EM MƠ CÙNG ĐỨC PHẬT
Tác giả: DHARMACHARI NAGARAJA
Nguyễn Minh Tiến Việt dịch

CHÚ VOI HIẾU THẢO

Hãy thư giãn, nhắm mắt và hình dung một người phụ nữ lớn tuổi tên là Ester, cách đây nhiều năm đã từng là một diễn viên nhào lộn đu dây nổi tiếng, nhưng giờ đây bà kiếm sống khó khăn bằng việc kể những câu chuyện về gánh xiếc. Một đêm nọ, bà nhận được một món hàng đặc biệt mà đã làm thay đổi cuộc đời bà từ đó về sau. Con có muốn biết chuyện gì đã xảy ra không? Hãy lắng nghe câu chuyện của bà ấy.

Bà Ester đang ngồi một mình bên bếp lửa, chợt có tiếng gõ “cốc, cốc” ở cửa trước. Bà tự hỏi: “Ai mà đến lúc đêm khuya thế này nhỉ?” Bà mở cửa nhưng không nhìn thấy ai cả. Và rồi bà bất chợt bước giật lùi lại, kinh ngạc.

Trên bậc cửa là một cái giỏ lớn với chú voi con bên trong! Ester lôi cái giỏ vào hẳn trong nhà. Chú voi con đang ngủ say, cuộn mình trong một chiếc chăn.

“Ừ, lá số tử vi của mình nói rằng sẽ nhận được một món qùabất ngờ. Hẳn chính là món này đây.” Bà cười thầm, rồi mỉm cười với chú voi con đang ngủ say. Bà lẩm bẩm: “Mình sẽ đặt tên cho nó là Lucky.”

Bà Ester chẳng bao giờ bận tâm đến việc vì sao Lucky được bỏ lại trên bậc cửa nhà bà. Chỉ là Lucky cần được ai đó chăm sóc và đó là việc bà đã làm. Công việc kể chuyện gánh xiếc chẳng kiếm được bao nhiêu tiền nên bà Ester nhận thêm việc giặt thuê và làm bất cứ công việc vặt vãnh nào khác để có thể nuôi nấng Lucky.

Lucky lớn lên thành một chú voi con tràn đầy hạnh phúc. Mỗi ngày nó cùng với những đứa trẻ làng bơi lội trong các vũng nước bên dưới thác nước trong rừng. Chúng chia nhau những ly nước chanh hay những cây kem, cùng rong chơi ngoài trời giữa những cây cổ thụ thân phủ đầy rêu xanh.

Mùa thu, Lucky và lũ trẻ chơi đùa rượt đuổi nhau trên những đám lá rụng đầy. Khi mùa đông phủ tuyết xuống khắp nơi như một tấm thảm, chúng cùng nhau đắp lên những con voi bằng tuyết. Rồi trời ấm dần lên và mùa xuân lại về mang theo những chồi non trên cây. Năm tháng dần trôi qua như thế, Lucky nhanh chóng lớn lên thành một chú voi trưởng thành.

Một ngày nọ, Lucky nói với bà Ester: “Hôm nay mẹ hãy đi vào rừng. Trông mẹ mệt mỏi lắm. Con dám chắc việc đi dạo trong rừng sẽ rất tốt cho mẹ.”

“Nhưng mẹ phải đi làm.” Bà Ester đáp lại. “Nếu mẹ không đi làm thì sẽ không có tiền, và không có tiền thì chúng ta không có thức ăn.”

Lucky chưa từng biết rằng việc kể chuyện của bà Ester không chỉ là để cho vui. Nó cũng không biết rằng toàn bộ công việc giặt thuê chỉ là để kiếm tiền mua thức ăn. Nó nhìn bà Ester kỹ hơn và lần đầu tiên nó nhận ra bà đã già đi rất nhiều. Lucky suy nghĩ: “Mình còn trẻ và có sức mạnh. Mình cũng đã chơi đùa nhiều rồi. Bây giờ mình nhất định phải dành thời gian làm việc.”

Lucky quyết định đi tìm một công việc nào đó để kiếm tiền. Nó cũng không nghĩ ra là mình có thể làm được việc gì, nhưng cứ thẳng đường đi dọc theo bờ sông sang làng bên cạnh để hỏi xem nó có thể giúp được việc gì cho họ không.

Những trận mưa lớn đã cuốn trôi đi chiếc cầu dẫn đến làng, nhưng Lucky thản nhiên lội qua dòng nước. Nó được chào đón bởi một đám đông dân làng reo hò phấn khích khi thấy nó lội qua được dòng sông. Do lũ lụt cuốn mất cây cầu, dân làng đã phải đi ngược lên thượng nguồn rất xa để tìm được một nơi có thể lội qua sông an toàn.

Vị trưởng làng nói: “Này chú voi tuyệt vời, nếu bạn đưa chúng tôi băng qua sông, mỗi lần chúng tôi sẽ trả cho bạn một đồng bạc.”

Lucky hân hoan đáp: “Tôi rất vui được giúp đỡ mọi người.” Nó thích thú trò chuyện với những người dân làng trong khi đưa họ qua sông. Cuối ngày, vị trưởng làng đưa cho nó một túi đựng đầy những đồng bạc.

Về đến nhà, Lucky đưa túi bạc cho bà Ester và nói: “Bây giờ mẹ có thể ở nhà và con sẽ đi làm.”

Kể từ hôm đó, Lucky đi làm việc và bà Ester nghỉ ở nhà. Khi Lucky xong việc trở về, họ cùng ngồi với nhau trong vườn và bà Ester kể những câu chuyện về gánh xiếc – nhưng chỉ vì bà thấy vui khi được kể chuyện.

Phải làm việc thì nghe có vẻ như không vui thú gì nhiều, nhưng hãy cố làm những việc giúp đỡ người khác cũng như chính mình – bạn có thể thấy vui thích còn hơn cả những lúc chơi đùa.