Nói đến
Thiền tông th́ hai vị Tổ có ảnh hưởng tối quan trọng
là Tổ Bồ Đề Đạt Ma và Lục Tổ Huệ Năng. Tổ Bồ Đề Đạt
Ma đă đem hạt giống Thiền tông từ Ấn Độ qua gieo
trồng tại Trung Hoa vào khoảng năm 520. Tổ là vị tổ
thứ 28 tại Ấn Độ nhưng từ khi Tổ qua Trung Hoa và
thực sự đặt nền móng cho Thiền tông tại Trung Hoa
th́ được coi là Sơ Tổ Thiền tông tại Trung Hoa. Sau
chín năm ở Trung Hoa Tổ truyền y bát cho tổ Huệ Khả
(487-593) tức vị tổ Thiền tông thứ hai. Kế đến là
các Tổ: Tăng Xán, Đạo Tín, Hoằng Nhẫn và Huệ Năng.
Như vậy tổ Huệ Năng (638-713) (Nhật: Eno, Tr. Hoa:
Hui Neng) là vị tổ thứ sáu ở Trung Hoa. Tổ Huệ Năng
giữ một địa vị rất quan trọng của Thiền tông v́ tuy
nền móng của Thiền tông do tổ Bồ Đề Đạt Ma đặt ra
nhưng sau gần 200 năm, đến thời tổ Huệ Năng mới thực
sự phát triển mạnh với một đường lối rơ rệt và vững
chắc. Cuộc đời và việc truyền pháp của Tổ được ghi
rơ trong kinh "Pháp Bảo Đàn" (The Altar Sutra of the
Dharma Treasure, hoặc Platform Sermons of the Sixth
Patriarch). Cho tới nay sau hơn một ngàn ba trăm năm
tuy Thiền tông có chia thành nhiều hệ phái nhưng căn
bản do Lục Tổ đặt ra vẫn là ṇng cốt chỉ đạo. Theo
D.T. Suzuki th́ "Kinh Pháp Bảo Đàn xứng đáng là một
công tŕnh vĩ đại v́ đă định hướng cho tư tưởng Phật
giáo trong nhiều thế kỷ tại Trung Hoa."Nếu muốn tu
hành Thiền tông cho có căn bản th́ cần thấu triệt
những lời chỉ dạy trong cuốn kinh đó.
Kinh Pháp Bảo Đàn
Kinh này được chia làm 10 phẩm. Kinh được dịch ra
tiếng Việt do quư ḥa thượng Minh Trực, Thích duy
Lực, Thích thanh Từ cùng nhiều vị khác . Kinh được
dịch ra tiếng Anh trong các cuốn: "The Diamond Sutra
and the Sutra of Hui Neng của A. F. Price và Wong
Mou Lam", "A Buddhist Bible của D. Goddard" và trích
từng đoạn trong các sách của D. T. Suzuki, Christmas
Humphreys.
Phẩm thứ nhất: Hành do
Phẩm này kể về tiểu sử Lục Tổ. Tổ họ Lư, tên Huệ
Năng, sanh trưởng trong gia đ́nh nghèo túng, mồ côi
cha từ khi ba tuổi. Hàng ngày Huệ Năng phải vào rừng
đốn củi đem bán để nuôi mẹ. Đến năm 22 tuổi, một hôm
chỉ mới được nghe người khác tụng kinh Kim Cang mà
đă tỉnh ngộ và nhờ có duyên tốt, được người giúp đỡ,
nên có dịp đến theo học Ngũ tổ Hoằng Nhẫn (TrH: Hung
Jen) tại huyện Huỳnh Mai. Khi Huệ Năng đến yết kiến
Ngũ Tổ th́ Ngũ Tổ hỏi: "Đến đây cầu việc ǵ?" Huệ
Năng đáp: "Đến đây chỉ cầu làm Phật, không cầu
việc ǵ khác." Tổ tiếp: "Ngươi là người xứ
Lănh Nam, lại là dân man rợ, thế nào thành Phật được!
" Huệ Năng đáp: "Con người tuy có phân chia
Nam Bắc, chớ Phật tánh vốn không có Nam Bắc. Cái
thân man rợ này đối với ḥa thượng tuy chẳng giống
nhau, nhưng cái tánh Phật đâu có khác!" Dù
chỉ mới bắt đầu xin theo học mà Huệ Năng đă tỏ ra
hơn người, v́ đă thấy rơ mục đích Thiền là thành
Phật, thấy rơ Phật tánh mọi người như nhau. Cũng nên
nhớ 'thành Phật' tức là được 'giác ngộ', thấy rơ
được Phật tánh, tự Tánh. Ngũ Tổ thầm nhận Huệ Năng
là người khác thường rồi.
Sau
đó Huệ Năng, v́ vẫn là một cư sĩ, chỉ được giao cho
công việc giă gạo ở nhà sau chứ chưa được lên nhà
trên theo học như các tăng khác. Tuy vậy Huệ Năng
vẫn nhẫn nại giă gạo được hơn tám tháng. Tới lúc Ngũ
Tổ thấy thời cơ truyền pháp đă đến, ra lệnh cho toàn
chúng tŕnh kệ để chọn người kế thừa. Ngũ Tổ nói: "Sanh
tử là việc lớn, các ngươi suốt ngày chỉ cầu phước,
chẳng cầu ĺa khỏi biển khổ sanh tử. Nếu mê tự tánh
th́ phước làm sao có thể cứu được? Các ngươi mỗi
người hăy tự xem trí Bát nhă của tự tánh và làm một
bài kệ tŕnh cho ta xem, nếu ai ngộ được đại ư, th́
ta sẽ trao truyền y bát cho làm Tổ thứ sáu." Tất cả
chúng bảy trăm người đều tin rằng chỉ có giáo thọ sư
của họ là Thượng tọa Thần Tú (TrH: Shen Hsiu) mới đủ
khả năng làm việc này nên không ai dám nghĩ đến việc
tŕnh kệ. Thần Tú tŕnh bài kệ:
"Thân
thị Bồ Đề thọ,
Tâm như minh cảnh đài,
Thời thời cần phất thức,
Vật sử nhạ trần ai."
(Dịch:
"Thân là cây bồ đề, Tâm như đài gương sáng, Luôn
luôn phải lau chùi, Chớ để dính bụi trần.") Ngũ Tổ
kêu Thần Tú vào nói: " Ngươi làm bài kệ ấy, tỏ ra
chưa thấy Bản tánh, ngươi mới tới ngoài thềm cửa,
chưa vào trong nhà. Cứ như chỗ thấy hiểu ấy mà t́m
đạo Vô thượng Bồ Đề th́ rơ ràng không thể được."
Sau
đó Huệ Năng v́ không biết chữ nhưng có nhờ người
viết để tŕnh bài kệ đối lại với bài kệ trên:
"Bồ đề
bổn vô thọ,
Minh
cảnh diệc phi đài.
Bản lai
vô nhất vật,
Hà xứ
nhạ trần ai."
(Dịch:
"Bồ đề vốn chẳng cây, Gương sáng cũng chẳng đài, Xưa
nay không một vật, Nơi nào dính bụi trần.")
Ngũ
Tổ đọc hai bài kệ và thấy Huệ Năng là người đă ngộ
Thiền nên trao y và bát cho Huệ Năng và truyền ngôi
Tổ thứ sáu. Khi truyền pháp cho Huệ Năng th́ Ngũ Tổ
giảng kinh Kim Cang, đến câu: "Ưng vô sở trụ nhi
sanh kỳ tâm" (Nên không trụ vào chỗ nào mà sanh tâm
ḿnh), Huệ Năng ngay đó đại ngộ là tất cả muôn pháp
chẳng ĺa tự tánh, mới tŕnh với Ngũ Tổ rằng:
"Đâu
ngờ tự tánh vốn tự thanh tịnh,
Đâu ngờ
tự tánh vốn chẳng sanh diệt,
Đâu ngờ
tự tánh vốn tự đầy đủ.
Đâu ngờ
tự tánh vốn chẳng lay động.
Đâu ngờ
tự tánh hay sanh vạn pháp."
Ngũ
Tổ biết Huệ Năng đă ngộ bản tánh, nên nói với Huệ
Năng rằng: "Chẳng nhận được bản tâm, học pháp vô ích,
nếu nhận được bản tâm, thấy được bản tánh, tức gọi
là Trượng phu, là Thầy cơi trời, cơi người, là Phật."
Hai
bài kệ trên của Thần Tú và Huệ Năng chứng tỏ hai
đường lối tu hành khác nhau. Thần Tú với sở trường
uyên bác, thành thạo kinh điển, có khuynh hướng trừu
tượng và quan niệm hóa, nên cho rằng tu hành là "lau
chùi" cho tấm gương tâm được sáng lại. Nhưng Huệ
Năng đă khéo léo "đập bể" tấm gương và chỉ thẳng "bản
lai vô nhất vật", chứng tỏ đă tới chỗ tuyệt đối th́
không có một cái ǵ ở đó, nói chi tới gương, tới bụi.
Đường lối tu hành đó thiệt đă dẫn thẳng đến chỗ cứu
cánh, mà không c̣n dùng tới phương tiện như "lau
chùi" nữa. Pháp môn của Thần Tú vẫn có giá trị và
hữu ích cho những người chưa đạt tới thượng căn, c̣n
pháp môn của Tổ là dành cho những người đă đủ tŕnh
độ để đạt tới mức cứu cánh. V́ vậy chúng ta không
nên nói pháp nào hay, pháp nào dở.
Tuy
Lục Tổ thấy cái "Không" nhưng không chấp Không, v́
cũng c̣n thấy Tự tánh diệu dụng với năm câu "đâu ngờ
... ". Thấy được Tự tánh mới là mục đích của Thiền
tông, chứ không phải chỉ thâm hiểu chữ "Không" là đủ.
Trong một bài giảng, Tổ cũng nhắc nhở: "Chớ
nghe ta nói 'Không' mà liền chấp 'Không'. Nếu để tâm
trống không mà tĩnh tọa là chấp cái Vô kư không."
Đoạn trên chứng tỏ sự sáng suốt của Ngũ Tổ trong
việc lựa chọn người truyền pháp, cho nên tuy Huệ
Năng chỉ là một cư sĩ mà đă được chọn làm vị Tổ thứ
sáu của Thiền tông. Ngay đêm đó Ngũ Tổ đưa Lục Tổ ra
đi một cách kín đáo. Sau đó nghe tin Huệ Năng được
truyền thọ, có mấy trăm người đuổi theo để lấy lại y
bát v́ cho rằng Huệ Năng không xứng đáng. Điều đó
cũng dễ hiểu v́ một ông cư sĩ chỉ biết giă gạo,
không được học hỏi ǵ về Phật pháp mà lại được trao
cho danh vị Tổ th́ đối với nhiều tăng thật khó mà
chấp nhận. Có một vị tăng tên là Huệ Minh, vốn là
một tướng quân, tánh t́nh nóng nảy, đuổi kịp Huệ
Năng, nhưng sau đó lại bị khuất phục nên xin Huệ
Năng nói pháp. Huệ Năng nói: "Ông đă v́ Pháp mà đến
đây, th́ nên dứt hết các trần duyên, chớ sanh một
niệm tưởng, ta sẽ v́ ông mà nói Pháp." Một hồi sau
Huệ Năng nói: "Chẳng nghĩ thiện, chẳng nghĩ ác,
đang khi ấy cái ǵ là bản lai diện mục (original
face) của thượng tọa Minh". Huệ Minh ngay đó
đại ngộ. Đó là bài pháp thứ nhất của Lục Tổ, tuy
ngắn ngủi mà sau này thường được nhắc nhở tới.
Sau
đó Lục Tổ vẫn chưa có dịp hoằng pháp, mà phải ẩn náu
trong 15 năm. Khi đến chùa Pháp Tánh tại Quảng Châu
và gặp Pháp sư Ấn Tông đang giảng kinh Niết Bàn. Lúc
ấy có luồng gió thổi động lá phướn. Một vị tăng nói
gió động, một vị tăng khác nói phướn động, cả hai
tranh căi không ngừng. Huệ Năng bước ra nói: "Chẳng
phải gió động, chẳng phải phướn động, mà là tâm các
ông động." Cả chúng đều ngạc nhiên. Pháp sư
mời Huệ Năng lên ghế ngồi và sau cuộc đàm đạo, Pháp
sư nhận ra được Lục Tổ, xuống tóc cho Tổ và thờ Tổ
làm thầy. Tới lúc đó Tổ mới chính thức thọ giới.
Pháp sư hỏi Tổ là Ngũ Tổ Huỳnh Mai truyền thọ như
thế nào. Tổ trả lời: "Ngài không có truyền thọ
ǵ, chỉ cần Kiến tánh, chẳng cần Thiền định để Giải
thoát."
Quan
Thứ sử cùng các viên quan, chức sắc vào núi thỉnh Tổ
về nơi giảng đường chùa Đại Phạm để thuyết pháp. Năm
sau Tổ rời về chùa Bửu Lâm ở Tào Khê để hoằng pháp.
Trung b́nh chư tăng thường có mặt tại chùa không
dưới một ngàn.
Phẩm thứ hai: Trí huệ Bát nhă
Phần này có thể được coi là quan trọng nhất trong
kinh. Tổ giảng về pháp Ma ha Bát nhă Ba la mật đa (Skt:
Maha Prajna Paramita), có nghĩa là đại trí huệ đến
bờ bên kia. Pháp tu này đạt thẳng mục đích của Thiền
là Kiến Tánh Thành Phật. Tất cả chúng sinh, từ người
ngu đến kẻ trí đều có Phật tánh như nhau. Có khác
nhau chăng chỉ là kẻ mê, người ngộ. V́ vậy nên Tổ
chỉ rơ thêm: "Phàm phu tức Phật, phiền năo tức
Bồ đề; niệm trước mê tức phàm phu, niệm sau ngộ tức
Phật. Niệm trước chấp cảnh tức phiền năo, niệm sau
ĺa cảnh tức Bồ đề." Thế nào là mê, mê đây
là không thấy được tự tánh của ḿnh. "Bản tánh
là Phật, ĺa tánh chẳng có Phật ...
Trí Bát nhă đều từ bản tánh mà sanh, chẳng phải từ
bên ngoài vào, không nên lầm với ư thức".
Tất cả muôn pháp đều ở trong tự tánh của con người,
hoặc nói cách khác là tự tánh bao hàm muôn pháp.
Ngay cả chư Phật ba đời (quá khứ, hiện tại, vị lai),
mười hai bộ Kinh cũng đầy đủ ở trong tự tánh.
Cần
biết rơ những danh từ tự tánh, bản tánh là để chỉ
cái bản thể (self-nature) của mỗi người, đó là cái
không sanh, không diệt, không biến đổi, thường hằng.
Không nên lầm với danh từ tánh t́nh, tánh nết là
những hiện tượng do duyên hợp tạo nên, luôn thay
đổi, không có một thực thể. Thí dụ ta không thể nói
người đó bản tánh nóng, v́ lúc gặp một việc vui mừng
người đó cũng vui vẻ như những người khác, vậy lúc
đó tánh nóng ở chỗ nào; hoặc nếu người đó được dạy
bảo th́ cũng bỏ hẳn hoặc bớt tánh nóng. Như vậy tánh
nóng của người đó thay đổi tùy theo hoàn cảnh chứ
không thường hằng. Danh từ tự tánh, bản tánh hay bị
hiểu lầm là vậy. Cũng như danh từ bản tâm nói trong
kinh có thể bị hiểu lầm đó là cái tâm suy nghĩ, tính
toán, hiểu biết của ḿnh, sự thực đó chỉ là vọng
tâm, nó thay đổi theo thời gian, hoàn cảnh xă hội,
văn hóa chứ không phải là bản tâm, tự tâm, chân tâm.
Khi
thấy rơ bản tâm tức là giải thoát, là đạt được Bát
nhă Tam muội, tức Vô niệm. "Vô niệm là thấy
tất cả các pháp mà tâm không nhiễm vương, dính níu."
Cũng có người hiểu rằng Vô niệm là dứt bặt tư tưởng,
không nghĩ ngợi ǵ hết. Lục Tổ cảnh giác liền là
"chẳng phải như người lầm tưởng, cho là 'trăm
điều chẳng nghĩ, khiến cho niệm tưởng tuyệt dứt' đó
là bị pháp trói buộc, tức là biên kiến."
Trong phẩm này Tổ cũng hai lần cảnh giác những người
chấp Không và để tâm Không mà ngồi Thiền là sai lầm:
"lại có kẻ mê để tâm 'không' mà tĩnh tọa, trăm điều
chẳng nghĩ, với bọn người này không thể nói ǵ được,
v́ họ bị rơi vào tà kiến."
Trong phẩm này có những lời dạy rất là thực tế
"người đời suốt ngày miệng niệm Bát nhă mà chẳng
nhận được Tự tánh Bát nhă, cũng như người nói ăn mà
không ăn nên chẳng no được, miệng chỉ thuyết Không,
muôn kiếp chẳng được Kiến tánh ... Cần phải tâm
hành, chẳng ở miệng niệm, miệng niệm tâm chẳng hành
th́ cũng như huyễn hóa ... Đối với tất cả các
pháp, dùng trí huệ của chân như tự tánh chiếu soi,
chẳng chấp, chẳng bỏ, tức là Kiến tánh thành Phật."
Tổ chỉ rơ là cần tu hạnh Bát nhă, thực hành theo
kinh Kim Cang th́ sẽ được kiến tánh. Tổ cũng lấy
kinh nghiệm bản thân và dạy: "kẻ tự ngộ th́ chẳng
phải nhờ đến người khác chỉ bảo, nếu cố chấp rằng
phải luôn ỷ lại vào thiện tri thức mới mong được
giải thoát th́ không có lư như vậy", c̣n nếu không
tự ngộ th́ cần phải nhờ thiện tri thức chỉ ra mới
thấy.
Tổ
có dạy bài tụng Vô tướng tại cuối phẩm để những
người xuất gia cũng như tại gia y theo mà tu hành.
Sau đây là một vài đoạn trong bài tụng:
"Chỉ
truyền pháp kiến tánh,
Hoằng pháp phá tà tông.
Ngoài
tâm đi t́m đạo.
Suốt
đời chẳng thấy đạo.
Thương, ghét chẳng quan tâm,
Duỗi thẳng hai chân nằm.
Phật pháp tại thế gian,
Chẳng rời thế gian để t́m giác.
Ĺa thế gian t́m bồ đề,
Cũng như t́m sừng thỏ.
Tụng này là đốn giáo,
Cũng gọi đại pháp thuyền,
Lúc mê tu nhiều kiếp,
Ngộ chỉ một sát na."
Phẩm thứ ba: Nghi vấn
Vị Sử quân xin Lục Tổ chỉ dạy về chuyện khi vua
Lương V Đế gặp tổ Bồ Đề Đạt Ma có hỏi: "Trẫm suốt
đời xây chùa độ tăng, trai tăng bố thí, được công
đức ǵ?" Tổ Bồ Đề Đạt Ma đáp: "Thiệt không có công
đức ǵ".
Tổ giảng: "Xây chùa độ tăng, trai tăng bố thí,
ấy là cầu phước, chẳng thể đem cái phước ấy cho là
công đức. Công đức ở trong Pháp thân, chẳng ở tại tu
phước đức ... Công đức phải t́m nơi tự tánh, chẳng
phải bố thí cúng dường mà cầu được."
Vị Sử quân lại hỏi về vấn đề niệm Phật A Di Đà để
được văng sanh về Tây phương. Tổ nói: "Kẻ mê niệm
Phật cầu văng sanh nơi khác, người ngộ tự tin nơi
tâm ... Phật dạy: Khi nơi tâm ḿnh tịnh tức là cơi
Phật tịnh ... Nếu ngộ được pháp vô sanh th́ cơi Tây
phương cách đây chẳng xa, chẳng ngộ tự tâm mà niệm
Phật th́ con đường văng sanh c̣n xa xôi ... Muốn
thấy Phật phải t́m ở nơi tánh, chớ nên cầu ở bên
ngoài ... Chỉ cần tâm được thanh tịnh, th́ tự
tánh tức là Tây phương vậy."
Tổ nói:" Muốn tu hành th́ ở nhà tu cũng được, chẳng
cần ở chùa." Sau đó Tổ dạy bài tụng Vô tướng để chỉ
pháp tu hành tại gia.
Phẩm thứ tư: Định Huệ
Pháp môn của Tổ lấy định huệ làm gốc. "Định là thể
của Huệ, Huệ là dụng của Định ... Chớ nói rằng trước
phát định, sau phát huệ, hay trước huệ sau định, mà
phân biệt định huệ là khác nhau. Nếu hiểu như thế
th́ pháp có hai tướng ... Người hành trực tâm,
đối với tất cả pháp chẳng nên chấp trước. Kẻ mê chấp
pháp tướng, cứ nói thường ngồi chẳng động, vọng
chẳng khởi nơi tâm tức là một hạnh Chánh định.
Hiểu như vậy tức là đồng với loài vô t́nh, đó là
nhân duyên chướng đạo."
"Pháp môn này từ trên truyền xuống, trước hết lập
Vô niệm làm tông, Vô tướng làm thể, Vô trụ làm
gốc ... Vô niệm là đối với mọi cảnh tâm
chẳng nhiễm, trong niệm thường ĺa cảnh, chẳng v́
đối cảnh mà sanh tâm. Nếu là trăm điều chẳng nghĩ,
bỏ hết các niệm tưởng, một niệm tuyệt liền chết, thọ
sanh nơi khác, ấy là cái lỗi lầm lớn, người học đạo
khá suy nghĩ điều đó! ... Vô tướng là đối với sắc
tướng mà tâm ĺa sắc tướng. Đối với tất cả các pháp
niệm niệm chẳng trụ tức là không bị trói buộc, đây
là lấy Vô trụ làm gốc ... Thiện tri thức, Chân
như tự tánh khởi niệm th́ sáu căn tuy có thấy nghe
hiểu biết mà chẳng nhiễm muôn cảnh. Nên Kinh
nói: 'Phân biệt được các pháp mà cái tánh thanh tịnh
Niết bàn chẳng động'."
Phẩm thứ năm: Tọa Thiền
"Pháp môn này nói Tọa Thiền vốn chẳng chấp tâm, cũng
chẳng chấp tịnh, cũng chẳng chấp chẳng tịnh ... Kẻ
mê th́ dù thân chẳng động mà mở miệng th́ nói phải
quấy, tốt xấu, hay dở của người ... Tự tánh vốn tự
định, chỉ v́ thấy cảnh mà chấp cảnh nên mới tán
loạn. Nếu thấy mọi cảnh mà tâm chẳng loạn, đó
là Chân định vậy ... Thiện tri thức, niệm
niệm tự thấy bản tánh thanh tịnh, tự tu, tự hành, tự
thành Phật đạo."
Phẩm thứ sáu: Sám Hối
Tổ truyền năm phần Hương Pháp thân:
1. Giới hương: không tưởng điều quấy, không toan
điều ác, không ghen ghét, không tham sân, không cướp
của hại người.
2. Định hương: thấy cảnh tướng lành dữ mà tâm không
loạn.
3. Huệ hương: tự tâm không bị ngăn che, thường lấy
trí huệ mà quán chiếu tự tánh.
4. Giải thoát hương: tâm không dính níu vào cảnh vật
nào, chẳng nghĩ thiện, chẳng nghĩ ác, tự tại vô
ngại.
5. Giải thoát tri kiến hương: tuy giữ được giải
thoát hương mà không 'trầm không thủ tịch' (đắm vào
cảnh không, giữ ḷng vắng lặng). Phải tu học pháp
tối thượng thừa để nhận được bản tâm, thẳng đến Bồ
đề, chân tánh chẳng đổi.
Bài Vô tướng sám hối chỉ rơ cần sám hối ba điều:
chẳng nhiễm ngu mê, chẳng nhiễm kiêu căng, dối trá,
chẳng nhiễm ghen ghét.
Sau đó là bốn điều thệ nguyện:
- Tự tâm chúng sanh vô biên thệ nguyện độ,
- Tự tâm phiền năo vô tận thệ nguyện dứt,
-Tự tánh pháp môn vô lượng thệ nguyện học,
- Tự tánh Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành.
Tổ dạy ba phép quy y là:
- Quy y Diệu giác của tự tánh. (Phật tức là Giác,
tánh giác ngộ)
- Quy y Chánh pháp của tự tánh. (Pháp tức là Chánh,
tánh Chân chánh)
- Quy y thể Thanh tịnh của tự tánh. (Tăng tức là
Tịnh, tánh Thanh tịnh)
"Trong Kinh rơ ràng nói là quy y tự tánh Phật
, chẳng nói quy y Phật nơi nào khác. Phật ở
tánh ḿnh mà chẳng quy y th́ không có chỗ nào để quy
y nữa. Nay đă tự ngộ, mỗi người phải quy y Tự tánh
Tam bảo. Tự tâm quy y Tự tánh tức là quy y Chân
Phật."
Phẩm thứ bảy: Cơ duyên
Phẩm này ghi lại những lời giảng của Tổ cho các đệ
tử như:
- Pháp Hải hỏi về "Tức Tâm tức Phật".
- Pháp Đạt hỏi về kinh Pháp Hoa.
- Trí Thông hỏi về ba thân (Pháp thân, Báo thân và
Hóa thân) và bốn trí.
- Trí Thường hỏi về "Thấy tánh thành Phật."
- Chí Đạo hỏi về kinh Niết bàn.
- Thiền sư Hành Tư hỏi về pháp tu hành.
- Thiền sư Hoài Nhượng sau khi đại ngộ ở lại làm thị
giả cho Tổ 15 năm.
- Thiền sư Vĩnh gia Huyền Giác, sau khi đă sáng tỏ
tâm địa nhân xem kinh Duy Ma Cật, đến nơi được Tổ ấn
chứng. Có viết tập "Chứng Đạo Ca" rất là nổi danh.
- Trí Hoàng được giảng về Nhập định.
Phẩm thứ tám: Đốn, Tiệm
- Chí Thành là đệ tử của Thần Tú, được giao cho
trách nhiệm là đến nghe pháp của Tổ để về tŕnh lại.
Tổ giảng cho Chí Thành nghe:
- Trụ tâm quán tịnh là bịnh chứ chẳng phải là
Thiền.
- Pháp Giới định huệ của Tổ là giảng cho những người
tối thượng thừa, chứ không phải cho người đại thừa
như ḥa thượng Thần Tú dạy. "Chỗ ta nói pháp không
ĺa tự tánh. Ĺa tánh mà nói pháp là chấp tướng mà
nói, th́ tự tánh thường mê. Nên biết tất cả các pháp
đều do tự tánh mà khởi dụng ... Nếu ngộ được
tự tâm, cũng chẳng lập Bồ đề Niết bàn, chẳng lập
giải thoát tri kiến."
- Hạnh Xương được giảng về nghĩa Thường, Vô thường
trong kinh Niết bàn.
- Thần Hội đến hỏi Tổ: "Ḥa thượng ngồi Thiền thấy
hay chẳng thấy?" Tổ nói: "Nếu ngươi v́ tâm mê, chẳng
thấy tự tánh th́ phải hỏi Thiện tri thức để chỉ
đường, nếu tâm ngộ, tự thấy tánh th́ y theo pháp mà
tu hành. Nay ngươi mê chẳng thấy tự tâm, lại đến hỏi
ta thấy hay không thấy. Ta thấy tự ta biết, chẳng
dính dáng ǵ đến cái mê của ngươi. Ngươi nếu tự thấy
th́ cũng chẳng dính dáng ǵ đến cái mê của ta." Sau
này Thần Hội mở rộng môn đốn giáo của Tổ, hiệu là
thiền sư Hà Trạch, soạn tập Hiển tông kư nổi tiếng.
Sư giảng cho các môn đồ: "Người học đạo th́ phải bỏ
hết cả thảy các niệm thiện, niệm ác. Cái tánh không
hai ấy gọi là Thật tánh. Do nơi Thật tánh mà lập ra
tất cả giáo môn. Vậy nghe nói pháp rồi th́ phải thấy
tự tánh."
Phẩm thứ chín : Hộ pháp
Vua sai nội thị là Tiết Giản thỉnh Tổ về cung để hỏi
đạo, nhưng Tổ cáo bệnh và sẵn dịp giảng dạy cho Tiết
Giản.
Tiết Giản hỏi về ngồi Thiền, tập Định, Tổ trả lời:
"Đạo do Tâm mà ngộ, chẳng phải do ngồi. Tự tánh
chẳng có chỗ đến, cũng chẳng có chỗ đi, chẳng sanh,
chẳng diệt, gọi là Như Lai Thanh tịnh Thiền. Các
pháp đều không và tịch, ấy là Như Lai Thanh tịnh
Tọa, cứu cánh không có một pháp để chứng đắc, huống
chi là ngồi."
Tiết Giản hỏi: "Sáng tỉ như trí huệ, tối tỉ như
phiền năo, người tu đạo nếu không lấy trí huệ để
chiếu phá phiền năo th́ nhờ đâu mà ra khỏi cái sanh
tử từ vô thỉ?" Tổ giảng: "Phiền năo tức Bồ đề, chẳng
hai, chẳng khác. Nếu nói lấy trí huệ để chiếu
phá phiền năo, ấy là hiểu biết của người Nhị thừa,
người đại căn thượng trí chẳng như vậy ...
Sáng với không sáng, phàm phu thấy có hai, người trí
rơ thấy tánh ấy không hai (bất nhị). Cái tánh không
hai đó là thật tánh vậy ... Ngươi muốn biết
chỗ yếu chỉ của tâm th́ đừng nghĩ tính đến hết thảy
các điều thiện, ác, tự nhiên tâm được thanh tịnh."
Phẩm thứ mười: Phó chúc
Tổ họp các đại đệ tử và dạy những lời dặn ḍ cuối
cùng. Tổ dạy cách thuyết pháp mà không sai lạc bản
tông: trước hết phải giảng về ba khoa Pháp môn và
sau đó là ba mươi sáu pháp đối nhau về sự động dụng
của tự tánh, khi ra vào mà thường ĺa hai bên,
thuyết tất cả pháp mà chẳng ĺa tự tánh.
Ba khoa Pháp môn là: Ấm, Nhập và Giới. Ấm (skt:
skandhas) là năm ấm (vật che lấp tự tánh) gồm sắc,
thọ, tưởng, hành và thức. Nhập (skt: ayatanas) có
mười hai: bên ngoài lục trần (sắc, thanh, hương, vị,
xúc và pháp), bên trong lục căn (mắt, tai, mũi,
lưỡi, thân và ư). Giới (skt: dhatus) có mười tám,
gồm lục căn, lục trần và lục thức (nhăn thức, nhĩ
thức, tỉ thức, thiệt thức, thân thức và ư thức). Nếu
tự tánh khởi suy lường tức là Tánh chuyển thành
Thức, khiến sanh lục thức, ra cửa lục căn, tiếp xúc
lục trần. Như vậy mười tám giới đều do tự tánh khởi
dụng.
Ba mươi sáu pháp đối là: (a) năm pháp đối về vật vô
t́nh ở ngoại cảnh: trời-đất, mặt trời- mặt trăng,
sáng-tối, âm-dương, nước-lửa. (b) mười hai pháp đối
về lời nói thuộc pháp tướng: thí dụ có-không,
động-tịnh, phàm-thánh, già-trẻ ... (c) mười chín
pháp đối của tự tánh khởi dụng: tà-chánh, loạn-định,
phiền năo-bồ đề, thường- vô thường ... Nếu biết dùng
ba mươi sáu pháp đối này th́ thấu đạo và tất cả kinh
pháp. Nếu chấp tướng th́ sanh trưởng tà kiến, nếu
chấp Không th́ sanh trưởng vô minh. "Các ngươi
phải dạy người theo pháp mà tu hành, chớ nên trăm
điều chẳng nghĩ, làm cho đạo tánh bị bít ngăn."
"Pháp vốn không hai, tự tâm cũng vậy. Đạo vốn thanh
tịnh, không có các tướng. Các ngươi cẩn thận,
chớ nên quán tịnh và chấp Không nơi tâm, tự tánh vốn
thanh tịnh, chẳng thể chấp hay bỏ."
Ngày mùng ba tháng tám (âm lịch) năm 713, Tổ tập họp
các chúng để từ biệt. Pháp Hải hỏi xin Tổ chỉ giáo
pháp nào để người mê đời sau thấy được Phật tánh. Tổ
giảng: "Người mê đời sau nếu nhận ra được tâm chúng
sanh tức là thấy Phật tánh. Nếu ngộ tự tánh, chúng
sanh là Phật, nếu mê tự tánh, Phật là chúng sanh.
Cái tự tâm của các ngươi là Phật, chớ hồ nghi nữa.
Chân như tự tánh là Chân Phật."
Tổ thuyết xong ngồi ngay cho tới canh ba, thoạt gọi
môn đồ "Ta đi đây", liền ngồi yên viên tịch, thọ 76
tuổi. Nhục thân của Tổ và y bát được dời về Tào Khê
để thờ. Trên bia thờ có ghi là số người đắc tông chỉ
và hoằng pháp được 43 người.
Đặc điểm về pháp môn
Pháp môn của Lục Tổ có một tầm quan trọng quyết định
cho Thiền tông. Thời đó những bài thuyết pháp của Tổ
đă gây ảnh hưởng mạnh mẽ trong giới Phật tử ở Trung
Hoa v́ không có vị tăng nào đă giảng Phật pháp đi
thẳng đến tầng lớp dân chúng đông đảo. Lúc đó việc
học đạo gần như chỉ dành cho giới có học v́ những
bài giảng tựa vào kinh điển Đại thừa có tính cách
uyên bác, trừu tượng, quan niệm hóa, nên có tính
cách cao vời đối với số đông. C̣n Tổ th́ giảng thẳng
đến những điều cụ thể đối với đời sống và thực
nghiệm cá nhân. Những lời giảng của Tổ phát xuất từ
kinh nghiệm bản thân nên rất sống động và sáng tạo,
mà không làm giảm giá trị Phật pháp. Những lời giảng
tuy giản dị mà làm sáng đạo chứ không phải để chiều
theo xu hướng của quần chúng.
Điểm chánh yếu của pháp môn do Tổ chỉ dạy trong kinh
Pháp Bảo Đàn là Kiến tánh, theo đúng
đường lối của tổ Bồ Đề Đạt Ma đă đặt cho Thiền tông.
D. T. Suzuki đă luận về Tánh một cách đầy đủ trong
hai cuốn: Zen Buddhism và The Zen, doctrine of
no-mind. Cũng cần nhắc lại là Suzuki là một tiến sĩ,
coi như đă đắc đạo năm 27 tuổi nhưng sau đó ông dạy
học tại các đại học tại Nhật và Mỹ. Những cuốn sách
của ông rất nổi tiếng và đă tŕnh bày Zen (Thiền
tông) cho các nước Tây phương một cách đầy đủ và
khéo léo nên cũng nhờ đó mà Tây phương hiểu biết về
Zen rơ ràng hơn. Khi luận về cuốn kinh Pháp Bảo Đàn,
Suzuki đă có công tham khảo cả những bản ngữ lục của
Thần Tú và Thần Hội rồi đem ra so sánh nên việc
tŕnh bày về pháp môn của Tổ rất rơ ràng và đầy đủ.
"Tánh" đây là bản thể chân thực của ḿnh, bản thể đó
chính là Phật tánh, mà mỗi chúng sinh đều có. Không
nên lầm Tánh là một thực thể riêng biệt của mỗi
chúng sinh, như một linh hồn. Tánh là một cái ǵ mà
không có nó th́ không thể có đời sống, nói một cách
tượng trưng th́ như là sức sống vậy. Kinh này nói
"Cơ thể của các ngươi là thành, ngoài có năm cửa là
mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, trong có cửa ư. Tâm là
cơi, Tánh là vua. Vua ở cơi tâm. Tánh c̣n tức vua
c̣n, Tánh đi vua chẳng c̣n. Tánh ở th́ thân tâm c̣n,
Tánh đi th́ thân tâm hoại." Như vậy Tánh không những
là chủ thể của thân mà của cả phần tâm linh con
người. "Nên biết tự tánh vốn có trí Bát nhă, trí huệ
tự tánh thường chiếu soi nên chẳng cần dùng văn tự."
Trong Kinh có khi dùng những danh từ khác nhau để
chỉ về Tánh như: bản tánh, chân tánh, Phật tánh, tự
tánh ...
Nhưng làm sao để được Kiến tánh (thấy tánh) th́ kinh
ghi rơ hai pháp môn khác nhau giữa tổ Huệ Năng và
Thần Tú. Pháp môn của Thần Tú thường so sánh Tánh đó
như tấm gương sáng, nên chủ trương phải thường lau
chùi để gương không dính bụi bậm. C̣n tổ Huệ Năng
th́ nói rơ "Bản lai vô nhất vật", gạt bỏ pháp 'lau
chùi gương', cho đó chỉ là nói phương tiện mà không
thấy rơ được cái tuyệt đối, cứu cánh. "Khởi tâm chấp
tịnh th́ sanh ra cái vọng về chỗ tịnh. Tịnh vốn
không h́nh tướng, lại lập tướng tịnh và cho đó là
công phu. Thấy hiểu như vậy là làm ngăn trở tự tánh
ḿnh, và cái tịnh trở lại trói buộc ḿnh. ... Nếu
hiểu rơ pháp đốn giáo, chẳng chấp h́nh tướng bên
ngoài, chỉ ở trong tâm thường khởi chánh kiến,
thường chẳng bị nhiễm phiền năo trần lao, tức là
kiến tánh."
Pháp
môn của Tổ nhấn mạnh về pháp "Vô niệm"
cho nên Vô niệm được coi là tông của pháp môn. Tự
tánh vốn tịnh, chỉ do vọng niệm che khuất. Cho nên
nếu khởi tâm chấp tịnh th́ lại sanh ra cái vọng v́
chấp tịnh. Muốn hết vọng niệm th́ khi thấy cảnh,
không nên chấp cảnh. "Khi thấy mọi cảnh mà tâm
không loạn đó là Chân định." Thí dụ về tâm
không vọng động là khi thấy mọi người mà chẳng thấy
các điều phải/quấy, lành/dữ, hay/dở của người. Không
phải như có ư kiến cho rằng thấy người mà không phân
biệt đó là nam hay nữ, đó là ông A hay ông B... th́
mới là tâm không vọng.
"Nếu
nói chấp tâm, tâm vốn là vọng, biết tâm là
huyễn cho nên chẳng chấp".
Điểm tế nhị chính là chỗ biết tâm 'vốn' là vọng, là
huyễn nên không chấp, chứ không phải là chạy theo nó
để chống hoặc để diệt. V́ vậy nên cần hiểu Vô niệm
là đối cảnh mà tâm không nhiễm, không loạn, chứ
không phải là lo diệt bằng cách không khởi nghĩ ǵ
hết. Đối cảnh mà tâm không động là khi tám gió thổi
mà tâm vẫn không động. Tám gió đây là: tài lợi, suy
hao, hủy nhục, đề cao, khen ngợi, chê bai, khổ đau
và vui vẻ (tài, suy, hủy, dự, xưng, cơ, khổ, lạc).
Tổ có xác định: "Vô niệm là trong khi niệm mà
ḷng không động niệm."
Sau
này thiền sư Huệ Hải, đệ tử của Mă Tổ, có giải thích
thêm về Vô niệm như sau: "Vô niệm là không tà niệm,
chứ không phải là không chánh niệm ... Niệm có, niệm
không là tà niệm. Chẳng niệm có, không là chánh
niệm. Niệm thiện, niệm ác là tà niệm. Chẳng niệm
thiện, ác là chánh niệm. Cho đến khổ/vui, sanh/diệt,
thủ/xả, oán/thân, yêu/ghét đều là tà niệm. Chẳng
niệm khổ/vui ... là chánh niệm." Mới đọc th́ thấy có
vẻ như mâu thuẫn v́ đă nói vô niệm mà c̣n phân biệt
tà/chánh, nhưng đó chỉ là phương tiện để nói rơ về
tà niệm, c̣n chánh niệm thực ra chỉ là không có tà
niệm thôi. Vô niệm chính là không có những tà niệm
đó. Huệ Hải cũng nói rơ : "Tất cả chỗ mà vô tâm, tức
là Vô niệm."
Tổ
Hoàng Bá (?-850) có nói: "Cúng dường mười phương chư
Phật không bằng cúng dường một đạo nhân vô tâm. Tại
sao? Người vô tâm là vô tất cả tâm, chẳng phải tuyệt
không. Cái bản thể như như, bên trong như gỗ đá
chẳng lay chẳng động, bên ngoài như hư không, chẳng
nghẽn chẳng ngại, không năng sở, không phương sở,
không tướng mạo, không được, không mất ... Dụ như
Tâm này, tức cái tâm của vô tâm, ĺa tất cả tướng,
chúng sanh và chư Phật chẳng có khác biệt, hễ được
vô tâm th́ đến cứu cánh .. Chứng ngộ được Tâm này có
nhanh chậm, có kẻ nghe pháp trong một niệm liền được
vô tâm, có kẻ đến thập địa mới được vô tâm. Lâu mau
cũng phải đến vô tâm mới xong. Lúc ấy mới biết vô
tu, vô chứng, thật vô sở đắc ... Tâm tự vô tâm, cũng
chẳng có kẻ vô tâm, nếu đem tâm làm cho vô tâm th́
tâm lại trở thành có."
Những lời giảng của các tổ Thiền tông kế thừa Lục Tổ
chứng tỏ Vô niệm là pháp hành cơ bản của Thiền tông.
Những danh từ như Vô niệm, Vô tâm đều chỉ trạng thái
khi mà không c̣n bị cái tâm vọng chi phối th́ lúc đó
mới có thể được Giải thoát.
Nói
tóm lại kinh Pháp bảo đàn của Lục tổ Huệ Năng là một
pháp bảo rất quư giá của Thiền tông mà những người
tu học Thiền tông cần phải thấu triệt th́ mới tránh
khỏi những sai lầm căn bản. Pháp môn 'tiệm tu' của
Thần Tú là dạy cho những người tu theo Đại thừa, c̣n
pháp môn 'đốn ngộ' của Tổ dành cho những người tu
hành theo Tối thượng thừa. Nói đến Thiền tông tức là
nói đến pháp môn của tổ Huệ Năng.
H́nh
kèm: Bức họa tổ Huệ Năng chặt củi đi bán, do họa sĩ
Nhật Ryankai vẽ, thế kỷ 13.
Tài liệu trích dẫn :
- Kinh Pháp Bảo Đàn, H.T. Thích Minh Trực dịch.
- Kinh Pháp Bảo Đàn, T.S. Thích Duy Lực dịch
- Kinh Pháp Bảo Đàn giảng giải, T.S. Thích Thanh Từ.
- Đốn ngộ nhập đạo yếu môn, của T.S. Huệ Hải do T.S.
Thích Thanh Từ dịch.
- Truyền tâm pháp yếu của tổ Hoàng Bá, do T.S. Thích
duy Lực dịch.
- Zen Buddhism, D.T. Suzuki.
- The Zen, Doctrine of No-Mind, D.T. Suzuki.
- Zen Buddhism, Christmas Humphreys.
- The Diamond Sutra and the Sutra of Hui Neng, A. F.
Price và Wong Mou Lam dịch.
- A Buddhist Bible của D. Goddard.