Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

TÂY-PHƯƠNG NHỰT-KHÓA

Hòa Thượng Thích Thiền Tâm
soạn thuật

 

Chớ quản gió-sương sông-núi cách,
Hoa sen Bảo-Tích sắc hương-mầu(1)

THAY LỜI TỰA…

Ba năm về trước, khi bổn-sư (và cũng là chú ruột)của tôi là cố Hòa-Thượng Đại-Ninh THÍCH THIỀN-TÂM viên-tịch, trong buổi lễ thọ tang ngài tôi có dâng lời nguyện trước giác-linh Hòa-Thượng cầu xin ngài chứng-minh và gia-hộ cho tôi – vừa là đệ-tử và cũng là cháu ruột của ngài – được đầy đủ đạo-lực cùng minh-tâm, kiến-tánh thêm hơn để nối-tiếp theo gót chân ngài, hoằng-dương pháp môn Tịnh-độ nơi hải-ngoại ….

Sau khi ấy, tôi tự-nghĩ lại, thấy mình nghiệp chướng hãy còn nhiều, tài, đức kém, bước đường tu-hành hãy còn sơ-bạc mà sự-nghiệp tịnh-độ của ngài lưu-lại thì quá lớn-lao, cho nên trong tâm cũng có đôi-phần e-ngại …

Chợt nhớ lại thời-gian trước kia, khi đóng-cửa thất ẩn-tu vĩnh-viễn, với tấm lòng bi-mẫn cho các hàng Phật-tử về sau, ngài đã có soạn ra một nghi-thức “Mật-Tịnh song-tu” dưới tên là: “TÂY-PHƯƠNG NHẬT KHÓA” để cho các hành-giả tu Tịnh-độ trong thời buổi mạt pháp sau nầy có được một pháp-nghi thích-hợp và một đường lối chơn-chánh tu-hành trên bước đường về nơi Lạc-quốc, nên tôi nảy sanh ra ý định là sẽ tái-bản lại quyển nghi-thức đặc-biệt nầy, trước là cúng-dường lên giác-linh Hòa-thượng và sau nữa để hiến-dâng cho các hàng liên-hữu có được thêm phương-tiện tu-trì.

Tuy nói là tái-bản lại, nhưng thấy vì trong phần chánh-văn, cố Hòa-thượng có dùng nhiều danh-từ chuyên-môn Phật-học (theo Âm-Hán Việt)có ý-nghĩa tương-đối cao-thâm mà các hàng Phật-tử trẻ tuổi, tân-học ngày nay thì lại không rành về chữ Hán – khó có thể nào hiểu biết cho trọn nghĩa được, e rằng quý-vị ấy kém hoan-hỷ mà bỏ phế việc tu-hành(theo nghi-thức)chăng ?

Kế nữa lại có đương-kim hội-trưởng, kiêm trưởng-ban hoằng-pháp và nghi-lễ của chùa Pháp-Hoa Tucson, Arizona là Ưu-bà-di BẢO-ĐĂNG đã có đến gặp tôi và trình-bạch lên ý-định: Xin thỉnh-cầu tôi chú-giải thêm một ít phần về các thâm-nghĩa trong chánh-văn của ngài và chú-thích lại các danh-từ Phật-học khó-khăn hầu cho các Phật-tử sơ-cơ có thể nhân nơi đó được hiểu thêm mà phát-tâm tu-học nhiều hơn nữa…

Tôi hoan-hỷ chấp-nhận.

Vì thế nên quyển nghi-thức “TÂY-PHƯƠNG NHẬT-KHÓA” tái-bản lần nầy có thêm các phần chú-giải đặc-biệt – Những mong các bậc thức-giả, cao-minh khi đọc đến tùy-thời phủ-chánh cho, nếu như trong đó vương phải điều chi sơ-xuất, sai-lầm. Tôi thật vô-vàn cảm đội …

… Khách bộ-hành khi đi trên con đường gập ghềnh, hiểm-nạn, dưới ánh dương-quang thiêu đốt, chói-chang, tất-nhiên ai cũng muốn tìm đến chỗ bằng-phẳng có nhiều bóng cây râm-mát để tĩnh-dưỡng, nghỉ-ngơi, thì người Phật-tử học Phật (nói riêng)và con người (nói chung)cũng thế, nếu như quả-nhiên cảm nhận thấy rằng cuộc sống hiện-tại của mình có quá nhiều nỗi vất-vả, khổ đau, mê-muội, càng ngày càng chồng-chất thêm nhiều, ắt-nhiên trong tâm ai cũng đều phát ra ý-niệm muốn quay về con đường đạo-đức, tìm pháp-mầu tu-hành giải-thoát cho sớm ra khỏi vòng sanh-tử, ưu-bi…

Thuở-xưa, trong thời Tây-Hán – lúc Hán-Sở tranh-hùng – Trương-Lương (Trương-Tử Phòng)thổi tiêu cùng các tùng-nhơn hát khúc Sở-ca, mà Sở-binh động lòng nhớ quê-hương, tan-rã bỏ về nhà …

Thì ở nơi đây cũng thế …

Qua lời Phật dạy về pháp-môn Tịnh-độ nói chung và riêng cho quyển “TÂY-PHƯƠNG NHẬT KHÓA – MẬT TỊNH PHÁP-NGHI” nầy – Nếu quả như chư liên-hữu nhận thấy nơi cõi Ta-bà, chúng-sanh chúng-ta cứ mãi sống trong vòng khổ-não, nhơ-ác của thân-tâm cùng ngoại-cảnh, tin biết rằng có một quốc-độ tên là Cực-lạc mãi-mãi trường xuân … nơi phương Tây của thế-giới Ta-bà nầy – Một quốc-độ sáng đẹp, mầu-nhiệm và trang-nghiêm trong bổn-tánh “Diệu-minh chơn-thể” – tất-nhiên đều phát-tâm nô-nức, cầu được sanh về …

Pháp-môn Tinh-độ đây, đích-thực là con thuyền giải-thoát quý-báu duy-nhất cho chúng-sanh trong thời buổi mạt-pháp, rốt-ráo sau nầy, không gì hơn được. Bởi thế, trong kinh Vô-Lượng Thọ, đức bổn-sư đã dạy bảo rằng:

– “Có vô-lượng Bồ-tát ở mười phương thế-giới rất muốn nghe kinh nầy mà không được … giả-sử khắp cõi Đại-thiên, lửa đỏ cháy hừng, vì muốn cầu pháp-môn tịnh-độ nầy mà phải vượt ngang qua nơi ấy, cũng nên mong cầu” …

Qua lời dạy trên, ta có thể hiểu rõ được giá-trị của pháp-môn tịnh-độ nầy quý-báu biết là dường nào rồi.

Nay ta và tất-cả mọi người đang sống ở trong vòng nhiệt-não của thân-tâm và thế-giới, mà lại được nghe, được biết pháp-môn niệm Phật nầy thì đó là một điều đại hân-hạnh vậy. Phải nên tinh-tấn, trước là noi theo gót chân chư vị Liên-tông Tổ-sư cùng gương sáng của các bậc tôn-đức vãng-sanh có ghi trong các quyển: Đường về Cực-lạc, Mấy điệu sen-thanh vv… và sau nữa là gương vãng-sanh hiện đại của soạn-giả quyển nghi-thức nầy: Vô-Nhất Đại-Sư THÍCH THIỀN-TÂM Hòa-thượng – mà phát-tâm tinh-tấn, tu hành nhiều hơn nữa để cầu được vãng-sanh về miền An-dưỡng, xa lánh nẻo luân-hồi phiền-lụy, khổ đau … Chớ nên thờ-ơ, xao-lãng mà uổng-phí tháng ngày …

Xin vì những người đã có duyên may biết được và tu-tập theo pháp-môn tịnh-độ, cùng các hữu-duyên nhơn gặp được pháp-môn tu-tập quý-báu trong quyển “TÂY-PHƯƠNG NHẬT-KHÓA / MẬT-TỊNH PHÁP-NGHI” nầy, mà chúc mừng rằng:

“Chìm trong biển nghiệp,
Gặp chiếc từ hàng:(1)
Giữ lòng thành-kính,
Quy-mạng Giác-Hoàng. (2)
Mê-tân thệ tách, (3)
Bờ giác bước sang.
Tín, nguyện, hạnh chuyên, (4)
Lễ Vô-Lượng Quang. “

(Lược theo ý của Vô Nhất Đại-sư THÍCH THIỀN-TÂM Hòa-thượng)

Niệm Phật Tăng
THÍCH HẢI-QUANG
(Nhi-tôn đệ-tử)
Cẩn-bút.

Ghi-chú:

(1) Từ-hàng: là chiếc thuyền từ (thuyền bát-nhã)của chưa Phật, chư Bồ-tát với chúng-sanh trong bể khổ trầm-luân.

(2) Mê-tân: là bến mê, bờ sanh-tử …

(3) Giác-Hoàng hay gọi cho đủ là: – Giác-Hoàng Điều-Ngự – đây là một danh-xưng khác nửa để gọi cho chư Phật (nói chung)và riêng cho đức A-DI-ĐÀ Như-lai nơi Cực-lạc quốc.

(4) Tín, nguyện, hạnh:là 3 điều cần yếu không thể thiếu được của pháp-môn Tịnh-độ.

Tín: là tin-tưởng có cõi Cực-lạc và Phật A-DI-ĐÀ…

Nguyện: là phát nguyện được sanh về (Cực-lạc).

Hạnh: là sự thực hành (niệm-Phật).

Trong 3 điều nầy thì:

– Tín, Nguyện: Thuộc về LÝ.

– Hạnh: Thuộc về SỰ.

Đầy-đủ hết LÝ – SỰ thì được vãng-sanh.

SƠ-LƯỢC VỀ TIỂU-SỬ Của CỐ HÒA-THƯỢNG SOẠN-GIẢ (Thân-thế và đạo-nghiệp)

I. THÂN-THẾ:

Hòa-Thượng pháp-danh là THÍCH THIỀN-TÂM pháp-hiệu LIÊN-DU, pháp tự VÔ-NHẤT, húy danh NGUYỄN NHỰT-THĂNG, xuất-gia vào năm ẤT-DẬU (1945)với đại-lão Hòa-Thượng THÍCH THÀNH-ĐẠO, tại chùa Sắc-Tứ Linh-Thứu (Xoài-Hột, Mỹ-Tho), thuộc dòng Lâm-Tế chánh-tông đời thứ 43.

Hòa-Thượng sanh năm ẤT-SỬU (1925)tại xã Bình-Xuân, quận Hòa-Đồng, tỉnh Gò-Gông (hiện nay là tỉnh Tiền-Giang). Thân-phụ là cụ ông Nguyễn Văn-Hương, thân-mẫu là cụ-bà Giác-Ân Trần thị-Dung.

Ngài là người con trai thứ ba trong số bốn người con trai của gia-đình.

II. THỜI-GIAN HỌC ĐẠO:

– Năm 1945: Hòa-Thượng xuất-gia tại SẮC TỨ LINH-THỨU TỰ.

– Năm 1948: Hòa-Thượng thọ Sa-di giới.

– Năm 1950: Hòa-Thượng thọ Cụ-túc đại giới tại giới đàn Ấn-Quang.

– Năm 1951: Hòa-Thượng hoàn-tất chương-trình Trung-đẳng Phật học tại Phật học-đường Liên-Hải và Ấn-Quang.

– Năm 1954: Hòa-Thượng hoàn-tất chương-trình Cao-đẳng Phật học tại Phật học-đường Nam-Việt với hạng tối-ưu.

– Năm 1955-1964: Hòa-Thượng nhập-thất tịnh-tu qua các trụ-xứ tại Cái-Bè, Vang Quới (Mỹ-tho)và (Bến-Tre).

– Năm 1964: Hòa-Thượng triệu-hồi của giáo-hội, ngài trở về Sài gòn đảm-nhận việc thành-lập và giữ chức-vụ Giám-đốc Viện Cao-đẳng chuyên-biệt Phật-học tại An-Dưỡng-Địa, Phú-Lâm (tức là chùa Huệ-Nghiêm hiện nay).

– Phụ-trách phân-khoa Phật học tại Viện Đại-học Vạn-Hạnh. (Giáo-thọ dạy Duy-thức học).

– Giáo thọ sư tại các ni-trường Dược-Sư, Từ-Nghiêm.

– Năm 1967: Hòa-Thượng về Đại-Ninh kiến-lập Hương-Quang tịnh-thất, chuẩn-bị ẩn-tu.

– Năm 1968: Chánh-thức hoàn-trả chức-vụ lại cho Viện Hóa-Đạo, về hẳn tại Phú-An, Xã Phú-Hội huyện Đức Trọng, Tỉnh Lâm-Đồng, bế quan tịnh-tu.

– Năm 1970-1974: Qua sự tha-thiết thỉnh-cầu của tứ-chúng ngài tạm thời ra thất, kiến lập Hương-Nghiêm Tịnh-Viện(cho chư tăng)và Phương-Liên Tịnh-Xứ (cho chư ni). Mở khóa tu-học Tịnh-Độ chuyên-biệt tại 2 đạo-tràng nầy trong 3 năm liên-tiếp.

– Từ năm 1975-1992: Hòa-Thượng hoàn-toàn viễn-ly với bên ngoài, bế quan tịnh-tu vô thời-hạn. Ngài dự biết trước ngày giờ vãng-sanh hơn 6 tháng.

… Đến 4 giờ sáng ngày 21/11 Âl năm Nhâm-thân, (1992)Hòa-Thượng cho gọi thị-giả và cũng là trưởng-tử của ngài là ni-sư Thích-nữ THANH-NGUYỆT, triệu-tập các môn-đồ, pháp-quyến vào trong tịnh-thất hộ-niệm.

Đúng 6 giờ 15 phút sáng ngài lưu lại kệ sau cùng và an-nhiên thị-tịch ngay trên bản-tọa.

Đại-sư hưởng thọ tuổi đời 68, tăng-lạp 48.

Ngài là một cao-tăng đắc-đạo và được vãng-sanh Cực-lạc duy-nhất trong thời buổi cận-đại nầy.

Ngoài các công-nghiệp Tịnh-độ ra, Hòa-Thượng còn có lưu lại một hạt Ngũ Sắc Kim-Cang nha-xỉ Xá-Lợi. (Một răng-cấm 5 màu còn nguyên vẹn cứng như kim-cương, được bảo-toàn kỹ-lưỡng).

III. ĐẠO-NGHIỆP:

Hòa-Thượng đã lưu lại cho đời một số kinh-sách (đại-lược sau đây):

a. Phiên-dịch:

– Đại-bi tâm Đà-ra-ni kinh.
– Quán vô-lượng-thọ kinh.
– Đại-nhựt kinh.
– Quê-hương Cực-Lạc.
– Tịnh-độ thập-nghi luận.
– Thiện-ác nhân-quả báo-ứng kinh.
– Nhân-quả luân-hồi tạp-lục ký.
– Tam-Bảo cảm-ứng yếu-lược lục.
– Lá thơ Tịnh-độ.

b. Soạn-thuật:

– Duy-thức học cương-yếu.
– Phật-học tinh-yếu (1-2-3).
– Tịnh học tân-lương (1-2-3).
– Niệm-Phật thập-yếu.
– Mấy điệu sen-thanh (1-2-3-4-5-6-7).
– Tây-phương nhật-khóa.
– Tịnh-độ pháp-nghi … vv …

(Riêng quyển “Niệm-Phật thập-yếu” được xem như là một quyển sách hoằng-dương Tịnh-độ có giá-trị bậc nhất hiện-thời).

c. Trứ-tác:

– Thiền-Tâm thi-tập (gồm hơn ngàn bài-thơ đạo đủ các thể loại).

– Ẩn-tu ngẩu-vịnh, bá bát thi.

Hòa-Thượng là một đại tôn-sư hoằng-dương cả 2 pháp-môn Tịnh-độ cùng Mật-tông lững-lẫy nhất của Phật-giáo Việt-Nam đương-kim.

Sự “hoàn-nguyên” của ngài một mất-mát vô-cùng lớn-lao của giáo-hội, và để lại cho toàn-thể tăng, tín-đồ Việt-Nam ở khắp mọi nơi vô-vàn nhớ-nhung, thương-tiếc…

Pháp-Hoa Tự
Tucson, Arizona ÚA
Ưu bà-di BẢO-ĐĂNG
(Lược-thuật)

THƠ …
TÂY-PHƯƠNG NHẬT-KHÓA ĐỀ-VỊNH …

Muôn-luận, ngàn kinh nghĩa rối phiền,
Tây-Phương Nhật-Khóa hậu lưu-truyền.
Thiền-Tâm, Vô-Nhất chuyên lòng soạn,
Hải-Quang Đại-Đức giải lời khuyên
Nhắn ai Liên-hữu người tu TỊNH,
An-dưỡng cầu sanh chớ lạc miền.
A-DI-ĐÀ PHẬT tâm luôn niệm.
Chín phẩm đồng quy vĩnh-viễn yên.
Tuyển trong kinh-luận những lời hay,
Giải-thích xem xong động cảm hoài.
Chớ nói nhà xưa về chẳng được,
Tây-Phương Nhật-Khóa chỉ đường ngay.
A-DI sáu chữ bày tông-chỉ,
Mười vạn ức đường thẳng tắt bay.
Tam-thánh đài sen trao đở gót.
Lìa xa sanh-tử, vững lòng thay.
Nghiệp sạch, tình không chẳng dễ gì,
PHÁP-VƯƠNG nguyện-lực bất tư-nghì.
Chín-phẩm sen vàng, ba cảnh-giới, (1)
Quyết chí về Tây tắm bảo-trì.
TÂY-PHƯƠNG Nhật-Khóa bày hương-lý,
THANH-LƯƠNG cố-quốc thẳng đường đi.
Lãng-tử hồi quê ôi thỏa-dạ,
Cha lành xem lại THIỆT A-DI.

Trọng Đông, Bính-Tý niêm.
Ngày mồng một tháng giêng.
Trưởng-ban
Hoằng-pháp và nghi-lễ
Pháp-Hoa Tự, Tucson – Arizona
THÍCH HẢI-QUANG trưởng-tử.
Ưu bà-di BẢO-ĐĂNG.
(Cẩn-đề)

 

LỜI KHẨN-NGUYỆN CỦA NGƯỜI GIẢI-THÍCH

Kính lạy Tây-phương Tam Thánh-Tôn,
Trí-quang nguyền chiếu phá mê-hồn.
Nguyện-lực, từ-bi xin tiếp-độ,
Liên-hữu đồng quy cửu phẩm môn.

Trọng-đông, Bính-Tý niên.
PHÁP-HOA TỰ, Tucson – Arizona.
THÍCH THIỀN-TÂM, môn-hạ.
Mạt học, Niệm-Phật tăng.
THÍCH HẢI-QUANG
Kính-bái.

(1) – Ba cảnh giới là:

– Phàm thánh đồng cư độ (3 phẩm sen HẠ)
– Phương-tiện hữu-dư độ (3 phẩm sen TRUNG)
– Thật-báo trang-nghiêm độ (3 phẩm sen THƯỢNG)
Ba cảnh giới này bao gồm hết chín phẩm sen.

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.