tát-phạ hạ.