Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

CHUYỆN VÃNG SANH Ở VIỆT NAM
Nhóm Liên Hữu Miền Nam Đất Việt sưu tập

 

4. Bà Trương Thị Hần (1903 – 1984)

Cụ bà Trương Thị Hần sinh năm 1903, tại xã Thới Long, huyện Ô Môn, tỉnh Cần Thơ.

Khi lập gia đình, về cư ngụ tại rạch Xẻo Cuông, ấp Thạnh Lợi, xã Trung An, huyện Thốt Nốt, tỉnh Cần Thơ. Bà có hai người con, một trai và một gái.
Tính tình cụ đôn hậu, hay làm phước giúp người, ăn chay mỗi tháng 10 ngày và mỗi năm 3 tháng.

Bà hay đi đây đó để bán thuốc cao (cho chùa Tiên Sơn, gần pháo đài Núi Sam- Châu Đốc) nên cũng thường khuyên người niệm Phật, làm lành.

Đến năm 61 tuổi, nhờ gần gũi với chư liên hữu và nghe đọc kinh kệ bà bèn phát tâm trường chay sớm chiều lễ Phật, lánh dữ làm lành, chuyên tâm trì niệm Lục Tự Hồng Danh, nguyện cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc. Thường ngày bà rất thích đọc đi đọc lại mấy đoạn sám kệ:

“Đi đứng niệm Di Đà,
Nằm ngồi trì Lục Tự.
Thức cũng tưởng A Di,
Ngủ cũng ghi Sáu Chữ.
Nói cũng nhớ Nam Mô,
Nín cũng ôm Phật sự.
Cực Lạc muốn vãng sanh,
Cứ y hành như thử.”

Và:

“Ở chỗ vắng không người,
Cũng như nơi đô hội,
Bình tĩnh niệm A Di,
Chăm nom Bồ Đề cội,
Nếu tà ý còn sanh,
Bởi Phật tâm còn rối,
Khéo điều khiển lòng mình,
Đường Tây Phương một lối.”

Bà chung sống với cô con dâu thứ ba( cô nầy rất có hiếu) và đứa cháu nội (vì con trai đã mất). Càng lớn tuổi, bệnh mắt của bà phát triển dần, sau đó không còn thấy đường. Tuy vậy, sự tu ngày một tăng tiến, tâm luôn thanh tịnh, không lo lắng đeo mang gì cả, rất tự tại.Tương ưng với lời thi:

“Ngày tháng trôi âm thầm trì Phật hiệu,
Mặc tình đời đàm tiếu lẫn chê khen.
Quẳng ưu tư toan tính chuyện sang hèn,
Tâm niệm Phật lòng mơ màng cõi Phật.
Nay thân tuy phàm chất,
Mà hồn dạo Liên Bang.
Thế duyên không bận buộc,
Mai quyết đáo Tây Phang.”

Vào lối tháng 2 năm 1984, một hôm bà nói với đứa cháu:

– “Ba ngày trở lại đây cậu Ba con ghé thăm!”

Đứa cháu nghe xong cũng không mấy để ý. Quả thật cư sĩ Thiện Căn (tức cậu đứa bé) đến thăm. Khi xuống xuồng bơi qua rạch để rước, vừa gặp mặt bé vui vẻ thỏ thẻ:

– “Bà nội hay quá!”

Cư sĩ chả biết ất giáp gì cả, liền hỏi.

Bé đáp:

– “Hôm qua nội nói: ba ngày trở lại đây cậu Ba con ghé thăm, quả nhiên hôm nay cậu ghé thật!”

Cư sĩ vào nhà thăm cụ, như những lần trước, thường sau khi hỏi han xong, đều đem những điểm chính yếu của Tịnh Tông để khuyến tấn cụ. Vốn xuất thân từ nghề giáo nên cư sĩ giảng giải gọn gàng, mạch lạc, thứ lớp dễ đón nhận, bà rất hoan hỉ khát ngưỡng, thích thú lắng nghe, vừa nghe, tay vừa lần chuỗi niệm Phật. Khi giã biệt, cư sĩ khích lệ cụ ráng nhớ niệm Phật, cụ khẳng định:

– “Đây là số vốn về Tây Phương, làm sao quên được!”

Cách nửa năm sau, cư sĩ lại ghé thăm. Lúc ra về cư sĩ nhấn mạnh với cụ:

– “Bác ạ! Mình là người đi xa phải chuẩn bị cho kỹ nghen bác!”

Bà chấp tay niệm lớn:

– “Nam Mô A Di Đà Phật”

Thay thế cho câu trả lời.

****************

Trước khi mất 7 ngày, là ngày 11 tháng 11 năm 1984, cụ gọi con gái, cô con dâu và các cháu lại dặn dò:

– “Khi má mất rồi không nên đem theo gì cả, quần áo còn lại, cái nào tốt đem cho người ta!”.

Mọi người đều lấy làm lạ, vì thấy bà mạnh khỏe bình thường đâu có bệnh hoạn gì đâu!

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1984, cô con gái nói với cụ:

– “Để con nấu nước cho má tắm nghen!”

Bà đáp:

– “Má đã tắm từ lâu rồi con ạ!”

Đến 10 giờ cụ thay y phục và mặc áo tràng vào, rồi yên tịnh niệm Phật.

Tới 3 giờ chiều (15 giờ), bà nắm tay cầm xâu chuỗi để trước ngực và chấp hai tay, yên lặng, lần lần xâu chuỗi rơi ra, hai tay để ngay ngắn hai bên, nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng, nét mặt vui tươi rạng rỡ lạ thường. Đây quả thật là còn sống mà an lành đi theo Phật, chứ không phải chết. Bà hưởng thọ 81 tuổi.

(Thuật theo lời của cư sĩ Thiện Căn và cháu nội của bà)

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.