KINH BI HOA
(Lịch sử đức Phật A Di Đà và các Bồ Tát)
Hán dịch: Đời Bắc Lương, Tam Tạng Pháp Sư Đàm Vô Sấm, Người Thiên Trúc
Việt dịch: Ni viện Diệu Quang, Nha Trang, Thích nữ Tâm Thường
Chứng nghĩa và Nhuận Văn: Tỳ kheo Thích Đỗng Minh, Tỳ kheo Tâm Hạnh

 

Quyển Thứ Hai

PHẨM THỨ BA
BỐ THÍ LỚN

(Phần 1)

Bấy giờ trong hội có Đại Bồ Tát tên là  Tịch Ý, sau khi chiêm ngưỡng Như Lai với vô số  thần thông biến hóa xong, bạch Phật:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Do nhân duyên gì thế  giới của chư Phật khác thì thanh tịnh vi diệu với biết bao sự trang nghiêm, xa lìa năm trược, không có các sự dơ xấu, trong đó chỉ có  chư Phật Bồ Tát thành tựu vô lượng vô  số công đức và hưởng thọ các diệu lạc. Cõi đó tên về Thanh Văn, Bích chi Phật còn chẳng có, huống gì lại có Nhị thừa? Nay đức Thế Tôn của con do nhơn gì, duyên gì mà ngay trong đời ác năm trược này, với thế giới dơ xấu chẳng sạch: mạng trược, kiếp trược, chúng sanh trược, kiến trược, phiền não trược, Ngài được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và thuyết pháp Tam thừa cho bốn chúng? Do nhơn gì, duyên gì Ngài không nhận thế giới thanh tịnh và không xa lìa đời ác năm trược?

Phật bảo Bồ Tát Tịch Ý:

– Thiện nam tử! Đại Bồ Tát do bổn nguyện cho nên nhận cõi tịnh diệu, cũng do nguyện cho nên nhận cõi bất tịnh. Vi` sao?

Thiện nam tử? Vì Đại Bồ Tát thành tựu đại bi nên nhân lấy cõi tệ ác, bất tịnh này. Ta do bổn nguyện nên ở chỗ thế giới bất tịnh dơ xấu này mà thành tựu Vô Thượng Cháng Đẳng Chánh Giác.

Thiện nam tử! Ông nay hãy lắng nghe, suy nghĩ kỹ, khéo lãnh thọ và hành trì đúng đắn, Ta sẽ  nói.

Khi ấy, các Bồ Tát vâng lời dạy bảo, lắng nghe. Phật bảo Bồ Tát Tịch Ý:

– Thiện nam tử! Ta trong thuở xưa, trải qua hằng hà  sa số a tăng kỳ kiếp, thế giới của Phật này tên là San Đề Lam. Bấy giờ, đại kiếp tên là Thiện Trì, ở trong kiếp đó có Chuyển Luân Thánh Vương tên Vô Tránh Nhiệm làm chủ bốn châu thiên hạ, có một đại thần tên là Bảo Hải. Vị đại thần này thuộc dòng Phạm chí, biết rành về việc xem tướng. Khi ấy, vua sanh một người con có ba mươi hai tướng tốt, trang nghiêm xinh đẹp nơi thân, tám mươi vẻ đẹp thứ lớp trang nghiêm với trăm phước đức thành tựu một tướng, thường có ánh sáng chiếu xa một tầm. Thân tướng vị ấy đầy đặn như cây Ni câu lư, ngắm mãi một tướng không hề nhàm chán. Ngay khi sanh người con đó, có trăm ngàn chư thiên cùng đến cúng dường. Nhân đó, vua đặt tên hiệu cho người con là Bảo Tạng. 

Sau khi khôn lớn, hoàng tử cạo bỏ râu tóc xuất gia, mặc pháp phục, chứng thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, lại lấy hiệu là Bảo Tạng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật Thế Tôn; và chuyển pháp luân khiến vô lượng trăm ngàn ức na do tha các chúng sanh, v.v… sẽ được sanh lên cõi trời, người, hoặc được giải thoát. Lợi ích các trời, người như vậy rồi, Ngài cùng trăm ngàn ức na do tha đại chúng Thanh Văn cung kính vây quanh, tuần tự du hành qua các thành ấp, xóm làng, lần đến một thành tên là An Châu La, tức là chỗ trị vì của Thánh Vương.

Cách thành không xa có một khu rừng tên là Diêm Phù. Bấy giờ, đức Như Lai cùng với vô lượng trăm ngàn ức na do tha đại chúng Thanh Văn nghỉ  lại ở nơi khu rừng này.

Khi ấy, nghe Phật Bảo Tạng cùng vô lượng trăm ngàn ức na do tha chúng đại Thanh Văn tuần tự du hành đến rừng Diêm Phù, Chuyển Luân Thánh Vương suy nghĩ: “Nay ta nên đến gặp Phật để lễ bái, thân cận, cung kính, cúng dường, tôn trọng, ngợi khen”. Nghĩ như vậy rồi, lập tức với thần lực, Thánh vương cùng vô lượng đại chúng cùng nhau trước sau ra khỏi thành An Châu La, đi đến rừng Diêm Phù. Khi đã đến bên ngoài rừng, Thánh vương theo như pháp, xuống xe đi bộ đến chỗ Phật, đầu mặt lạy sát chân Phật, nhiễu quanh bên phải ba vòng rồi lui ngồi một bên.

Thiện nam tử! Bấy giờ, Bảo Tạng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri liền vì Thanh vương thuyết chánh pháp, với vô số phương tiện chỉ dạy làm cho được lợi ích an vui. Thuyết pháp này xong, Phật liền lặng yên. Khi ấy, vua Chuyển luân liền từ chỗ ngồi đứng dậy, ra trước Phật quỳ thẳng, chắp tay, bạch:

– Cúi xin Như Lai cùng các Thánh chúng nhận sự cúng dường của con về y phục, ẩm thực, ngọa cụ, y dược trong ba tháng.

Thiện nam tử! Khi ấy Như Lai lặng yên nhận lời. Biết Phật  đã hứa khả, vua đem đầu mặt đảnh lễ, nhiễu Phật ba vòng rồi vui mừng lui ra.

Sau đó, vua Chuyển luân bảo với các vua nhỏ, đại thần, nhân dân cùng quyến thuộc của mình như sau:

– Các khanh biết không, trẫm đã thỉnh Bảo Tạng Như Lai và đại chúng của Ngài, xin dâng cúng các thức cần dùng đều được yên ổn, suốt ba tháng đem những vật quý trọng mà trẫm ưa thích để cúng dường, và cúng dường đầy đủ các tôi tớ, nô bộc để hầu hạ. Trẫm xả tất cả, đem cúng dường Phật và các Thánh chúng. Lúc này các khanh cũng nên như vậy, xả tất cả các vật quý trọng cúng dường và đem các tôi tớ, nô bộc hầu hạ để dâng cúng Phật và Thánh chúng.

Mọi người nghe xong, lập tức nhận lời dạy, hoan hỷ phụng hành.

Bấy giờ, đại thần coi về vật báu ở trong rừng Diêm Phù, dùng vàng ròng làm nền đất, ở  trên đất đó xây lầu bảy báu, bốn cửa của lầu gác đó dùng bảy báu làm thành. Bảy hàng cây báu, trên cây đó đều có treo y báu và anh lạc, vô số châu ngọc quý hiếm đẹp đẽ, lọng báu và các đồ dùng quý báu để trang trí. Lại có các thứ hương thơm, hoa trái đẹp báu cùng trang trí nơi cây. Dâng các thứ hoa, kết thắt các loại tơ lụa dùng để trải cùng khắp, treo các cờ lụa, ở trước lầu gác của Thánh vương treo kim luân giữa hư không, cách đất bảy thước. Ở sau Như Lai cho voi trắng báu giữ những cây bảy báu. Nơi cây đó lại có trân châu, tơ lụa cùng vô số thứ anh lạc dùng để trang nghiêm, trên đó lại có bảy cái lọng báu đẹp. Sai ngọc nữ báu ở trước Như Lai đem bột ngưu đầu chiên đàn và hắc trầm thủy dâng cúng lên Phật, đem ngọc ma ni báu đặt ở trước Phật. Ánh sáng đẹp đẽ của bảo châu Kim luân vương thường chiếu sáng khắp cả khu rừng Diêm Phù Đàn nên ngày đêm không khác nhau. Thân Như Lai Bảo Tạng thường thanh tịnh vi diệu sáng chói khắp cả ba ngàn đại thiên thế giới. Sàn tòa cho mỗi vị Thanh Văn đều làm bằng gỗ ngưu đầu chiên đàn, mỗi chiếc sàn tòa ngưu đầu chiên đàn đó có một cái ghế nhỏ. Sau mỗi chỗ ngồi, có voi trắng báu giữ cây bảy báu. Vô số vật trang trí cũng giống như chỗ của Như Lai. Trước mỗi chỗ ngồi có ngọc nữ báu đem bột ngưu đầu chiên đàn và hắc trầm thủy dâng lên cúng dường. Ở trước mỗi vị Thanh Văn đều có đặt để ngọc báu ma ni. Ở trong khu rừng đó trổi lên vô số âm nhạc. Bên ngoài khu vườn có bốn binh lính báu vây quanh hộ vệ.

Thiện nam tử! Sáng sớm, vua Chuyển luân này ra khỏi thành, đi  đến chỗ Phật. Khi đến bên ngoài rừng, vua theo như  pháp, xuống xe đi bộ đến gặp Phật, đem đầu mặt lạy sát chân Phật, đi nhiễu phía bên phải Phật ba vòng, tự rót nước và đích thân san sớt thức ăn ngon bổ thượng diệu dâng lên cúng dường Phật và  đại chúng. Sau khi thọ thực, Phật và đại chúng thu xếp bát và súc miệng.

Vua Chuyển luân tay cầm quạt báu, quạt cho Như Lai và  các vị Thanh Văn. Khi ấy có một ngàn người con của vua và tám vạn bốn ngàn các vua nhỏ, v.v… đều cùng cúng dường mỗi vị Thanh văn như vua Chuyển luân cúng dường Thế Tôn.

Ngay sau bữa ăn, có vô luợng trăm ngàn ức na do tha chúng sanh vào rừng Diêm Phù, thọ lãnh chánh pháp với Như Lai. Bấy giờ, trong hư không có  vô lượng trăm ngàn ức na do tha chư thiên dâng các hoa trời, trổi âm nhạc trời để cúng dường Phật. Trong hư không có thiên y anh lạc và các thứ lọng báu tự xoay chuyển. Lại có bốn vạn thanh y dạ xoa ở trong rừng chiên đàn vì Phật và đại chúng mà nhen lửa bằng gỗ  ngưu đầu chiên đàn để nấu chín thức ăn. Đêm đó, vua Chuyển luân đốt vô lượng trăm ngàn  ức na do tha ngọc đèn ở trước Phật và đại chúng.

Thiện nam tử! Bấy giờ, vua Chuyển luân đầu đội một chiếc  đèn, vai vác hai chiếc đèn, hai tay cầm bốn chiếc  đèn, trên hai đầu gối, mỗi bên đều có một chiếc đèn, trên hai mu bàn chân có hai chiếc đèn, cúng dường Như Lai như vậy trọn đêm. Nhờ thần lực Phật, cho nên thân tâm nhà vua vui vẻ an lạc, không hề mệt nhọc. Giống như Tỳ kheo vào thiền thứ ba, vua Chuyển Luân Thánh Vương hưởng thọ diệu lạc cũng như vậy. Vua cúng dường như vậy trọn đủ ba tháng. Bấy giờ, một ngàn người con của vua và tám vạn bốn ngàn các vua nhỏ, v.v… vô lượng trăm ngàn ức na do tha số người cũng đem thức ăn ngon bổ cúng dường mỗi vị Thanh Văn, v.v… cũng như thức ăn thơm ngon bổ dưỡng của Thánh vương và cũng cúng dường trọn ba tháng. Ngọc nữ báu cũng đem vô số hoa hương cúng dường Phật như vua Chuyển luân cúng dường Phật. Ngoài ra, chúng sanh cúng dường hương hoa đến Phật cũng như ngọc nữ cúng dường Thanh Văn.

Thiện nam tử! Ba tháng đã qua, vua Chuyển luân sai đại thần coi về kho báu dâng lên Như Lai vàng Diêm phù đàn, dâng ngọc anh lạc chạm đầu rồng vàng, tám vạn bốn ngàn bánh xe vàng quý, voi trắng, ngựa xanh, ma ni châu báu, ngọc châu lấy lửa vi diệu tốt đẹp, thần báu giữ kho, chủ bốn binh báu, các vua nhỏ, v.v… ở nơi thành An Châu La và các thành ấp nhỏ, cây áo bảy báu, chùm hoa đẹp báu cùng nhiều loại lọng báu. Chuyển Luân Thánh Vương mặc áo đẹp, đeo vô số tràng hoa, anh lạc thượng diệu, xe đẹp bảy báu cùng vô số sàn tòa báu, người hầu cận bảy báu, lưới báu bao bọc, khóa bằng vàng Diêm Phù, dây bằng chơn châu báu, giày dép thượng diệu, nệm chiếu mềm mại, ghế dựa vi diệu, đồ vật bảy báu, chuông trống âm nhạc, linh báu, loa ngọc, vườn rừng, cờ phướn, châu báu, đèn đuốc, chim thú bảy báu, kho chứa, cửa đẹp, vô số các thứ thuốc… những vật như vậy đều có tám vạn bốn ngàn cái, đem dâng lên cúng dường Phật và Thánh chúng.

Sau khi cúng dường xong, vua bạch Phật:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Việc nước con quá nhiều nên không thể ở lâu, con xin sám hối, cầu mong Như Lai ở lại lâu trong vườn này và cho phép con được thường xuyên đi đến lễ bái, gần gũi, cung kính, cúng dường, tôn trọng, ngợi khen Ngài.

Ngồi  ở trước Phật, mỗi người con của vua cũng đều thỉnh Phật và Tỳ kheo Tăng trọn ba tháng, xin được cúng dường đầy đủ những thứ cần thiết để Phật và chúng Tăng được yên ổn. Cúi xin Phật hứa khả cho.

Khi ấy đức Như Lai lặng im nhận lời. Biết Như  Lai đã nhận lời mời của các con rồi, vua Chuyển luân  đem đầu mặt đảnh lễ Phật và Tỳ kheo Tăng, đi nhiễu bên phải ba vòng rồi vui vẻ lui ra.

Thiện nam tử! Khi ấy trong số một ngàn người con của vua, thái tử đầu tên là Bất Tuần, cúng dường Như  Lai và Tỳ kheo Tăng trọn ba tháng, dâng cúng các vật dụng được đầy đủ, yên ổn, y như  Thánh vương đã làm.

Hằng ngày, vua Chuyển luân đều đến gặp Phật, chiêm ngưỡng tướng hảo của đức Thế Tôn cùng Tỳ kheo Tăng, lắng nghe và thọ trì diệu pháp.

Thiện nam tử! Bấy giờ đại thần Phạm chí Bảo Hải  đi khắp cõi Diêm Phù Đề để gặp đàn ông, đàn bà, đồng nam đồng nữ, những người đang cầu xin những vật cần dùng. Làm người thí chủ lớn nhất, Phạm chí bảo rằng:

– Các bạn có thể quy y Tam bảo, phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác rồi sau đó sẽ nhận lãnh vật bố thí.

Tất cả chúng sanh trong cõi Diêm Phù không có một người nào là không theo Phạm chí thọ Tam quy y, phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Sau khi nhận được giáo giới của Phạm chí, mọi người nhận được vật cần dùng.

Bấy giờ, Phạm chí làm cho năm trăm ức vô lượng chúng sanh an trụ nơi ba loại phước và phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Thái tử Bất Tuần cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng mãn ba tháng, lại dâng lễ cúng dường tám vạn bốn ngàn anh lạc đầu rồng vàng, chỉ không có bánh xe vàng Thánh vương,voi trắng, ngựa xanh, ngọc nữ, thần giữ kho, chủ binh. Ngoài ra, còn có bánh xe vàng, voi, ngựa, đồng nam, đồng nữ, bảy báu, cây y phục bảy báu, chùm hoa bảy báu, các loại lọng báu, y phục đẹp đẽ, vô số các loại vòng hoa anh lạc thượng diệu, xe đẹp bảy báu, các loại sàn tòa báu, người giữ bảy báu, lưới báu bao bọc, khóa bằng vàng Diêm Phù, dây bằng trân châu báu, giầy dép thượng diệu, nệm chiếu mềm mại, ghế dựa vi diệu, vật dụng bảy báu, chuông, trống, kỹ nhạc, linh quý, loa ngọc, vườn rừng, cờ phướn báu, châu báu và đèn đuốc, chim thú bảy báu, kho chứa, quạt báu, vô số thuốc quý… Những vật như vậy, mỗi thứ có tám vạn bốn ngàn cái, đem dâng cúng dường Phật và Tỳ kheo Tăng. Sau khi cúng dường xong, họ bạch Phật:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Những vật hiện có thật chẳng đáng vào đâu, con xin sám hối những vật thiếu sót.

Vương tử thứ hai tên Ni Ma, cúng dường Như Lai và  Tỳ kheo Tăng trọn ba tháng như Thái tử Bất Tuần, các phẩm vật dâng cúng như đã nói ở  trên.

Vương tử thứ ba tên là Vương Chúng, vương tử  thứ tư tên là Năng Già La, thứ năm tên Vô Sở Úy, thứ sáu tên Hư Không, thứ  bảy tên Thiện Tý, thứ tám tên Mẫn Đồ, thứ  chín tên Mật Tô, thứ mười tên Nhu Tâm, thứ mười một tên Mông Già Nô, thứ mười hai tên Ma Xư  Mãn, thứ mười ba tên Ma Nô Mạc, thứ mười bốn tên Ma Sai Thô Mãn, thứ mười lăm tên Ma Xà  Nô, thứ mười sáu tên Vô Cấu, thứ mười bảy tên A Xà Mãn, thứ mười tám tên Vô Khuyết, thứ mười chín tên Nghĩa Vân, thứ hai mươi tên Nhơn Đà La, hai mươi mốt tên Ni Bà Lư, hai mươi hai Ni Già Châu, hai mươi ba tên Nguyệt Niệm, hai mươi bốn tên Nhựt Niệm, hai mươi lăm tên Vương Niệm, hai mươi sáu tên Kim Cang Niệm, hai mươi bảy tên Nhẫn Nhục Niệm, hai mươi tám tên Trụ Niệm, hai mươi chín tên Viễn Niệm, ba mươi tên Bảo Niệm, ba mươi mốt tên La Hầu, ba mươi hai tên La Hầu Lực, ba mươi ba tên La Hầu Chất  Đa La, ba mươi bốn La Ma Chất Đa La, ba mươi lăm tên Quốc Tài, ba mươi sáu tên Dục Chuyển, ba mươi bảy tên Lan Đà Mãn, ba mươi tám tên La Sát Lư Tô, ba mươi chín tên La Đa Thâu, bốn mươi tên Viêm Ma, bốn mươi mốt tên Giạ Bà Mãn, Bốn mươi hai tên Gịa Xà Lư, bốn mươi ba tên Gịa Ma Khu, bốn mươi bốn tên Gịa Đọa Châu, bốn mươi lăm tên Gịa Phả Nô, bốn mươi sáu Dạ Bà Nô, bốn mươi bảy tên Nam Ma Châu Đế, bốn mươi tám tên A Lam Giá Nô, v.v…

Như  vậy, một ngàn người con của Thánh vương, Như Lai và Tỳ Kheo Tăng tất cả những vật cần dùngnhư: y phục, ẩm thực, ngọa cụ, y dược trong ba tháng, cũng giống như vô số các vật của thái tử thứ nhất dâng cúng và cũng mỗi thứ có tám vạn bốn ngàn cái. Nhơn việc bố thí đó, mọi người đều phát tâm: hoặc nguyện được sanh làm vua trời Đao Lợi , hoặc cầu Phạm vương, Ma vương, Chuyển Luân Thánh Vương, hoặc nguyện giầu có lớn, hoặc cầu quả vị Thanh Văn. Trong số các vương tử này, chẳng có một người nào cầu Duyên Giác, huống gì là cầu Đại thừa!

Vua Chuyển luân muốn làm các việc bố thí như trên vì mong cầu sau này lại được làm vị Chuyển luân vương. Khi ấy Thánh vương và một ngàn người con cúng dường như vậy đủ hai trăm năm mươi năm, mỗi người đều hướng đến Phật và Tỳ kheo Tăng sám hối những điều thiếu sót.

Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí Bảo Hải đến chỗ Phật và bạch rằng:

– Cúi xin đức Như Lai và Tỳ kheo Tăng nhận sự cúng dường y phục, ẩm thực, ngọa cụ, y dược của con trọn bảy năm .

Khi ấy Như Lai lặng yên nhận lời thỉnh cầu của Phạm chí.

Thiện nam tử! Phạm chí cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng những vật cần dùng cũng như Thánh vương đã cúng dường.

Thiện nam tử! Phạm chí Bảo Hải lại suy nghĩ: “  Nay ta đã làm cho trăm ngàn ức na do tha chúng sanh phát tâm Vô thượng Bồ đề, nhưng ta không biết Chuyển Luân Thánh Vương ngài nguyện những gì? Nguyện làm vua loài người, vua trời, nguyện làm Thanh Văn, Duyên Giác hay là cầu Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác? Nếu đời sau chắc chắn thành Vô thượng Bồ đề, ta sẽ độ những người chưa được độ, giảng giải cho người chưa được hiểu; đối với người chưa lìa sanh – lão, bệnh – tử – sầu bi – khổ não, ta đều làm cho họ được xa lìa; đối với người chưa được diệt độ, ta làm cho họ được diệt độ. Nếu chắc chắn như vậy thì khi ta nằm nghỉ sẽ có chư thiên, ma vương, các rồng và dạ xoa cùng chư Phật Thế Tôn, Thanh Văn, Sa môn, Bà la môn, v.v… vì ta mà hiện trong điềm chiêm bao, nói rõ chí nguyện mong cầu của Thánh vương là ngài cầu vua loài người, cầu vua trời, cầu Thanh Văn, Bích Chi Phật thừa hay Vô thượng Bồ Đề?”

Thiện nam tự! Ngay trong giấc ngủ, Phạm chí Bảo Hải thấy có ánh sáng, nhờ ánh sáng đó nên thấy được chư Phật Thế Tôn trong hằng hà sa số  thế giới khắp mười phương. Từ xa, chư Phật Thế Tôn trao hoa xinh đẹp vi diệu cho Phạm chí, trong đài hoa xinh đẹp đó thấy có hình tượng vầng mặt trời, trên mặt trời đều có lọng đẹp bằng bảy báu, nơi mỗi vầng mặt trời đều phát ra sáu mươi ức ánh sáng. Các ánh sáng đó chiếu đến, nhập vào miệng Phạm chí. Phạm chí thấy thân mình lớn cả ngàn do tuần, trong sạch hoàn toàn không có một vết nhơ, giống như vầng sáng. Thấy ở trong bụng có sáu mươi ức na do tha trăm ngàn Bồ Tát hiện đang ngồi kiết già nhập định chánh thọ ở trên hoa sen. Lại thấy vòng mặt trời vây quanh thân, ở trong các hoa phát ra các âm nhạc hay hơn nhạc trời.

Này thiện nam tử! Bấy giờ, Phạm chí lại thấy nhà vua kia bị máu dính nhớp cả thân, rảo chạy khắp bốnphía, đầu và mặt giống như đầu mặt heo, ăn vô số các thứ trùng. Ăn trùng xong, đến ngồi dưới gốc cây Y lan. Có vô lượng chúng sanh đến ăn thân vua, chỉ còn lại các đốt xương dính mắc với nhau. Sau khi những đốt xương dính mắc với nhau bị tan rã thì trong giây lát trở lại thân hình như cũ.

Lại thấy các người con của vua, v.v… có người với mặt heo, có người với mặt voi; hoặc mặt trâu, sư  tử, cọp, chó sói, báo; hoặc mặt khỉ, vượn, bị  máu dính đầy thân, mỗi người cũng ăn nuốt vô lượng chúng sanh và ngồi dưới gốc cây Y lan. Lại có  vô lượng chúng sanh đến ăn thân đó, cho đến chỉ còn xương vụn. Xương vụn lại tan ra và giây lát trở lại thân hình như cũ.

Hoặc thấy vương tử lấy hoa Tu mạn na làm anh lạc, cỡi xe trâu nhỏ xấu, theo con đường không ngay thẳng, chạy nhanh về phía Nam. Lại thấy Tứ Đại Thiên Vương, Thích Đề Hoàn Nhơn, Đại Phạm Thiên Vương đi đến chỗ ấy bảo với Phạm chí:

– Hãy lấy những hoa sen đang ở chung quanh ông, đem cúng dường một hoa cho Chuyển luân thánhvương trước, và sau đó trao vương tử mỗi vị một cái. Số hoa còn lại đem trao cho các Tiểu vương, tiếp theo, trao cho con của ông và những người khác.

Phạm chí nghe dạy như vậy liền đem hoa sen phát hết cho mọi người.

Thấy chiêm bao như vậy xong, Phạm chí bỗng nhiên thức giấc và ngồi dậy, nhớ lại những điều  đã thấy trong giấc mộng. Ngay lúc ấy Phạm chí  biết được và nghĩ rằng: sự nguyện cầu của Chuyển Luân Thánh Vương là thấp kém, ưa thích sanh tử, tham đắm theo cái vui ở đời và  lại biết trong số các người con của vua có người có nguyện thấp hèn kém cõi. Do các vương tử có  phát tâm cầu Thanh Văn thừa cho nên trong chiêm bao ta thấy họ lấy hoa Tu mạn na làm anh lạc, cỡi xe bằng trâu kéo, đi trên con đường không ngay thẳng, chạy nhanh về  phía Nam.

Vì  duyên gì trong đêm qua, trong giấc chiêm bao ta thấy  ánh sáng lớn và thấy vô lượng thế giới trong mười phương, nơi nào nơi nào cũng có chư Phật Thế Tôn? Bởi vì ta dạy cho vô lượng chúng sanh trong cõi Diêm Phù, làm cho tất cả an trụ nơi ba loại phước. Do vậy, nên trong giấc chiêm bao ta được thấy ánh sáng và thấy vô lượng thế giới trong mười phương, nơi nào nơi nào cũng có chư Phật Thế Tôn. Bởi vì ta đã dạy bảo khuyên răn tất cả chúng sanh trong cõi Diêm Phù Đề nên phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, và ta thỉnh Phật Bảo Tạng và Tỳ kheo Tăng suốt bảy năm dâng cúng các thức cần dùng được an ổn, cho nên trong giấc chiêm bao ta thấy chư Phật trong mười phương trao cho ta hoa sen. Vì ta đã phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác cho nên trong giấc chiêm bao ta thấy chư Phật trong mười phương trao cho ta lọng báu. Như ta đã thấy hình tượng mặt trời trong đài hoa báu có vô lượng ánh sáng nhập vào trong miệng ta và thấy thân ta lớn đầy cả ngàn do tuần. Và trên lọng bảy báu có trang sức bằng mặt trời, và thấy trong bụng có sáu mươi ức trăm ngàn Bồ Tát ngồi kiết già nhập định ở trên hoa sen. Bấy giờ, Phạm Thiên Vương khuyên ta cung cấp cho mọi người các hoa sen.

Những điềm mộng như vậy không phải là sự việc mà ta có thể hiểu được. Chỉ có  đức Như Lai mới có thể hiểu được những việc đó. Nay ta nên đi đến chỗ  đức Thế Tôn để thưa hỏi Ngài: Vì nhân duyên gì ta thấy các việc như vậy?

Này thiện nam tử! Sau đêm ấy, vào lúc sáng sớm, Phạm chí  Bảo Hải liền đi chỗ Phật với thức ăn  đã sắm sửa xong, tự tay rót nước rửa, san sớt những thức ăn ngon bổ thượng diệu dâng cúng dường Phật và Tỳ kheo Tăng. Sau khi Phật và chúng Tăng thọ thực, Phạm chí rót nước, thâu dẹp bình bát xong, liền ngồi trên một chiếc ghế thấp ở một bên Phật và muốn được nghe diệu pháp.

Bấy giờ Thánh Vương cùng với một ngàn người con và  vô lượng vô biên trăm ngàn đại chúng ra khỏi thành An Châu La cùng nhau cung kính hướng về vườn Diêm Phù. Khi đi tới bên ngoài vườn, Thánh Vương, đúng như pháp, xuống xe đi bộ đến chỗ Phật, đầu mặt lạy Phật và Tỳ kheo Tăng, ngồi  ở trước Phật, vì muốn được nghe pháp.

Bấy giờ Phạm chí như trong giấc chiêm bao đã thấy, bạch đầy đủ lên Phật. Phật bảo Phạm chí:

– Trong giấc mộng, ông thấy có ánh sáng lớn khắp vô số thế giới như cát sông Hằng trong mười phương và được chư Phật Thế Tôn ở trong các thế giới ấy trao hoa sen cho ông, ở trong đài hoa có tượng vầng mặt trời, có ánh sáng lớn nhập vào trong miệng là do trước kia ở trong hai trăm năm mươi năm ông dạy cho vô lượng chúng sanh trong cõi Diêm Phù Đề trụ vào ba loại phước. Ông lại khiến cho vô lượng chúng sanh phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Hôm nay lại làm công việc bố thí to lớn và cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng. Vì lẽ đó, chư Phật trong mười phuơng thọ ký cho ông Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vô số chư Phật Thế Tôn nhiều như cát sông Hằng trong mười phuong hiện đang thuyết pháp, trao cho ông hoa sen cọng bằng bạc, lá bằng vàng, nhụy bằng lưu ly, đài bằng mã não, trong đài hoa có tượng vầng mặt trời. Các việc như vậy đều là tướng thọ ký cho ông.

– Phạm chí! Trong giấc chiêm bao, ông thấy trong vô số thế giới nhiều như cát sông Hằng trong mười phương, có chư Phật Thế Tôn ở các thế giới đó hiện đang thuyết pháp. Các đức Thế Tôn kia trao cho ông lọng đẹp bằng bảy báu, trên lọng có trang sức cao đến Phạm thiên. Ông ở cõi đời sau, ngay trong đêm thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác thì đã có danh tiếng lớn vang khắp trong vô số thế giới nhiều như cát sông Hằng trong mười phương, lên đến Phạm thiên và sẽ được tướng Vô kiến đảnh tối thượng, tức là cái tướng ban đầu thành đạo của ông. Ông chiêm bao thấy thân lớn, lại thấy vầng mặt trời tự vây quanh, tương lai ông sẽ thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vô lượng chúng sanh trong Diêm Phù Đề trước kia nhờ ông dạy bảo làm cho phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, cũng sẽ đồng một lúc trong các thế giới nhiều như vi trần khắp mười phương thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, mỗi vị mỗi vị đều phát ra lời khen ngợi này: “ Ta ở đời trước nhờ Phạm chí Bảo Hải khuyên dạy phát tâm Vô Thuợng Chánh Đẳng Chánh Giác cho nên ngày nay chúng ta đều được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Thế Tôn ấy tức là chơn thiện tri thức của ta”.

– Bấy giờ chư Phật, mỗi vị đều sai các Đại Bồ Tát cúng dường cho ông, các Bồ Tát ấy đem các loại Tự tại Sư tử du hý thần túc biến hóa đã chứng đắc trước đây ở cõi Phật mình để cúng dường.

– Bấy giờ, các Bồ Tát làm vô số việc cúng dường xong, ở nơi đó nghe pháp, được Tam muội nhẫn nhục Đà la ni. Các Bồ Tát này lãnh thọ pháp rồi đều trở về nước mình, đến chỗ Phật Thế Tôn của mình khen ngợi các việc hiện có trong nước của ông.

– Phạm chí! Điềm mộng như vậy đều là tướng mạo thành đạo của ông.

– Phạm chí! Trong giấc mộng ông thấy ở trong bụng của ông có vô lượng ức chư Đại Bồ Tát ngồi kiết già nhập định trên hoa sen. Trong đời sau, thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác xong, ông sẽ khuyến hóa vô lượng ức vạn trăm ngàn chúng sanh, khiến không thối lui nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Sau khi ông nhập Vô Thượng Bát Niết bàn, vào đời vị lai có vô lượng chư Phật pháp vương Thế Tôn trong mười phương thế giới sẽ khen ngợi tên tuổi ông. Các Ngài sẽ bảo: “ Trong quá khứ nhiều như số vi trần đại kiếp, có Phật hiệu là…, chính Phật Thế Tôn này khuyến hóa chúng ta an trụ nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác khiến không thối lui. Vì vậy cho nên chúng ta ngày nay thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, làm vua chánh pháp”.

– Phạm chí! Các điềm mộng như vậy đều là tướng mạo thành đạo của ông.

– Phạm chí! Trong giấc mộng, ông thấy hình người mặt heo, cho đến mặt khỉ, vượn bị máu dính đầy thân, ăn nuốt vô số trùng xong, đến ngồi dưới gốc cây Y lan, vô lượng chúng sanh đến ăn thân đó, cho đến chỉ còn lại xương vụn, giây lát lại thọ thân khác.

– Có những ngưòi ngu si tu theo ba việc phước mà chỉ thực hành bố thí, điều phục, hộ trì thân và miệng. Những ngưòi như vậy sẽ sanh vào thiên ma, có cái khổ thoái lui. Nếu sanh trong loài người phải chịu sanh già bệnh chết – ưu bi – khổ não; khổ về thương yêu phải xa lìa, oán ghét phải gặp gỡ, khổ cầu mong không được toại ý, sanh trong loài ngã quỷ chịu các khổ đói khát; sanh trong súc sanh vô minh tăm tối; có cái khổ bị chặt đầu; sanh trong địa ngục chịu vô số các thứ khổ. Muốn được xa lìa các khổ như vậy, cho nên họ an trú tu tập ba việc phước với nguyện cầu làm Thiên vương, Chuyển Luân Thánh Vương; hoặc muốn làm thủ lãnh một Tứ thiên hạ, cho đến thủ lãnh bốn Tứ thiên hạ. Người ngu si như vậy, ăn tất cả chúng sanh, các chúng sanh này lại sẽ ăn trở lại. Người ngu si ấy, cứ vậy đi mãi trong vòng sanh tử không thể nào tính đếm được.

– Phạm chí! Chiêm bao như thế tức là mãi nhận tướng mạo sanh tử vậy.

– Phạm chí! Trong giấc chiêm bao, ông thấy có các người, v.v… lấy hoa Tu mạn na làm anh lạc, ngồi trên xe nhỏ xấu, dùng trâu để kéo, theo con đường không ngay thẳng chạy về phía Nam.

– Phạm chí! Đó tức là tướng mạo của người an trú nơi ba việc phước, có thể tự điều phục làm cho được vắng lặng mà hướng đến Thanh Văn thừa vậy.

Thiện nam tử! Khi ấy Phạm chí Bảo Hải bạch với Chuyển luân vương:

– Đại vương nên biết, thân người khó được, nay vua đã được làm người, vậy không còn khó. Chư Phật Thế Tôn xuất hiện ở thế gian còn khó hơn hoa Ưu đàm nở. Điều phục tâm mình để ưa việc  lành và phát nguyện làm việc lành lại càng khó hơn nhiều. Lúc này, nếu Đại vương lại nguyện được làm trời, người, tức là gốc khổ. Nếu muốn được làm chủ một Tứ thiên hạ hay hai, ba, bốn Tứ thiên hạ cũng là gốc khổ, bị xoay vần trong sanh tử. Nếu Đại vương nguyện sanh làm trời, người đều là vô thường, không có tướng nhất định, cũng không giống như làn gió thoảng qua. Người ưa nơi ngũ dục, tâm không nhàm chán giống như đứa trẻ con nhìn mặt trăng trong nước. Nếu nguyện cầu ở trong chư thiên để nhận cái vui buông lung, người đó sẽ luôn luôn bị đọa trong địa ngục, chịu khổ vô cùng. Nếu được sanh trong loài người thì chịu khổ thương yêu phải xa lìa, oán ghét phải gặp gỡ. Nếu được sanh lên cõi trời có cái khổ thoái lui. Lại sẽ luôn luôn có sự khổ thọ thai, có vô số khổ về đoạt mạng, ăn nuốt lẫn nhau, ngu si như đứa trẻ con, tâm không biết nhàm chán. Vì lẽ gì? Vì bị xa lìa thiện tri thức nên không phát nguyện tốt, không thực hành tinh tấn nên điều đáng được không được, điều đáng hiểu không hiểu, điều đáng chứng không chứng; ngu si như trẻ con không biết phân biệt. Chỉ có tâm Bồ đề mới có khả năng xa lìa các khổ, không bị dục vọng sai khiến, lại mới sanh nhàm chán. Ở thế gian sanh tử, luôn luôn nhận chịu khổ não mà lại cam lòng ưa thích, khiến cho các khổ càng thêm tăng trưởng.

Đại vương! Hãy nên suy nghĩ về sanh tử có vô số những cái khổ như vậy. Ngày hôm nay Đại vương đã cúng dường Phật và đã trồng căn lành, vì vậy cho nên đối với Tam Bảo nên sanh lòng tin sâu xa.

Đại vương nên biết! Trước kia Đại vương đã từng cúng dường chư Phật Thế Tôn, tức là nguyên nhân làm cho đời sau được giầu có lớn. Ưa thích giữ gìn cấm giới tức là nguyên nhân làm cho đời sau được làm trời, người. Nghe pháp tức là nguyên nhân làm cho đời sau có trí tuệ.

Đại vương nay đã được thành tựu những việc như vậy nên phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Khi ấy, Vua bảo Phạm chí:

– Nay ta không muốn Bồ Đề như vậy. Tâm ta đang ưa thích sanh tử, vì vậy nên ta bố thí, trì  giới và lãnh thọ diệu pháp. Phạm chí! Đạt được Vô thượng Bồ đề rất khó.

Bấy giờ, Phạm chí lại bạch Đại vương:

– Đạo này thanh tịnh, phải nên nhất tâm nguyện cầu  đầy đủ.

Đạo này không ô trược vì tâm thanh tịnh.

Đạo này ngay thẳng vì tâm không dua nịnh quanh co.

Đạo này tươi đẹp, trong sáng vì xa lìa phiền não.

Đạo này rộng lớn vì không chướng ngại.

Đạo này dung nạp nhiều vì tư duy nhiều.

Đạo này không sợ vì không làm các điều ác.

Đạo này rất giầu vì hay Bố thí  Ba la mật.

Đạo này thanh tịnh vì hay Trì giới Ba la mật.

Đạo này vô ngã vì hay Nhẫn nhục Ba la mật.

Đạo này chẳng trụ vì hay Tinh tấn  Ba la mật.

Đạo này không loạn vì hay Thiền định Ba la mật.

Đạo này khéo lựa chọn vì hay thực hiện Trí tuệ Ba la mật.

Đạo này chính là chỗ đi đến Trí tuệ chơn thật vì thực hiện đại từ.

Đạo này chẳng thối lui vì thực hiện đại bi.

Đạo này hoan hỷ vì thực hiện đại hỷ.

Đạo này bền chắc vì thực hiện đại xả.

Đạo này không gai góc, đâm chích vì thường biết xa lìa tham dục, tức giận, phiền não.

Đạo này là tâm an ổn vì không chướng ngại.

Đạo này không tổn hại vì phân biệt được sắc, thanh, hương, vị, xúc.

Đạo này phá hoại ma vì khéo phân biệt ấm, nhập, giới.

Đạo này lìa ma vì đoạn các trói buộc.

Đạo này thù thắng vi diệu vì lìa chỗ tư duy của Thanh văn, Duyên Giác.

Đạo này biến khắp vì thọ trì tất cả chỗ của chư Phật.

Đạo này hết sức quý báu vì có tất cả trí tuệ.

Đạo này trong sáng thanh tịnh vì trí tuệ sáng suốt không có chướng ngại.

Đạo này khéo thuyết vì là chỗ hộ trì cho thiện tri thức.

Đạo này bình đẳng vì cắt đứt được thương ghét.

Đạo này không có bụi trần vì xa lìa tức giận.

Đạo này hướng đến thiện vì xa lìa tất cả những điếu chẳng thiện.

Này  Đại vương! Đạo này như vậy nên có thể  đưa đến chỗ an vui, cho đến niết bàn. Vì vậy, ngài cần phải phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Khi ấy, Chuyển Luân Thánh Vương đáp lời đại thần:

– Phạm chí! Ngày nay Như Lai xuất hiện ở đời thọ tám vạn năm, mạng sống của Ngài có hạn. Ngài không thể vì chúng sanh mà đoạn trừ các nghiệp ác, khiến họ trồng các căn lành, trồng căn lành xong, lại đặt họ vào quả vị Thánh, như được Tam muội Nhẫn nhục Đà la ni, hay được làm Bồ Tát với căn lành thù thắng vi diệu, được chư Phật thọ ký Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác; hoặc được chút ít thiện căn ở trong hàng trời, người hưởng thọ các khoái lạc. Các chúng sanh này mỗi người tự nhận lấy quả báo lành hay chẳng lành.

Phạm chí! Đối với chúng sanh dù cho chỉ một người mà không có căn lành thì Như Lai cũng không thể nói pháp đoạn khổ cho họ. Như Lai Thế Tôn tuy làm ruộng phước nhưng nếu người không có căn lành thì Ngài không thể làm cho họ đoạn trừ các sự khổ não.

Phạm chí! Nay ta phát tâm thành Chánh Giác, khi ta thực hành đạo Bồ Tát, tu tập theo Đại thừa, theo pháp môn Bất khả  tư nghì giáo hóa chúng sanh để làm Phật sự, hoàn toàn không nguyện ở nơi đời ngũ trược, trong quốc độ dơ xấu phát tâm Bồ đề. Nay ta thực hành Bồ Tát đạo, nguyện khi thành Chánh Giác, trong thế giới của ta, chúng sanh không có  các khổ. Nếu ta được cõi Phật như vậy thì  mới thành Chánh Giác.

Thiện nam tử! Bấy giờ, Bảo Tạng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri liền nhập tam muội. Tam muội đó tên là  Kiến Chủng Chủng Trang Nghiêm. Nhập Tam muội xong, Ngài hiện thần túc biến hóa, phóng ánh sáng rực rỡ. Do năng lực của Tam muội cho nên ở mỗi phương trong mười phương thế giới đều hiện ra ngàn cõi Phật nhiều như vi trần với vô số quang cảng trang nghiêm xinh đẹp. Hoặc có thế giới đức Phật  đã Niết bàn, hoặc có thế giới Phật vừa mới Niết bàn, hoặc có thế giới trong đó Bồ  Tát mới vừa ngồi đạo tràng dưới gốc cây Bồ  đề chiến thắng ma oán; hoặc có thế giới Phật mới thành đạo liền chuyển pháp luân. Có thế  giới Phật thành đạo đã lâu mới chuyển pháp luân. Có  thế giới toàn là các đại Bồ Tát  đầy khắp trong nước, không có tên Thanh Văn, Duyên Giác. Hoặc có thế giới Phật thuyết về thừa Thanh Văn, Bích Chi Phật. Có thế giới không có Phật, Bồ Tát, Thanh Văn, Duyên Giác. Có thế giới thanh tịnh vi diệu, không có các sự dơ xấu. Hoặc có thế giới nhỏ hẹp, xấu xí chẳng sạch. Có thế giới nghiêm tịnh, đẹp đẽ. Hoặc có thế giới mạng sống dài vô lượng; có thế giới mạng sống ngắn ngủi. Hoặc có thế giới với đại hỏa tai, có thế giới với đại thủy tai, có thế giới có đại phong tai. Có thế giới kiếp vừa mới thành, có thế giới đã thành tựu xong. Như vậy, được ánh sáng vi diệu chiếu soi khắp nơi nên vô lượng thế giới đều được hiện rõ.

Bấy giờ, đại chúng đều thấy vô lượng thế  giới thanh tịnh của chư Phật với vô số  việc trang nghiêm như vậy. Lúc ấy, Phạm chí  Bảo Hải bạch với Chuyển Luân Thánh Vương:

– Đại vương! Hiện nay ngài đã được thấy thế giới chư Phật với vô số quang cảnh trang nghiêm như thế, vậy Đại vương nên phát tâm Vô Thượng, Chánh Đẳng, Chánh Giác, muốn cầu cõi Phật nào tùy ý.

Thiện nam tử! Bấy giờ, Chuyển Luân Thánh Vương hướng lên Phật, chắp tay bạch:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Các Bồ Tát, v.v… do nguyện gì nhận thế giới thanh tịnh? Do nghiệp gì nhận thế giới uế trược? Do nghiệp gì  mạng sống lâu dài? Do nghiệp gì mạng sống ngắn ngủi?

Phật bảo Thánh Vương:

– Đại vương nên biết! Chư Bồ Tát, v.v… do nguyện lực cho nên nhận cõi thanh tịnh, xa lìa năm ác trược. Lại có Bồ Tát do nguyện lực cho nên cầu sanh vào cõi năm ác trược.

Bấy giờ, Thánh Vương ở trước Phật bạch rằng:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Nay con trở về trong thành, đến chỗ yên tịnh chuyên tâm suy nghĩ, sẽ  lập thệ nguyện theo như quang cảnh cỏi Phật xa lìa năm ác trược mà con dã được thấy  để nguyện cầu về thế giới thanh tịnh trang nghiêm.

Phật bảo:

– Thánh vương nên biết! Đã đến lúc.

Thiện nam tử! Bấy giờ Chuyển Luân Thánh Vương đem đầu mặt lạy Phật và Tỳ kheo Tăng, đi nhiễu bên phải ba vòng rồi lui ra, trở về thành, đến một nơi vắng vẻ trong cung điện của mình, ngồi ngay thẳng, nhất tâm tư duy tu tập vô số cách trang nghiêm về cảnh giới Phật của mình.

Thiện nam Tử, Phạm chí Bảo Hải lại bạch với Thái tử  Bất Tuần:

– Thiện nam tử! Ngài cũng nên phát tâm thành Chánh Giác như  ngài đã làm với ba việc phước, nghĩa là: bố  thí, điều phục, khéo hộ trì thân, miệng và ngoài ra đối với sự thực hành nghiệp lành thanh tịnh, tất cả nên cùng đem hồi hướng đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Bấy giờ, Thái tử thưa:

– Trước hết, tôi phải trở về cung điện, ở  một nơi vắng vẻ, ngồi ngay thẳng tư duy. Nếu chắc chắn có thể phát tâm thành Chánh Giác, tôi sẽ  đi đến gặp Phật và ở trước Thế Tôn, quyết định phát tâm nguyện nhận vô số cõi Phật đẹp đẽ, thanh tịnh.

Bấy giờ, Thái tử đem đầu mặt lạy Phật và Tỳ  kheo Tăng, đi nhiễu bên phải ba vòng rồi trở về  cung điện của mình, ở tại một nơi vắng vẻ, ngồi ngay thẳng, nhất tâm tư duy tu tập vô số cách trang nghiêm về thế giới Phật của mình.

Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí lại bạch với Vương tử thứ hai như sau:

– Thiện nam tử! Nay ngài nên phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Như  vậy, một ngàn người con của Thánh vương này đều được giáo hóa phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Bấy giờ, Phạm chí lại giáo hoá tám vạn bốn ngàn vua nhỏ, v.v… và chín vạn hai ngàn ức chúng sanh khác, làm cho phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Tất cả đại chúng đều thưa:

– Phạm chí! Hôm nay chúng tôi sẽ trở về chỗ  của mình, ở tại một nơi thanh vắng, ngồi ngay ngắn, nhất tâm tư duy tu tập vô số cách trang nghiêm về thế giới chư Phật của mình.

Đại chúng như vậy nhất tâm thanh tịnh trong thời gian bảy năm. Mỗi người ở nơi chỗ của mình nhất tâm ngồi ngay thẳng tư duy tu tập vô số cách trang nghiêm về thế giới Phật mình.

Thiện nam tử! Sau đó, Phạm chí Bảo Hải lại nghĩ: “  Ta đã giáo hóa vô lượng trăm ngàn ức na do tha chúng sanh, làm cho phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, ta đã thỉnh Phật và đại chúng để cúng dường các sự cần dùng được an ổn trong thời gian bảy năm. Nếu đời sau, ta chắc chắn thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, sự nguyện cầu của ta được thành tựu, ta sẽ khuyến hóa trời, rồng, quỷ thần, a tu la, càn thát bà, khẩn na la, ma hầu la già, dạ xoa, la sát, cưu bàn trà, v.v… khiến chúng cúng dường đại chúng như vậy”.

Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí liền nghĩ đến Tỳ Sa Môn Thiên vương.

Thiện nam tử! Biết được những điều suy nghĩ trong tâm Phạm chí, Thiên vương cho trăm ngàn ức vô  lượng dạ xoa cung kính cùng nhau đi đến chỗ  Phạm chí và ngay đêm đó ở trước Phạm chí thưa:

– Phạm chí! Ngài muốn dạy bảo những điều gì?

Phạm chí  hỏi:

– Ông là ai?

Tỳ  Sa Môn đáp:

– Phạm chí! Ngài có từng nghe đến Tỳ Sa MônThiên vương không? Chính là tôi đây. Ngài muốn dạy những gì?

Phạm chí  bảo:

– Lành thay Đại vương! Tôi đang cúng dường đại chúng này. Ngài có thể giúp tôi cùng nhau cúng dường những vị đó không?

Tỳ  Sa Môn Thiên vương đáp:

– Xin kính vâng theo điều Ngài dạy, Ngài tùy ý làm.

Phạm chí lại thưa:

– Đại vương! Nếu ngài có thể tùy theo ý tôi làm cho các dạ xoa phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, ngài nên tuyên dạy các dạ xoa, v.v… người nào muốn được phước, người nào muốn được thành Chánh Giác, ngày ngày có thể vượt qua biển lớn lấy ngưu đầu chiên đàn và trầm thủy cùng các thứ hương thơm khác với vô số các loại hoa đem đến nơi đây, cũng sẽ như tôi cúng dường Phật và Tăng chúng hàng ngày?

Bấy giờ, nghe hỏi như vậy xong, Thiên vương trở về  chỗ ở, đánh trống nhóm họp dạ xoa, la sát, bảo thế này:

– Các khanh biết không? Cõi Diêm Phù Đề này có Chuyển Luân Thánh Vương tên là Vô Tránh Niệm, có Phạm chí tên là Bảo Hải, tức là vị đại thần của Thánh vương đó, suốt bảy năm thỉnh Phật và Tăng, dâng cúng các vật cần dùng được đầy đủ, an ổn. Các khanh đối với việc phước đức này nên sanh lòng tùy hỷ. Sanh lòng tùy hỷ xong, nhờ thiện căn, hãy phát tâm hồi hướng đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Thiện nam tử! Bấy giờ có trăm ngàn ức na do tha dạ xoa, v.v… chắp tay thưa như sau:

– Nếu Phạm chí Bảo Hải suốt bảy năm cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng các thức ăn cần dùng đầy đủ, an ổn, chúng tôi tùy hỷ căn lành phước báo đó, do tùy hỷ theo căn lành này nên làm cho chúng tôi được thành Chánh Giác.

Thiên vương lại bảo:

– Các khanh lắng nghe, muốn được phước đức và  thiện căn, có thể ngày ngày vượt qua biển lớn, vì Phạm chí kia mà lấy ngưu đầu và  trầm thủy để nấu chín thức ăn dâng Phật và  Tỳ kheo Tăng.

Bấy giờ, có chín vạn hai ngàn dạ xoa đồng một lúc thưa:

– Thiên vương! Từ nay cho đến bảy năm, chúng tôi sẽ thường lấy ngưu đầu chiên đàn và trầm thủy đem trao cho Phạm chí để nấu chín thức ăn dâng cúng Phật Tăng.

Lại có bốn vạn sáu ngàn dạ xoa cũng đồng lên tiếng:

– Chúng tôi sẽ lấy các hương thơm vi diệu trao cho Phạm chí kia cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng.

Lại có năm vạn hai ngàn các dạ xoa, v.v… cũng đều đồng thanh thưa:

– Chúng tôi sẽ lấy vô số các thứ hoa đẹp đem trao cho Phạm chí để cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng.

Lại có hai vạn các dạ xoa, v.v… cũng đồng thanh nói:

– Chúng tôi sẽ lấy tinh chất của các vị ngon trao cho Phạm chí để trộn vào thức ăn đem cúng dường Phật và Tỳ kheo Tăng.

Bấy giờ có bảy vạn dạ xoa cũng đồng thanh nói:

– Chúng tôi sẽ đến để cùng làm thức ăn cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng.

Thiện nam Tủ! Phạm chí lại nghĩ: “Tiếp theo, ta sẽ  khuyến hóa Tỳ Lâu Lặc Xoa Thiên vương, Tỳ Lâu La Xoa Thiên vương, Đề Đầu Lại Tra Thiên vương”. Khi Phạm chí nghĩ như vậy, ba vị vua kia liền biết ngay ý nghĩ đó nên đi đến gặp Phạm chí, v.v… như trên… cho đến trở về  lại chỗ ở của mình.

Tỳ  Lâu Lặc Xoa cùng trăm ngàn ức na do tha Câu biện trà, v.v…, Tỳ Lâu La Xoa thiên vương cùng trăm ngàn  ức na do tha các rồng, Đề Đầu Lại Tra Thiên vương cùng vô lượng trăm ngàn ức na do tha các Càn thát bà, cho đến phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác cũng như vậy.

Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí lại nghĩ đến bốn vị Thiên vương ở tầng trời thứ hai. Nhờ năng lực của Phật nên bốn Thiên vương kia đến gặp Phạm chí và thưa thế này:

– Phạm chí! Hôm nay ngài muốn dạy bảo những điều gì?

Phạm chí đáp:

– Nay ta khuyên ông cùng các quyến thuộc phát tâm Vô  Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Bốn vua trời thưa:

– Xin kính vâng như điều ngài dạy.

Mỗi vị liền trở về chỗ của mình cùng với các quyến thuộc đồng phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Như vậy cho đến cả ba ngàn  đại thiên thế giới có trăm ức Tỳ Sa Môn vương phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, trăm ngàn ức Tỳ Lâu Lặc Xoa vua trời, trăm ngàn  ức Tỳ Lâu La Xoa, trăm ngàn ức Đề Đầu Lại Tra đều cùng với quyến thuộc của mình phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác như vậy.

Thiện nam tử! Phạm chí lại suy nghĩ: “ Nếu trong đời sau chắc chắn thành Chánh Giác, ta sẽ làm cho tất cả chư thiên đều được phần phước đức này, cũng khuyên cho họ phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nếu ta ở đời sau, do căn lành này sẽ thành Chánh Giác, Đao Lợi Thiên vương sẽ  đi đến đây gặp ta, Dạ Ma Thiên tử, Đâu Suất Thiên tử, Hóa Lạc Thiên tử, Tha Hóa Tự Tại Thiên tử cũng sẽ đến đây gặp ta”.

Thiện nam tử! Khi Phạm chí nghĩ như vậy xong, vua trời Đao Lợi, vua trời Dạ Ma, vua trời Đâu Suất, vua trời Hoá Lạc, vua trời Tha Hóa Tự Tại  đều cùng đến gặp Phạm chí và nói:

– Phạm chí! Nay ngài muốn khuyên chúng tôi những gì?

Phạm chí hỏi:

– Các Ông là ai?

Năm vua trời đều xưng tên họ, lại hỏi Phạm chí:

– Ngài muốn khuyên những gì? Cần sai bảo chúng tôi làm gì  tại đại hội này?

Phạm chí đáp:

– Thiên vương nên biết: các ông ở trên trời có  tòa báu đẹp, cung điện, lầu gác, có các cây báu và các cây y phục, cây hương thiên, cây hoa, cây quả, áo trời, tòa trời, mền nệm mềm mại với các thứ đồ dùng quý báu thượng diệu và dùng anh lạc, tràng trời, lọng trời, các cờ lụa, v.v… đủ các thứ xinh đẹp. Chư thiên có vô  số thứ âm nhạc, các ông có thể  dùng các vật như vậy với vô số các thứ  xinh đẹp trang trí nơi vườn Diêm Phù này để cúng dường Phật và Tỳ kheo Tăng.

Lúc  ấy, năm vua trời thưa:

– Xin kính vâng theo điều ngài dạy.

Các vua trời, mỗi người đều tự trở về chỗ  ở của mình. Vua trời Đao Lợi bảo với Tỳ  Lâu lặc  Thiên tử, vua trời Đâu Suất bảo với Bạt Ê Thiên tử, vua trời Hóa Lạc bảo với Câu  Đà La Thiên tử, vua trời Tha Hóa Tự Tại bảo với Nan Đà Thiên tử với lời thế này:

– Nay khanh nên xuống cõi Diêm Phù Đề, dùng tất cả những vật ở cõi trời này để đem trang trí nơi vườn Diêm Phù kia. Treo các anh lạc, trải các sàn tòa như các thứ trang nghiêm của các vua trời, vì Như Lai cho nên xây lầu báu cao, làm như lầu báu ở cõi trời Đao Lợi đây.

Nghe những lời dạy như vậy xong, các Thiên tử liền  đi xuống cõi Diêm Phù và ngay trong đêm ấy trang trí các thứ nơi vườn Diêm Phù, dùng các cây báu, v.v… cho đến cờ phướn trời xen nhau trang trí  nơi đó. Vì đức Như Lai nên họ xây lầu bảy báu như trên cõi trời Đao Lợi. Năm Thiên tử này dùng các vật báu cùng vô số thứ đem trang trí vườn Diêm Phù xong, liền trở về trên cõi trời, đến bạch với vua mình:

– Đại vương biết cho, chúng tôi đã đi đến trang trí nơi vườn kia với những vật giống như ở đây không khác, vì đức Như Lai nên xây lầu bảy báu, giống như lầu báu ở trên trời Đao Lợi.

Thiện nam tử! Khi ấy Đao Lợi Thiên vương, Dạ Ma Thiên vương, Đâu Suất Thiên vương, Hóa Lạc Thiên vương, Tha Hóa Tự Tại Thiên vương, lập tức đi đến cõi Diêm Phù gặp Phạm chí và nói thế  này:

– Phạm chí! Nay tôi đã vì Phật và chúng Tăng mà trang trí khu vườn này, Ngài có còn dạy  điều gì nữa không, xin hãy cho biết ngay.

Phạm chí bảo:

– Mỗi người từ nơi cảnh giới của mình, dùng quyền lực mà tập họp chư thiên lại và đem lời của ta đến nói rằng: trong Diêm Phù Đề có đại Phạm chí tên là Bảo Hải, thỉnh Phật Thế  Tôn và vô lượng Tăng chúng dâng cúng các vật cần dùng được an ổn trong bảy năm. Đối với phước đức này, các khanh nên phát tâm tùy hỷ. Sanh tâm tùy hỷ  xong, hãy phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vì vậy, các khanh nên đi đến chỗ  Phật, gặp Phật Thế Tôn và Tỳ kheo Tăng, cúng dường những vật cần dùng và lãnh thọ diệu pháp.

Năm Thiên vương được nghe Phạm chí dạy xong, mỗi người đều trở về thiên cung của mình. Đao Lợi Thiên vương, Thích Đề Hoàn Nhơn liền nhóm họp chư thiên lại và bảo với họ:

– Các khanh nên biết, cõi Diêm Phù Đề có Chuyển Luân Thánh Vương tên là Vô Tránh Niệm, có  đại Phạm chí tên Bảo Hải, là vị đại thần của Thánh vương đó, thỉnh Phật Thế Tôn và  vô lượng ức chúng Tăng cúng dường những vật cần dùng suốt bảy năm. Trước đây ta đã vì Phật và  Tỳ kheo Tăng mà đem các báu vật đến trang nghiêm vườn Diêm Phù. Các khanh đối với nhân duyên căn lành này nên phát tâm tùy hỷ. sanh tâm tùy hỷ xong, phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, cũng làm cho Phạm chí đạt được ước nguyện.

Thiện nam tử! Bấy giờ trăm ngàn vô lượng ức na do tha Thiên tử ở Đao Lợi thiên cung kính chắp tay thưa:

– Chúng con ngày hôm nay đối với căn lành này xin phát tâm tùy hỷ. Do nhân duyên tùy hỷ này làm cho tất cả  chúng con đều được thành Chánh Giác.

Dạ  Ma Thiên vương, Đâu Suất Thiên vương, Hóa lạc Thiên vương, Tha Hóa Tự Tại Thiên vương, v.v… như vậy  đều nhóm họp chư thiên lại và bảo họ rằng:

– Các khanh nên biết, trong Diêm Phù Đề có Chuyển Luân Thánh Vương tên là Vô Tránh Niệm, có Phạm chí tên Bảo Hải là vị đại thần của Thánh vương đó, thỉnh Phật Thế Tôn và vô lượng ức Tăng trọn bảy năm dâng cúng các vật cần dùng được an ổn. Trước đây, ta đã vì Phật và Tỳ kheo Tăng lấy các vật báu cùng vô số thứ xinh đẹp để trang trí nơi vườn Diêm Phù kia. Các khanh đối với nhân duyên căn lành này nên phát tâm tùy hỷ. Sanh tâm tùy hỷ xong, phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, làm cho Phạm chí đạt được ý nguyện.

Thiện nam tử! Bấy giờ, bốn vua trời đều có vô  lượng trăm ngàn ức na do tha thiên tử cung kính chắp tay thưa:

Chúng con ngày hôm nay đối với căn lành này phát tâm tùy hỷ, do tâm tùy hỷ cho nên làm cho tất cả chúng con đều được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Bấy giờ năm vị vua trời, mỗi vị đều bảo:

– Các khanh hãy đi đến Diêm Phù Đề gặp Phật Bảo Tạng và Tỳ kheo Tăng, lễ bái đi nhiễu, cung kính cúng dường, tôn trọng, ngợi khen.

Thiện nam tử! Khi ấy, năm Thiên vương ngay nơi đêm ấy mỗi người đem các thiên tử, thiên nữ, đồng nam, đồng nữ và trăm ngàn ức na do tha chúng quyến thuộc khác cùng nhau trước sau đi đến gặp Phật, đảnh lễ chân Phật và Tỳ kheo Tăng, theo Phật nghe Pháp, cho đến sáng ngày họ bay lên trên hư không, rải vô số các thứ thiên hoa, hoa Ưu bát la, hoa Bát đầu ma, hoa Câu vật đầu, Phân đà lợi, Tu mạn na, Bà sư ca, A đề mục đa giá  chiêm bà già, hoa Mạn đà la, hoa Ma ha Mạn đà la… xuống trên đại hội như mưa và đánh nhạc trời để cúng dường.

Thiện nam tử! Bấy giờ, Phạm chí Bảo Hải lại nghĩ: “ Vào đời sau nếu ta chắc chắn sẽ thành Chánh Giác, sự nguyện cầu được thành tựu, bản thân ta được lợi ích, ta sẽ giáo hóa các A tu la, làm cho tất cả đều phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”

Thiện nam tử! Phạm chí nghĩ như vậy xong, có năm A tu la vương đi đến gặp Phạm chí, cho đến vô lượng trăm ngàn ức na do tha A tu la nam tử, nữ nhơn, đồng nam, đồng nữ, như lời Phạm chí dạy đều phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, lãnh thọ diệu pháp.

Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí Bảo Hải lại nghĩ:  “ Vào đời sau, nếu ta chắc chắn thành Chánh Giác, sự nguyện cầu thành tựư, bản thân ta được lợi ích, ta sẽ giáo hóa Thiên ma Ba Tuần làm cho phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Thiện nam tử! Khi ấy, biết được ý nghĩ của Phạm chí, ma Ba Tuần liền cùng vô lượng trăm ngàn  ức na do tha nam tử, nữ nhơn, đồng nam, đồng nữ  đi đến gặp Phạm chí, kính vâng theo những lời dạy bảo phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, cho đến nghe pháp cũng y như trên.

    Hết quyển thứ hai